Đô Thị Quỷ Dị: Cầm Trong Tay Kịch Bản Cải Biên - Chương 94: Chuyển Tiếp Vận May (20) - Ký Ức

Cập nhật lúc: 02/05/2026 04:09

Cửa sân thượng vẫn mở toang. Chung Lăng Hư chỉ cần liếc mắt lướt qua các miệng ống xả khói trên nóc nhà là đã có thể phác họa chi tiết sơ đồ hệ thống thông gió của tòa nhà này trong đầu. Anh ta bước đến một miệng gió, rút cành cây nhỏ thẳng tắp ra, rồi hắng giọng lấy hơi hệt như một vị giáo sư Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám nổi danh nào đó đang dạy năm hai tại trường học phép thuật, đoạn khoa trương hô lớn: “Thế giới này là một đường thẳng!”

[Mã số: 292]

[Tên gọi: Nghịch lý đường cong]

[Số lần sử dụng: 1/1]

[Giáo sư Street, người đề xướng thuyết Địa tâm, đã phải chịu sự bức hại tàn khốc của những tín đồ thuyết Nhật tâm. Mặc dù bị hỏa thiêu thành tro bụi trên giàn thiêu vì t.ử vì đạo, nhưng lý thuyết của Giáo sư Street sẽ luôn được Học viện Quái đàm khắc cốt ghi tâm. Bất cứ khi nào bạn hoài nghi có thứ gì đó trên thế giới này đang làm ảnh hưởng đến sự bằng phẳng của mặt đất, xin hãy ghi nhớ rằng Giáo sư Street luôn ở bên bạn. Hãy dõng dạc hô vang “Thế giới này là một đường thẳng!” để nắn thẳng mọi thứ cong queo!]

Ngay khoảnh khắc cành cây nhỏ xuyên vào ống thông gió, từ vị trí mười mấy tầng lầu bên dưới đột ngột vang lên một tiếng nổ chát chúa!

Đám nhân viên đang được sơ tán theo trật tự liền hét lên thất thanh. Bức tường bên cạnh họ bất thình lình nứt toác, một dải màu trắng nhợt nhạt, thon dài đ.â.m xuyên qua cả tường lẫn sàn nhà, tựa như một sợi dây chun đang bị kéo căng hết cỡ bỗng chốc bật tung ra!

Tốc độ của thứ đó quá nhanh, bọn họ hoàn toàn không kịp nhìn rõ hình thù, chỉ thấy nó tựa như một lưỡi d.a.o sắc lẹm cắt xuyên qua khối bê tông cốt thép dễ như trở bàn tay. Bất cứ thứ gì trên đường đi của nó đều bị chẻ làm đôi!

Và t.h.ả.m cảnh không chỉ diễn ra ở một chỗ.

Khắp tòa nhà, hàng chục bức tường đều bị cắt xẻ theo cách tương tự. Nhìn từ xa, tòa nhà như thể vừa hóa thân thành một con nhím khổng lồ tua tủa hàng chục chiếc gai nhọn hoắt trắng ởn.

Chung Lăng Hư bật nhảy nhào lộn, tránh thoát một xúc tu vừa bật thẳng tắp ngay dưới chân. Thân hình còn đang lơ lửng trên không trung, bàn cờ pha lê trong tay đã được tung ra.

[Không Gian Đen Trắng] bung mở trong chớp mắt, bàn cờ vừa vặn trùm kín toàn bộ tòa nhà. Lần đầu tiên, trên khuôn mặt Chung Lăng Hư hiện lên một biểu cảm hoàn toàn trái ngược với vẻ điềm tĩnh thường ngày – ngông cuồng và kiêu ngạo. Anh ta đắc ý nhìn đám cánh tay thon dài đang vươn ra tua tủa khắp nơi, đưa tay làm động tác vồ lấy, đồng thời bước một chân sang ô màu đen bên cạnh.

Phập!

Một âm thanh giòn tan như tiếng d.a.o thái rau x.é to.ạc không khí, hàng chục cánh tay trắng nhợt đang vươn ra lập tức bị cắt đứt lìa! Rõ ràng, khi không gian hoán đổi, chúng đã cố gắng xoay xở để né tránh. Với khả năng luồn lách linh hoạt trong các đường ống, lẽ ra chúng dư sức thoát nạn. Thế nhưng, dưới tác dụng của [Nghịch Lý Đường Cong], tất cả các cánh tay đều bị ép phải duỗi thẳng băng, đành trơ mắt chịu trận bị c.h.é.m đứt.

Bước chân Chung Lăng Hư thoăn thoắt, hệt như đang nhảy một điệu vũ không lời. Mỗi nhịp chân chạm xuống nóc tòa nhà là một lần các ô cờ đen trắng hoán đổi, tựa như vô số lưỡi d.a.o tàng hình liên tục bổ xuống, chầm chậm băm vằm hàng chục cánh tay kia thành trăm mảnh vụn.

Thông thường, quái vật càng khổng lồ thì càng khó đối phó. Nhưng sau những màn băm thây liên hoàn như vậy, thì dù có là giun đất đi nữa cũng phải c.h.ế.t ngắc. Chung Lăng Hư cuối cùng cũng thu hồi bàn cờ, nhưng khi đảo mắt nhìn quanh, trong tầm nhìn phi từ tính vẫn còn vương vấn bóng dáng tím nhạt.

Oán niệm chưa tan biến. Phải chăng Quỷ hạch vẫn còn lẩn khuất đâu đây, hay dẫu Quỷ hạch đã bị tiêu diệt, sự vương vấn này vẫn sẽ tồn tại mãi mãi?

Chung Lăng Hư nhíu mày, định bụng lấy thẻ thân phận ra tính xuống dưới kiểm tra xem Quỷ hạch có nằm lẫn trong đống xà bần bê tông nát vụn kia không. Bất thình lình, từ đám đông đang được sơ tán xung quanh tòa nhà vọng lên những tiếng thét kinh hoàng.

Một mảng bê tông bị hất tung, một “kẻ” với đỉnh đầu và đôi mắt trông khá quen mắt chầm chậm đứng dậy. “Kẻ” đó mặt mũi nhợt nhạt, cơ thể hơi trương phình, chính là cái xác bị lôi tuột vào lỗ thông gió mà Chung Lăng Hư vừa nhìn thấy ban nãy.

Gã cứ đứng trơ trơ ở đó, dưới làn da là vô vàn những cục bướu nhỏ xíu không ngừng chuyển động. Chung Lăng Hư nghe thấy ai đó trong đám đông đang gào tên gã, có vẻ như gã vừa c.h.ế.t này là nhân viên của một công ty nào đó trong tòa nhà.

Người gọi tên gã dường như vẫn chưa nhận ra gã đã c.h.ế.t. Ngay lúc anh ta định tiến lại gần để xem xét, t.h.i t.h.ể bỗng nhiên phát nổ mà không hề có dấu hiệu báo trước.

Không có m.á.u thịt văng tung tóe, thay vào đó là vô số những viên nang tròn xoe màu cam, to cỡ ngón tay cái bung ra theo vụ nổ. Những hạt này ở trạng thái bán trong suốt, dẻo dai, kích thước nhỏ gọn và bay với tốc độ kinh người. Chỉ cần chạm vào cơ thể người, chúng lập tức xuyên qua da và biến mất không để lại dấu vết.

Mắt kẻ đó trợn ngược, trong tích tắc, hàng tá ký ức xa lạ ập vào tâm trí hắn.

Những mảng ký ức nhạt nhòa về thuở ấu thơ yên bình hiếm hoi xẹt qua, chớp mắt đã chuyển thành khung cảnh của một “tang lễ” nhỏ nhoi.

Người mẹ từng yêu thương, chiều chuộng hắn nay lại ôm chầm lấy hắn mà khóc nức nở, bị vài người cưỡng ép lôi đi. Gã đàn ông mà hắn gọi là cha thì nhìn hắn bằng ánh mắt ghê tởm, chính tay gã đã nhốt hắn vào một chiếc quan tài bé tí tẹo.

Hắn không hiểu, tại sao hắn vẫn cử động, vẫn biết nói như bao người khác, vậy mà lại bị phán quyết là “đã c.h.ế.t”.

Có lẽ chính vì không cam tâm nên hắn đã không chịu c.h.ế.t. Và rồi, những cựa quậy vô thức của hắn đã dọa c.h.ế.t tươi người mẹ đến viếng tang.

Nhưng chuyện này cũng không phải là hoàn toàn tồi tệ. Ít nhất thì sau khi phát hiện hắn vẫn chưa c.h.ế.t, gã cha đã khoét một cái cửa nhỏ phía sau quan tài. Từ đó, hắn có thể tận dụng lúc vắng người, len lỏi qua cánh cửa bé xíu ấy để lén lút dạo quanh trang viên.

Lâu dần, hắn mọc thêm vô số tay chân loằng ngoằng, có thể chui lọt qua những đường ống nhỏ nhất để moi móc chút đồ ăn thừa trong dinh thự. Về sau, khi bị gã cha tóm cổ, thay vì ăn mắng, hắn lại được xây thêm rất nhiều đường hầm tiện lợi. Gã cha bảo, chỉ cần hắn kể lại mọi thứ hắn nghe lỏm được trong trang viên, hắn sẽ được thưởng đồ ăn ngon hơn.

Trong những ngóc ngách chẳng ai hay biết, một con quái vật với những xúc tu vươn khắp dinh thự Basel đã âm thầm khôn lớn.

Đứa trẻ nào rồi cũng sẽ phải lớn lên, quái vật cũng vậy. Ngay cả ông Basel, kẻ lợi dụng hắn để moi móc mọi bí mật động trời, cũng không hề hay biết rằng mình đã tự tay dung túng cho một sự tồn tại quái t.h.a.i từ thể xác lẫn tâm hồn.

Tại sao thế giới ngoài kia, biết bao kẻ được tự do tắm mình trong ánh nắng, đường hoàng tận hưởng sơn hào hải vị, được nắm tay và ôm ấp người mình yêu thương? Còn hắn, cớ sao phải chui rúc lay lắt trong những đường ống nhớp nháp, tối tăm và cái quan tài chật chội này?

Nếu thế giới này đã an bài cho hắn số kiếp như vậy, thì cứ để thế giới này diệt vong luôn đi cho xong.

Tháng ngày tăm tối, vô vọng cứ thế trôi đi. Cho đến một ngày nọ, trong một đường ống ngầm, tay hắn bỗng túm được một thứ gì đó tròn lẳn. Nó nhẵn nhụi, ẩm ướt, sờ vào hệt như một cái đầu người.

Thứ đó thì thầm: Ta là vị Thần mà cha ngươi luôn sùng bái. Hãy đưa ta thoát khỏi nơi này, và ngươi sẽ trở thành một vị Thần mới.

Trong mắt những người xung quanh, gã đàn ông kia chỉ khẽ sững lại một thoáng, rồi lập tức đi đứng lại như bình thường. Đám đông chỉ gào thét vì chứng kiến cái xác nổ tung, duy chỉ có trái tim Chung Lăng Hư là chùng xuống đáy vực.

“Tránh xa ra! Lùi lại ngay!” Anh ta gầm lên, “Đó là trứng cá hồi đấy! Coi chừng trở thành vật chủ tiếp theo của Quỷ hạch!”

Nhưng đã quá muộn.

Nhiều tảng bê tông khác bị xô lệch, từng cái xác lũ lượt bò lên. Chẳng rõ làm cách nào mà tòa nhà công sở này lại chứa chấp nhiều x.á.c c.h.ế.t đến vậy. Chúng đứng ngây dại như những bức tượng, và rồi giống hệt cái xác đầu tiên, cơ thể chúng bị những quả trứng cá màu cam nhồi nhét đến mức phát nổ tung tóe.

Tương truyền rằng, loài cá hồi Biển Tây mỗi lần đẻ trứng có thể cho ra tới hơn hai mươi nghìn quả. Cũng chính vì thế, mặc dù cá bột yếu ớt đến mức chỉ làm thức ăn cho các loài cá khác, vẫn có khoảng một phần nghìn trong số đó sống sót và trưởng thành ở những góc khuất.

Bây giờ, những người này đều đã hấp thụ trứng, và chẳng ai biết còn bao nhiêu quả trứng đã phân tán ra bên ngoài. Ai dám chắc Quỷ hạch tiếp theo sẽ lộ diện ở đâu?

Lại thêm một cái xác nữa nhô lên khỏi đống đổ nát, nhưng lần này nó không hề đứng yên. Trong tầm nhìn từ trường của Chung Lăng Hư, một luồng khói tím đang lôi kéo nó, hệt như một gã nghệ nhân múa rối đang giật dây con rối gỗ, kéo thẳng cái xác về phía anh ta.

Và rồi—— Bùm!

Ngón tay Chung Lăng Hư lướt nhanh qua thẻ thân phận, một lớp lá chắn tức thì được dựng lên. Nhưng ngay khoảnh khắc đó, vụ nổ xác đã bung bét.

Anh ta có chặn được toàn bộ trứng cá bên ngoài không? Có khả năng nào một vài “kẻ lọt lưới” đã len lỏi vào cơ thể anh ta chưa?

Chung Lăng Hư nhắm nghiền mắt, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh. Trong nháy mắt, anh ta đã điểm qua ba, bốn loại Quỷ hạch có khả năng thanh tẩy ký sinh trùng trong cơ thể, đồng thời mường tượng sẵn những ứng viên có thể thay thế mình nếu quá trình thanh tẩy thất bại.

Vị trí Đệ Nhất Thành chủ của Cốt Lõi Tự Do là điều tối quan trọng, nhưng cái tên “Chung Lăng Hư” thì hoàn toàn có thể bị thay thế.

Nếu anh ta phải bỏ mạng, hy vọng người kế nhiệm sẽ giữ vững sự toàn vẹn của Đệ Nhất Thành, và lý tưởng nhất là dẫn dắt mọi người bước tiếp cho đến ngày Quỷ cảnh bị xóa sổ hoàn toàn...

Trong lúc Chung Lăng Hư còn đang mải suy tính và tự giễu cợt cái sự cảm động vớ vẩn của bản thân, thì tiếng cánh quạt máy bay trực thăng bỗng dội xuống từ trên không.

Một chiếc trực thăng chẳng biết từ lúc nào đã bay lơ lửng ngay trên đầu anh ta. Có người ló mặt ra từ ô cửa sổ, ngó xuống rồi gào to: “Đúng là chỗ này rồi! Ngay dưới tòa nhà này có một cái hồ ngầm!”

... Thẩm Khuyết?

Bà ta xuất hiện ở đây làm gì? Chẳng lẽ Cục trị an đã đ.á.n.h hơi được việc anh ta thất thế ở đây nên đặc phái bà ta đến giải cứu?

Trong đầu Chung Lăng Hư dâng lên một mớ cảm xúc lẫn lộn giữa tia hy vọng le lói và sự nhục nhã ê chề. Chưa kịp phát tiết, anh ta đã thấy cửa khoang trực thăng bật mở, một dáng người xuất hiện ngay cửa.

Vóc dáng thon thả, eo thon chân dài, sợi xích đen quanh eo và mái tóc bạch kim bay phần phật trong gió lộng giữa không trung. Một nửa khuôn mặt người phụ nữ bị che khuất bởi chiếc kính râm. Cô chỉ liếc xuống dưới một cái, rồi quay lại hét lớn: “Đúng chỗ rồi. Khóa mục tiêu đi.”

“Đã rõ, mục tiêu đã được khóa, xin cô chú ý an toàn.” Một chiến sĩ trẻ trong trực thăng đáp lại.

Du Tam Thủy khẽ gật đầu, rồi hướng ánh mắt ra ngoài. Cô vác một khẩu s.ú.n.g phóng lựu cao ngót nửa người lên vai, quỳ một gối xuống, ngón tay hờ hững đặt lên cò s.ú.n.g.

Thứ v.ũ k.h.í này Thẩm Khuyết chưa từng thấy qua, chắc hẳn là hàng đặc chế mà Du Tam Thủy tự mình yêu cầu Cục trị an cung cấp. Cảm thấy có điềm chẳng lành, bà ta hốt hoảng kêu lên: “Này này, cô không định nổ tung cả khu vực bên dưới đấy chứ?”

“Không.” Du Tam Thủy trả lời cộc lốc, rồi dứt khoát siết cò.

Pằng!

Khẩu s.ú.n.g phóng lựu tưởng chừng như sắp nã ra một quả b.o.m nguyên t.ử mini rốt cuộc lại chỉ phóng ra một mũi tên kim loại. Đuôi mũi tên còn kéo theo một sợi dây thừng dài ngoằng. Mũi tên xé gió lao v.út về phía mục tiêu đã khóa, Du Tam Thủy tinh mắt nhanh tay tóm lấy đoạn cuối sợi dây, rồi thả mình nhảy theo.

Thẩm Khuyết: “...”

Trong đầu bà ta bỗng lóe lên một viễn cảnh khủng khiếp hơn bội phần.

Bà ta vội vàng lao ra cửa khoang, bất chấp người bên dưới có nghe thấy hay không, gào toáng lên: “Dùng cái tuyệt chiêu thả b.o.m xương khô của cô cũng KHÔNG ĐƯỢC đâu nhé!! Bên dưới vẫn còn mấy ngàn người đấy!!!”

Tập hồ sơ chỉ ghi chép việc Du Tam Thủy có khả năng phá hủy bức tường rào quy tắc, chứ đâu có nói rõ là đòn tấn công đó có khả năng né tránh con người hay không!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.