Độ Lê - Chương 61

Cập nhật lúc: 27/03/2026 04:00

Nhiều năm như vậy, anh ta chưa bao giờ có cảm giác mình thuộc về căn nhà đó, ai cũng xem anh ta là người ngoài.

Thái độ của họ đối với anh ta rất tệ, nhất là Quảng Lâm.

Nhưng Thẩm Dục Lâu chẳng thèm quan tâm, dẫu gì họ cũng không có quan hệ huyết thống với mình.

Nhưng anh ta là con ruột của Thẩm Đình Sơn! Vậy mà ông ta chưa bao giờ yêu thương đứa con này.

Từ trước đến nay, ông ta chỉ lợi dụng anh ta mà thôi.

Khi còn nhỏ thì lợi dụng anh ta để vãn hồi danh dự cho nhà họ Thẩm, diễn trò trước giới truyền thông; khi lớn lê thì lợi dụng trí thông minh và mưu lược của anh ta, bắt anh ta bán mạng cho tập đoàn.

Ngay cả khi Thẩm Đình Sơn biết, cái gọi là “tai nạn” nhảy dù của mẹ anh ta cũng có liên quan đến Quảng Lâm, vậy mà ông ta chẳng hề quan tâm.

Nhiều năm qua, Thẩm Dục Lâu phải nhẫn nhịn lớn lên dưới sự giám sát của kẻ thù, mỗi ngày đều phải cười nói với người phụ nữ đã hại c.h.ế.t mẹ mình, anh ta thật sự chịu đủ rồi!

Anh ta phải có được toàn bộ cổ phần của Y Tế Nhân Thụy, từng bước thôn tính nhà họ Thẩm, đứng trên đỉnh cao quyền lực.

Sớm muộn gì cũng có ngày, nợ m.á.u, phải trả bằng m.á.u.

Thẩm Dục Lâu ấn mạnh điếu t.h.u.ố.c vào gạt tàn, đáy mắt chứa đầy âm u nặng nề.

Bỗng nhiên ký ức ùa về, anh ta nhớ đến Khương Bảo Lê khi còn nhỏ.

Lúc đó, anh ta hỏi Khương Bảo Lê thích cái gì? Hát hay là múa?

Khương Bảo Lê không trả lời ngay mà hỏi ngược lại anh ta: “Anh trai thích gì ạ?”

Thẩm Dục Lâu nói anh ta thích ba lê, vì mẹ anh ta biết múa ba lê.

Thế là Khương Bảo Lê nói: “Em cũng thích múa ba lê nhất ạ!”

Dù cô hoàn toàn không biết ba lê là cái gì.

Thẩm Dục Lâu luôn biết Khương Bảo Lê có khả năng cảm âm bẩm sinh, thực ra cô thích vĩ cầm hơn. Nhưng cô đã chọn thứ anh ta thích, dù khi ấy cô đã tám, chín tuổi, lứa tuổi hơi trễ khi bắt đầu học múa ba lê, mà cô cũng chẳng có năng khiếu đặc biệt với bộ môn ấy, thế nên cô chỉ có thể chăm chỉ luyện tập không ngừng nghỉ.

Khương Bảo Lê tập đến mức ngón chân phồng rộp chảy m.á.u, cẳng chân nhức mỏi không đứng dậy được, thế mà cô chưa bao giờ nghĩ đến chuyện từ bỏ.

Thẩm Dục Lâu nâng ly rượu whisky lên rồi uống một hơi cạn sạch, cổ họng hơi nhói lên vì rát.

Cô đã luyện ba lê vì anh ta nhiều năm như vậy, nhưng anh ta chưa bao giờ nghiêm túc xem cô múa.

Hôm sau, Thẩm Dục Lâu hẹn gặp Khương Bảo Lê tại một nhà thờ nhỏ bị bỏ hoang trên ngọn đồi sau trường vào lúc hoàng hôn, anh ta muốn xem cô múa ba lê.

Khương Bảo Lê phấn khích cả ngày vì chuyện này, vừa tan học đã vội vàng chạy về ký túc xá, thay chiếc váy ba lê thiên nga đen của mình.

Ánh tà dương chiếu vào cửa sổ kính đầy màu sắc của nhà thờ, những hạt bụi nhỏ bé nổi  trôi bồng bềnh trong không khí.

Nơi này gần như không có bóng người.

Khương Bảo Lê đẩy cửa ra, chiếc cửa gỗ phát ra âm thanh kẽo kẹt cũ kỹ.

Cô vừa vào đã trông thấy Thẩm Dục Lâu ngồi ở hàng ghế đầu, anh ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, tựa như anh hàng xóm ở nhà bên.

“Lê Bảo, bỗng nhiên anh muốn xem em múa.” Giọng anh ta nhàn nhạt, như thể chẳng chứa đựng chút cảm xúc nào.

Khương Bảo Lê bước lên sân khấu, cởi áo khoác ngoài, để lộ ra chiếc váy ba lê thiên nga đen trên người, sau đó cô nhón chân, dang rộng đôi cánh như muốn bay lên.

Tim Thẩm Dục Lâu thắt lại, ánh mắt chăm chú nhìn theo từng vòng xoay, từng bước nhảy của cô gái nhỏ.

Tựa như… cô thật sự sắp bay đi xa…

Anh ta chưa bao giờ nhìn cô nghiêm túc như vậy. Cô có chiếc cổ thon dài, xương quai xanh thanh tao xinh đẹp…

Trong ánh tà dương, cô rực rỡ như một thiếu nữ bước ra từ bức họa cổ điển

Khi Khương Bảo Lê hoàn thành vòng xoay cuối cùng, Thẩm Dục Lâu đã lặng lẽ đứng sau lưng cô ấy.

Cánh tay rắn chắc của anh ta ôm lấy vai cô từ phía sau, rồi dịu dàng kéo cô vào lòng.

Cô có thể cảm nhận được hơi thở nóng ẩm của anh ta phả nhẹ vào vành tai, cả hương gỗ thanh thoát trên người anh ta nữa.

Tim Khương Bảo Lê đập thình thịch, hai má cô ửng hồng, l.ồ.ng n.g.ự.c nhỏ khẽ phập phồng.

Mọi thứ cứ lâng lâng như trong mơ vậy.

Cô đang mơ sao? Chắc chắn là mơ rồi!

Trời ơi! Cô đã mơ thấy cảnh tượng này vô số lần rồi.

Có phải anh ấy sắp tỏ tình với mình không?

Rồi anh ấy sẽ hôn mình?

Dù sao cô cũng đã diễn tập cả ngàn lần trong mơ rồi…

Sau này con của chúng ta… nên đặt tên là gì nhỉ? Hy vọng là một bé gái…

Ngay lúc này, cô cảm thấy trên cổ mình có gì đó lành lạnh.

Thẩm Dục Lâu vén những sợi tóc sau gáy rồi đeo thứ gì đó vào giữa hai xương quai xanh của cô.

Cô cúi đầu nhìn, hóa ra là một chiếc vòng cổ bạch kim, những viên kim cương vụn được cắt rất hoàn hảo, trông chúng lấp lánh như những vì sao trời.

“Anh Dục Lâu, đây là…” Giọng cô khẽ run.

“Quà đấy.” Thẩm Dục Lâu đặt cằm lên vai cô, “Em múa rất đẹp.”

Khương Bảo Lê cảm thấy mắt mình hơi nóng lên.

Trước đây Thẩm Dục Lâu thường tặng quần áo và túi xách cho Khương Bảo Lê, cô rất mong anh ta có thể tặng những thứ khác, dù chỉ là một bó hoa hay một bộ dây chuyền, nói chung là những thứ có tâm và có ý hơn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Độ Lê - Chương 61: Chương 61 | MonkeyD