Độ Lê - Chương 96

Cập nhật lúc: 27/03/2026 13:05

Tư Độ khẽ cười: “Cẩn thận, loại t.h.u.ố.c mới này đắt giá ngang cả thành trì đấy, làm đổ thì tôi không lấy cho cô lần nữa đâu.”  

Khương Bảo Lê đặt gối xuống, trừng mắt nhìn anh.  

“Trừ khi cô thực sự muốn giữ mãi vết c.ắ.n của tôi.” Tư Động dùng giọng điệu ra lệnh, “Không thì lại đây.”  

Khương Bảo Lê không muốn chuyện đó xảy ra, đành miễn cưỡng bước lại gần.  

Cô nhắm mắt lại, trong lòng tự nhủ, mình chỉ là một x.á.c c.h.ế.t, chỉ là một x.á.c c.h.ế.t.  

Anh ấy đã m.ổ x.ẻ hàng ngàn x.á.c c.h.ế.t, cô có là gì đâu.

Tư Độ kéo cổ áo của cô ra, da thịt màu hồng phơn phớt lộ ra chút ít, phía trên in hằn vết răng đỏ thẫm.

Anh dùng tăm bông thấm cồn iod rồi xoa tròn để khử trùng cho cô.  

Cảm giác lạnh lẽo lan tỏa, kèm theo một loại khoái cảm khó tả, Khương Bảo Lê c.ắ.n c.h.ặ.t răng, cố gắng không rên rỉ…  

Sau khi khử trùng, anh tháo găng tay rồi dùng đầu ngón tay thoa t.h.u.ố.c mới lên vết thương. 

Khương Bảo Lê nheo mắt nhìn biểu cảm của Tư Độ.  

Trông anh vô cùng bình tĩnh, vẻ mặt rất tập trung, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào vị trí đó, như thể đang m.ổ x.ẻ một x.á.c c.h.ế.t vậy.

Khương Bảo Lê cảm thấy nơi bị anh chạm vào… như có một luồng điện xông thẳng lên đỉnh đầu. Thế là cô rên rỉ, run nhẹ.  

“Đừng cử động.” Giọng Tư Độ vừa trầm vừa lạnh lùng.  

Cô gắng giữ bình tĩnh, cho đến khi anh bôi t.h.u.ố.c xong và kéo cổ áo cô lên: “Vậy em đi vệ sinh đây!”  

Nói rồi, cô chuồn thẳng.  

Tư Độ siết c.h.ặ.t t.a.y, khớp ngón tay trắng bệch.  

Anh tháo khẩu trang, màu hồng từ tai đã lan lên đến gần má.  

Nhịn khổ thật.  

…  

Nhà vệ sinh trong phòng VIP của Bệnh viện Tư Mosen sang trọng như khách sạn 5 sao.

Khương Bảo Lê đứng trước bồn rửa tay rộng lớn, nhìn mình trong chiếc gương thủy tinh trên tường.

Hai gò má cô đỏ ửng bất thường, bờ môi cũng đỏ mọng.

Cô đưa tay chạm vào mặt, rồi chạm xuống dái tai.

Nóng quá.

Cảnh tượng vừa rồi đã không thể chỉ dùng từ “mập mờ” để hình dung nữa — cô lại đồng ý để anh chạm vào nơi đó…

Từ nhỏ cô đã bị bắt nạt, nên cô rất ghét bị đàn ông chạm vào cơ thể. Trước đây, chỉ có Thẩm Dục Lâu nắm tay hay ôm cô, cô mới không thấy phản cảm.

Nhưng vừa rồi… khi đầu ngón tay của Tư Độ lướt qua da cô, cô lại không hề thấy chán ghét.

Hô hấp của Khương Bảo Lê bỗng gấp gáp hơn hẳn, tim cũng đập nhanh hơn…

Nhanh đến mức như thể muốn nhảy ra khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c.

Cô vội vặn vòi nước, vốc nước lạnh táp lên mặt để bản thân bình tĩnh trở lại.

Nào ngờ hình ảnh của Tư Độ lại xuất hiện trong đầu cô, biểu cảm của người nọ lạnh lùng đến đáng sợ.

Có lẽ, anh thực sự chỉ coi cô là một cái xác mà thôi…

Nghĩ đến đây, sự bồn chồn trong lòng cô như vơi đi chút ít.

Không được nghĩ nữa.

Không được nghĩ! Không được nghĩ!

A a a a a!

Trong nhà vệ sinh, Khương Bảo Lê mất hơn hai mươi phút để thiết lập lại trật tự tâm lý của mình.

Đến khi cô bước ra ngoài thì phòng bệnh đã trống không.

Tư Độ biến mất rồi.

Cô nghĩ có thể anh chỉ ra ngoài đi dạo, nên ngồi lại phòng đợi một lúc.

Đợi mãi không thấy anh quay lại, cô quyết định đứng lên đi tìm.

Đừng nói là tác dụng của nấm độc vẫn chưa hết, sinh ra ảo giác rồi chứ?!

Khương Bảo Lê vừa mở cửa bước ra, trước mặt cô bỗng xuất hiện một người đàn ông trung niên mặc áo sơ mi, đeo kính gọng vàng, dáng người cao ráo, khí chất nghiêm nghị.

Hai người chạm mặt bất ngờ nên đều sửng sốt, đồng thời lùi lại một bước.

Khương Bảo Lê nhận ra người này, ông ấy là Tư Mạc Trì, chú hai của Tư Độ.

Cô nhận ra ông cũng vì một thói quen đặc biệt, ông luôn cài một cây b.út máy ở túi trước áo sơ mi.

Chuyện này từng được truyền thông Hồng Kông phỏng vấn. Ông ấy nói đây là thói quen từ nhỏ, không sửa được.

Hiển nhiên Tư Mạc Trì cũng nhận ra cô.

Một tuần trước, đứa cháu trai của ông ấy nổi điên vì một người phụ nữ, nhổ tận gốc cả sản nghiệp nhà họ Thư.

Báo chí Hồng Kông đưa tin rầm rộ, đồn thổi đủ điều.

Nhìn gần, quả thật Khương Bảo Lê có nhan sắc thuần khiết động lòng người, là một người đẹp hiếm thấy. Chẳng trách có thể khiến đứa cháu trai “cây sắt nở hoa” sau hai mươi năm của ông ấy mê mẩn đến mức thần hồn điên đảo.

Tư Mạc Trì không thể hiện chút cảm xúc nào, ông ấy chỉ hỏi cô một câu:

“Tư Độ đâu?”

“Tôi… cũng không biết.” Khương Bảo Lê thành thật trả lời, “Vừa rồi còn ở đây, bây giờ thì không thấy nữa.”

Tư Mạc Trì trầm ngâm giây lát, sau khi cảm thấy có điều chẳng lành, ông ấy lập tức xoay người, vội vã đi về phía phòng bệnh đặc biệt ở cuối hành lang.

Khương Bảo Lê thấy ông ấy sốt ruột như vậy nên cũng vội vã chạy theo.

Vừa vào đến phòng bệnh đặc biệt, cô lập tức nhớ ra mình đã từng đến đây!

Lần trước, khi cô dưỡng bệnh, Tư Độ đã đưa cô đến căn phòng này, còn bắt cô giặt đồ giúp anh.

Trong căn phòng này, còn có một bệnh nhân khác — chú cả của Tư Độ, Tư Mặc Thành.

Lần trước, cảnh tượng cô chứng kiến ở đây – cách Tư Độ đối xử với chú cả của mình – vẫn còn in sâu trong ký ức cô, cả đời khó quên.

Cô đi theo Tư Mạc Trì vào phòng, nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến cô bất ngờ.

Tư Độ cũng ở đây!

Anh đang dùng một tay bóp c.h.ặ.t cổ người đàn ông trên giường bệnh.

Người đàn ông nọ mặt mày tái mét, tràn đầy kinh hãi, nhưng không thể thốt ra được một tiếng nào, thậm chí còn không thể giãy giụa.

“Tư Độ!”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Độ Lê - Chương 96: Chương 96 | MonkeyD