Độ Lê - Chương 99
Cập nhật lúc: 27/03/2026 13:05
Cô nợ anh ta, nợ cả gia đình họ.
Nghĩ như vậy, cô lại cảm thấy dễ chịu hơn một chút khi hoàn thành “nhiệm vụ” anh ta giao cho.
Nhưng phải thừa nhận, dự án Sứa bất t.ử này thực sự quá đỉnh, chẳng trách Thẩm Dục Lâu sốt ruột đến vậy.
Cô thấy ngay cả khi nằm viện mà Tư Độ vẫn không ngừng xử lý công việc do trợ lý gửi đến, ngoài cửa bệnh viện tư nhân Mosen mỗi ngày đều có phóng viên đứng chờ đưa tin, giá cổ phiếu thì liên tục tăng…
Cô có thể tưởng tượng được, dự án này rốt cuộc đáng giá đến mức nào!
Nhớ lại lần đó trên hòn đảo tư nhân ở Bahamas, Tư Độ đã dẫn cô đi lặn ngắm sứa bất t.ử, còn hào hứng “khoe khoang” thành quả nghiên cứu của mình.
Khi đó, cô đâu ngờ sẽ có ngày hôm nay.
Trước đây, Khương Bảo Lê luôn nghĩ Tư Độ chỉ là một cậu chủ nhà giàu kế thừa gia nghiệp, dựa vào gia đình lớn mà muốn làm gì thì làm.
Điều hành công ty cũng chỉ theo cảm hứng, theo sở thích cá nhân.
Hoàn toàn khác biệt với Thẩm Dục Lâu, người luôn cẩn trọng và nghiêm túc.
Nhưng bây giờ mới thấy, cái gọi là “muốn làm gì thì làm” của anh, căn bản không phải dựa vào tiền tài và danh tiếng của thế hệ trước.
Một thiên tài như anh, có đủ tư cách để ngạo nghễ đứng trên đỉnh cao!
…
Buổi tối, Tư Độ ngồi bên bàn ăn, chăm chú xem báo cáo tài chính của quý này trên chiếc máy tính bảng, cho đến khi quản gia và người làm lần lượt bày lên bàn những món ăn phong phú.
Nghĩ đến việc anh vừa khỏi bệnh, đầu bếp đã cố ý chuẩn bị những món ăn có hương vị thanh đạm hơn, nhưng vẫn tinh tế như mọi khi. Nào là tổ yến hầm tùng nhung*, tôm hùm Australia sốt truffle, măng tây bách hợp ngọc thạch, gà ác hầm vi cá…
(*tùng nhung: là một thuật ngữ trong Đông y, chỉ phần lộc mềm, non của hươu hoặc nai được sử dụng làm t.h.u.ố.c. Lộc nhung thường được thu thập từ hươu hoặc nai đực khi chúng đang trong giai đoạn tăng trưởng mạnh mẽ. Đây là loại d.ư.ợ.c liệu quý giá, được biết đến với tác dụng bổ dưỡng, tăng cường sức khỏe và hỗ trợ nhiều hệ cơ quan trong cơ thể. “Tùng nhung” thường có trong các bài t.h.u.ố.c giúp bồi bổ khí huyết, cải thiện sinh lực và tăng cường miễn dịch.)
Tư Độ liếc nhìn, chắc chắn những món này do đầu bếp Michelin 3 sao của nhà làm.
Anh đặt máy xuống rồi hỏi: “Cô ấy đâu?”
Quản gia hiểu ý nhưng cố tình hỏi lại: “Cậu chủ hỏi ai ạ?”
Đùa dai, ánh mắt sắc lạnh của Tư Độ quét tới, quản gia rùng mình vội đáp ngay: “Cô Khương dắt ch.ó đi dạo rồi, cô ấy nói suýt nữa hại cậu ngộ độc, cả đời không dám vào bếp nhà của chúng ta nữa.”
Tư Độ cười lạnh: “Gan bé ngần ấy thôi à?”
Anh không nói thêm, chỉ ung dung nếm qua các món nhưng không ăn nhiều.
Có lẽ vừa ốm dậy nên khẩu vị kém, dù món ngon cũng thấy thật vô vị.
Lúc lên lầu, Tư Độ dặn quản gia: “Tổ yến tùng nhung và tôm hùm sốt, được đấy.”
Quản gia tưởng anh thích ăn, vội ghi nhớ, nào ngờ anh nói thêm:
“Làm thêm một ít, cô ta hay lục tủ lạnh lúc nửa đêm.”
Quản gia cố nén cười, nhịn cười cũng cực lắm đấy.
…
Nửa đêm, Khương Bảo Lê đói bụng nên lẻn vào bếp tìm đồ ăn.
Khác với mọi khi, kỳ lạ là hôm nay tủ lạnh có sẵn hai món chín, dù phòng bếp không bao giờ để đồ thừa qua đêm, Tư Độ nhất định phải ăn đồ tươi mới nấu.
Hai món này không giống đồ thừa, trang trí hoa quả còn nguyên vẹn.
Kệ đi, có ăn là được.
Cô bỏ hai đĩa vào lò vi sóng hâm nóng, sau đó bưng lên bàn, vừa nếm miếng yến đầu tiên đã kinh ngạc.
Ngon tuyệt!!
Tư Độ là người yêu cầu cao về ẩm thực, nên đầu bếp nhà anh trình độ còn hơn cả đầu bếp đỉnh cao ở nhà hàng sang.
So đi so lại, hai bữa cô nấu cho Tư Độ đúng là…
Thôi bỏ đi, sau này không nấu nữa.
Bắt Tư Độ bỏ những món ngon này để ăn thứ cô nấu…
Khương Bảo Lê thấy “nhiệm vụ” này cả đời cũng không xong được.
Đúng là tự rước nhục vào thân.
Cô lại nếm thử tôm hùm sốt.
Ngon không thể tả, mấy con tôm này c.h.ế.t cũng xứng đáng!
No nê xong, Khương Bảo Lê về phòng.
Cô đi qua phòng nhạc ở tầng hai. Trong phòng nhạc có nhiều nhạc cụ đắt tiền, giữa phòng là cây đàn dương cầm Steinway đen.
Ngoài ra, trên tường còn treo cây vĩ cầm thủ công North Shield được chế tác vào thế kỷ 18.
Vừa cổ điển vừa thanh lịch.
Khương Bảo Lê biết giá trị nên đứng trước cây vĩ cầm cổ này ngắm nhìn mãi.
Cô không dám chạm vào, dù quản gia từng nói cô có thể tự do dùng đồ trong nhà.
Nhưng cô vẫn có chút e dè, không dám đụng vào thứ quá đắt đỏ.
Lỡ làm hỏng thì làm năm trăm năm cũng không đền nổi!
Tuy nhiên, dù không dám đụng vĩ cầm thì cây dương cầm giữa phòng… chắc là chơi được nhỉ?
Khương Bảo Lê bước tới, nhẹ nhàng ngồi xuống.
Khương Bảo Lê không dám ngồi mạnh lên chiếc ghế da êm ái, cô cẩn thận mở nắp đàn, nhìn những phím đàn trắng đen không tì vết.
Ấn một phím, âm thanh vang lên trong trẻo.
Đỉnh thật!
Khương Bảo Lê không học piano bài bản, nhưng có ngồi dự vài buổi dạy đàn của sinh viên nhạc.
Khả năng cảm âm bẩm sinh giúp cô chỉ cần sờ phím một lần là nhớ nốt nhạc.
Trước cây đàn đỉnh cao thế này, Khương Bảo Lê thực sự ngứa tay, không nhịn được thử gõ giai điệu “Rose”.
Dĩ nhiên, vì không biết chơi, nên có chút vấp váp, ngượng ngùng.
Phía sau, một giọng nói trầm thấp vang lên.
“Khó nghe.”
