Đô Thị Quỷ Dị: Cầm Trong Tay Kịch Bản Cải Biên - Chương 157: Núi Chá Cổ (26) - Ký Ức Bị Phong Ấn

Cập nhật lúc: 09/05/2026 12:06

Con đường cất công tìm kiếm suốt bao ngày qua rốt cuộc cũng hiện ra, nói không phấn khích là chuyện không thể nào.

Tuy nhiên Vưu Miểu cũng không quên thế giới bên kia sẽ là thứ gì. Ngay cả việc đến gần Quỷ hạch thôi cũng đã vấp phải muôn vàn trắc trở rồi. Bây giờ cô phải bước vào cội nguồn của cái Quỷ cảnh đa tầng này, không khéo bên trong lại có mấy tên lính gác đồng loạt rút đao nhắm thẳng vào cô cũng nên.

Tay phải cô nắm c.h.ặ.t đao, tay trái siết lấy [Sổ Tay Tu Tiên Khoa Học]. Trong lòng cô nhẩm giải mấy bài tập Hóa Lý xong xuôi, rồi mới nhấc chân bước vào trong luồng sáng nọ.

Khi luồng sáng ch.ói lóa trước mắt dần trở lại bình thường, Vưu Miểu lại trân trân đứng nhìn khung cảnh trông vô cùng quen mắt này mà ngây người.

Bộ sô pha mềm mại, rộng lớn ôm lấy một nửa chiếc bàn trà đang đặt tách cà phê. Hương thơm cà phê vẫn còn đang nghi ngút tỏa ra từ trong tách. Màn hình tivi khổng lồ đang bật, chiếu một bộ phim hài gia đình nhẹ nhàng vui nhộn. Căn phòng giải trí cách vách văng vẳng tiếng nhạc êm dịu, thậm chí có cả âm thanh trò chơi điện t.ử đang đến hồi kịch tính.

Tại sao, “cội nguồn”, lại nằm ở một nơi mang đậm hơi thở sinh hoạt đời thường thế này?!

Sau giây phút ngơ ngác ngắn ngủi, Vưu Miểu mới phát hiện ra, nơi này trông rất quen mắt.

Cách bày trí đồ nội thất này, đặc biệt là kiểu dáng của mấy món đồ điện, chẳng phải chính là [Cửa Hàng Trải Nghiệm Nội Thất Ma Quái] mà trước đây cô từng lấy thân phận Miểu Miểu để tham gia hay sao?

Cái Quỷ hạch đó cuối cùng đã bị Miểu Miểu thu đi, mà cô cũng chưa từng mặc lại thân phận giả là Miểu Miểu nữa. Lẽ nào, hình dáng khi sử dụng cái hạch kia, chính là việc triển khai lại một cửa hàng trải nghiệm như thế này ư?

Từ phòng giải trí bên cạnh chợt truyền đến tiếng người nói chuyện. Vưu Miểu lập tức cảnh giác. Cô mò mẫm nấp sau ghế sô pha, che giấu hình dáng, chuẩn bị sẵn sàng đ.á.n.h úp bất ngờ.

Người đến dường như không hề có ý cảnh giác, vừa bước ra vừa tiếp tục nói cười. Âm thanh có cả nam lẫn nữ, chẳng có cách nào giải quyết gọn ghẽ tất cả trong một lần. Vưu Miểu vừa thay đổi vị trí để tìm chỗ phục kích tốt nhất, vừa ngước mắt nhìn ra ngoài.

Hai nữ một nam đang vừa cười đùa vừa đi ra. Người đàn ông đứng ở giữa bỗng ngoảnh đầu lại. Khoảnh khắc khuôn mặt anh lọt vào tầm mắt Vưu Miểu, v.ũ k.h.í vừa rút ra lập tức được cất vào lại.

—— Tại sao Giang Thuật lại ở đây? Chẳng phải anh đáng lẽ đã dẫn theo những người khác trốn vào nơi an toàn rồi sao?

Vưu Miểu lẳng lặng ẩn nấp. Dù ba người kia có hoạt động trong phòng một lúc cũng không hề phát hiện ra nơi đây vẫn còn giấu một người khác. Cô nghe thấy bọn họ chuyển kênh tivi, rồi cùng ngồi sát lại, bắt đầu xem một bộ phim điện ảnh.

“Anh Giang, đây là bộ thứ mấy rồi?”

“Bộ thứ bảy. Mấy bộ phim kinh dị xem lúc trước không có manh mối gì. Lần này chúng ta chuyển qua xem phim nghệ thuật xem sao.”

“Em thấy không ổn đâu… Nơi này cho dù là Quỷ cảnh, thì cũng chưa nghe nói có vụ phải ở trong ngôi nhà thoải mái thế này, vừa xem phim vừa chơi game để tìm manh mối cả? Mọi người thử động não chút đi, lấy đâu ra chuyện tốt như vậy chứ?”

“Haizz, hết cách rồi. Chúng ta đã bị nhốt ở đây năm ngày rồi đấy. Tuy không thiếu thức ăn và nước uống, nhưng cũng phải tìm cách rời khỏi đây thôi. Anh cứ có cảm giác nơi này không phải là hạch thực sự của núi Chá Cổ…”

Lặng lẽ lắng nghe cuộc trò chuyện của họ, đôi lông mày của Vưu Miểu lại càng nhíu c.h.ặ.t. Ba người này đều là điều tra viên của Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố mà cô từng gặp. Giọng điệu nói chuyện của họ rất đỗi bình thường, hoàn toàn không giống như bị ma quỷ nhập hay giả mạo. Hơn nữa, nghe ý tứ trong lời nói của họ, thì ra sau khi bước vào núi Chá Cổ, bọn họ vẫn luôn ở lại nơi này sao?

Sao có thể như vậy được? Nếu những người này mới thực sự là điều tra viên của Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố, vậy những người mà cô giao tiếp mấy ngày nay rốt cuộc là cái gì?

Vưu Miểu quyết định ra tay thử thăm dò một chút.

Trên đầu gối Giang Thuật đặt một cuốn sổ tay. Anh đang xem phim với thái độ nghiêm túc phân tích từng khung hình, đột nhiên cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo đang nhanh ch.óng áp sát cổ mình. Trước cả khi anh kịp né tránh, một đôi tay đã tóm c.h.ặ.t lấy anh, lưỡi đao sắc bén kề sát vào động mạch cổ.

—— Tốc độ xuất quỷ nhập thần thật!

“Anh Giang!”

“Kẻ nào?!”

Tiếng kinh hô của hai người kia vang lên, cũng thu hút vài điều tra viên khác chạy tới. Khi thấy một vị nữ đạo sĩ đang chĩa đao vào yết hầu của đội trưởng nhà mình, từng người đều cảnh giác giơ v.ũ k.h.í lên.

“Khoan manh động!” Giang Thuật ngăn cản động tác của đồng đội, cố gắng giữ bình tĩnh nói: “Các hạ là ai? Làm sao vào được đây?”

“Anh rất lý trí. Tôi là bạn của Du Tam Thủy, không có ác ý với anh. Chỉ là làm như vậy sẽ tiện cho đôi bên trao đổi bình tĩnh hơn thôi.”

Là cái kiểu bình tĩnh mà cô g.i.ế.c sạch tất cả chúng tôi sao?

Giang Thuật oán thầm trong lòng, nhưng ngoài miệng vẫn nhanh ch.óng đáp: “Cô muốn hỏi gì? Chỉ cần biết, chúng tôi đều có thể trả lời cô.”

Vưu Miểu nhướng mày. Lần này Giang Thuật lại không hề phủ nhận chuyện mình quen biết Du Tam Thủy.

“Nói cho tôi biết, tại sao các người lại ở đây? Sau khi đến đây đã xảy ra chuyện gì?”

“Chúng tôi là điều tra viên của Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố, phụng mệnh đến điều tra chuyện sương mù trên núi Chá Cổ tản đi. Sau khi vào núi một ngày, chúng tôi đến một ngôi làng bỏ hoang. Bên cạnh giếng nước ở giữa làng, chúng tôi thấy một thiếu nữ đang rửa xương trắng…”

Theo lời miêu tả của Giang Thuật, mắt Vưu Miểu cũng kinh ngạc mở to. Bởi vì những gì anh kể, hoàn toàn khớp với diễn biến mà cô đã xem trong truyện tranh!

Chỉ có điều khác biệt là, những chuyện trải qua sau đó mà anh thuật lại chẳng giống trong truyện chút nào. Kể từ khi họ nhìn thấy Miểu Miểu, trước mắt chợt lóe lên một cái rồi cả đám bị đưa đến nơi này, ngay sau đó thì luôn mắc kẹt ở đây không thể rời đi.

Lúc đầu, họ cũng đã thử mọi biện pháp phá hoại, nhưng mọi đồ vật ở đây đều kiên cố đến lạ thường, cho dù bị phá vỡ thì cũng sẽ tự khôi phục lại nguyên trạng. Điều này khiến họ chắc chắn nơi đây là một Quỷ cảnh, thế là bắt đầu đổi hướng để tìm kiếm manh mối. Vậy mà lăn lộn ở đây suốt năm ngày trời vẫn chẳng thu hoạch được gì. Tuy điều kiện ở đây so với những đợt công tác trước giống như đang đi nghỉ mát, nhưng bảy người bọn họ vẫn ngày càng trở nên sốt ruột.

Năm ngày, đúng bằng khoảng thời gian nhóm Vưu Miểu trải qua trên núi Chá Cổ.

Nếu Giang Thuật trước mặt này là thật, vậy chẳng phải có nghĩa là, suốt mấy ngày nay họ chưa từng vào núi Chá Cổ, mà cả bảy người đều sống sót an toàn ở đây sao?

Vưu Miểu nhanh ch.óng bác bỏ suy đoán này, bởi vì cô đã nhìn thấy một người đàn ông chung đội với Giang Thuật.

Hắn tên là Trương Di Sinh. Trong Quỷ cảnh núi Chá Cổ, hắn đã bị Thế Giới Âm Ảnh đ.á.n.h tráo cơ thể và c.h.ế.t từ trước rồi.

Nếu những người ở đây là thật, vậy kẻ của Thế Giới Âm Ảnh mà cô đã g.i.ế.c trong núi Chá Cổ rốt cuộc là ai? Hắn có cần thiết phải cất công diễn một vở kịch phức tạp đến vậy với cô không?

“Những gì tôi biết chỉ có bấy nhiêu thôi. Tôi đoán, chắc là thiếu nữ kia đã đưa chúng tôi đến đây, nhưng bốn ngày qua, cô ta chưa từng xuất hiện lần nào… Nếu cô thật sự là bạn của Du Tam Thủy, cô có thể bỏ đao ra được không? Tôi đảm bảo sẽ nói chuyện đàng hoàng với cô.”

Miệng thì nói vậy, nhưng Vưu Miểu lại thấy hai ngón tay anh đặt bên hông, ngấm ngầm ra ám hiệu cho đồng đội. Từng tiếp xúc với phiên bản trẻ tuổi của Giang Thuật ở núi Chá Cổ, cô hiểu đây là ám hiệu bảo họ lát nữa tản ra bỏ chạy.

Ha, vẫn là không tin tưởng cô mà.

Vưu Miểu khẽ cười, cũng chẳng buồn để tâm. Cô không cất đao đi, chỉ là ghé sát mặt từ phía sau anh, kề môi sát bên tai anh, hạ giọng thì thầm bằng một tư thế vô cùng mờ ám trong mắt người ngoài: “Thích Vân Nguy có phải cũng ở đây không? Anh giấu cậu ta trong một thiết bị điện t.ử nào đó, hay là… trong môi trường đặc biệt này cậu ta đã khôi phục lại bản thể, vì sợ người khác nhìn thấy nên giờ cậu ta đang trốn trong căn phòng nào đó?”

“…”

Ở khoảng cách gần như vậy, Vưu Miểu có thể cảm nhận rõ hơi thở của người đàn ông bỗng chốc trở nên dồn dập.

Sự tồn tại của Thích Vân Nguy là bí mật lớn nhất của Giang Thuật, người ngoài tuyệt đối không thể nào biết được. Nhưng Du Tam Thủy từng hợp tác với Thích Vân Nguy nên cô ấy chắc chắn biết. Tương tự, người biết được bí mật này cũng nhất định quen biết với Du Tam Thủy.

Vưu Miểu bỏ đao xuống, quả nhiên Giang Thuật cũng không hề tấn công cô.

Anh chỉ quay đầu lại, nhìn sâu vào cô một cái. Sau đó, anh ra hiệu an toàn cho đồng đội.

“Tất cả các người đều ở đây hết sao?” Vưu Miểu hỏi.

“Còn hai người đang đi kiểm tra trên lầu.” Giang Thuật không nhắc đến tung tích của Thích Vân Nguy.

“Vậy gọi họ xuống hết đi. Tôi có thể kể cho các người nghe bốn ngày qua đã xảy ra chuyện gì, đỡ mất công lát nữa lại phải kể lại lần nữa.”

Xuất phát từ sự tin tưởng đối với đội trưởng, hai người kia nhanh ch.óng bước xuống. Vưu Miểu ngước mắt nhìn, một người trong số đó quả nhiên là Trương Di Sinh. Thoạt nhìn, hắn cũng căng thẳng và cảnh giác như bao người khác, biểu hiện hết sức bình thường.

Nếu suy đoán của cô là thật, vậy thì người này chắc chắn cũng có được đoạn ký ức bị Thế Giới Âm Ảnh đ.á.n.h tráo…

Trước khi tất cả mọi người kịp phản ứng, nữ đạo sĩ đột nhiên bước lên mấy bước, nhanh như chớp bóp c.h.ặ.t cổ họng của Trương Di Sinh, đè nghiến hắn xuống đất!

Giang Thuật tái mặt kinh hoảng: “Cô…”

Lời anh còn chưa dứt, đã nghe giọng nói lạnh lùng của nữ đạo sĩ vang lên: “Anh là Trương Di Sinh? Hay là kẻ nào đó của Thế Giới Âm Ảnh?”

Một câu nói thành công đóng băng tất cả những người ở đó, ngay cả Trương Di Sinh đang giãy giụa cũng khựng lại động tác. Ánh mắt hắn nhìn vị nữ đạo sĩ trước mặt tràn đầy khiếp sợ và khó hiểu, điều này cũng cho Vưu Miểu biết cô đã đoán không sai.

“Dù anh là ai cũng không quan trọng. Bởi vì… cơ thể anh đã c.h.ế.t rồi, sự tồn tại của anh lúc này chẳng có ý nghĩa gì nữa. Anh còn muốn tiếp tục giả vờ nữa không?”

Vừa dứt lời, ánh mắt người đàn ông nhanh ch.óng trở nên đờ đẫn và trống rỗng. Hắn ngây người nhìn về phía trước, giống như đột nhiên bị rút cạn linh hồn. Dù Vưu Miểu đã buông lỏng tay kìm kẹp, hắn cũng chỉ nằm đơ ra đó, trân trân nhìn trần nhà.

“Vị… đạo trưởng này? Cô nói thật sao? Người này thực sự là người của Thế Giới Âm Ảnh ư?”

“Đúng vậy, người đồng đội này của các người đã bị g.i.ế.c từ trước khi lên núi rồi. Kẻ đó đã đ.á.n.h tráo thân phận của Trương Di Sinh, muốn tìm một cơ hội thích hợp để biến các người thành tín đồ của Thế Giới Âm Ảnh, từ đó cung cấp tài nguyên để hắn đạt được mục đích.”

Người vừa hỏi hai mắt trợn trừng chấn động. Anh ta liếc nhìn Trương Di Sinh đang nằm trên sàn, rồi dùng ánh mắt càng thêm phần kính sợ nhìn Vưu Miểu.

Chỉ bằng một câu nói đã khiến một kẻ thuộc Thế Giới Âm Ảnh hoàn toàn từ bỏ giãy giụa, thực lực của vị nữ đạo sĩ này thật đáng sợ biết bao!

“Đạo trưởng, cô nói sẽ kể cho chúng tôi biết chuyện xảy ra trong bốn ngày qua, không biết…”

Vưu Miểu khẽ mỉm cười, nhưng lời thốt ra lại tựa như tiếng sét đ.á.n.h ngang tai, suýt nữa khiến sáu người còn lại cũng biến thành bộ dạng giống hệt như Trương Di Sinh.

“Những trải nghiệm trong bốn ngày qua chẳng có gì phải giấu giếm, bởi vì thật ra các người cũng từng trải qua giống như tôi. Đợi đến khi các người quay về cơ thể thật của mình, chắc sẽ nhớ lại được toàn bộ mọi chuyện thôi.”

“Cơ thể… thật của chúng tôi??”

“Không sai, chắc các người cũng phát hiện ra rồi nhỉ? Dù có làm cách nào cũng không thể rời khỏi đây được, đó không phải vì các người chưa tìm ra manh mối, mà là vì Quỷ cảnh này là một Quỷ hạch đã được thu dung. Nó đang bảo vệ sự tồn tại của các người, bảo vệ tất cả những ký ức suýt chút nữa đã bị xóa sạch của bản thể các người.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.