Đóa Nhài Trắng Thuần Khiết? - Chương 2

Cập nhật lúc: 13/08/2026 14:01

Sáng hôm sau, chuông báo thức reo lên.

Tôi theo thói quen vươn tay với lấy chiếc điện thoại ở đầu giường, định tắt báo thức.

Nhưng màn hình lại hiện lên một dòng báo: nhập sai mật khẩu.

Ban đầu tôi còn tưởng mình bấm nhầm.

Nào ngờ thử mấy lần liền, kết quả vẫn vậy.

Cơn buồn ngủ trong tôi lập tức tan sạch, như bị một chậu nước lạnh dội thẳng từ đầu xuống.

Tôi giật phăng chăn của Tần Sách, hỏi:

"Anh đổi mật khẩu điện thoại rồi à?"

Từ lúc chúng tôi yêu nhau đến nay, từ máy tính, iPad cho tới điện thoại, mật khẩu vẫn luôn là ngày kỷ niệm quen nhau của hai đứa.

Thế mà bây giờ, chính tôi lại không mở nổi điện thoại của anh.

Tần Sách dụi mắt, giọng còn ngái ngủ:

"Ờ, hôm qua lúc anh nhập mật khẩu bị đồng nghiệp nhìn thấy nên anh đổi luôn rồi. Giờ là 0808."

Tôi thử một lần.

Quả nhiên đúng.

"Sao lại là 0808? Có ý nghĩa gì đặc biệt à?"

Anh kéo chăn lên, tiếp tục vùi mình trong chăn mà nũng nịu lười biếng:

"Ấn bừa thôi, thấy số đẹp, may mắn."

Phản ứng của Tần Sách lại một lần nữa khiến tôi không sao nhìn thấu.

Nếu anh chột dạ, sao lại có thể thản nhiên nói cho tôi biết mật khẩu mới như vậy, mặc tôi muốn kiểm tra gì thì kiểm tra?

Tôi do dự một lát rồi mở WeChat của anh, tìm đến bài đăng trong vòng bạn bè lúc rạng sáng.

Phần bình luận có một dãy tim đỏ rất nổi bật.

Trực giác của phụ nữ khiến tôi lập tức nhận ra, người để lại chúng hẳn chính là nhân vật chính tối qua.

Tôi ấn vào vòng bạn bè của người tên Mạnh Hiểu ấy.

Ngay giây tiếp theo, toàn thân tôi như đông cứng.

Ảnh nền vòng bạn bè của Mạnh Hiểu là một tấm selfie.

Trên cổ cô ta thế mà lại đeo một sợi dây chuyền giống y hệt cái Tần Sách đã tặng tôi.

Tôi kéo Tần Sách dậy.

"Cái này là anh tặng à?"

Bị tôi quấy mất giấc ngủ, anh có vẻ bực bội, giật chăn trùm kín đầu.

"Ừ."

"Anh..."

"Lúc đầu anh chỉ mua có một sợi. Mạnh Hiểu nhìn thấy, cứ tưởng là quà sinh nhật anh mua cho cô ấy. Cô ấy là cháu gái phó tổng, em bảo anh phải nói không thế nào đây?"

Giọng anh vọng ra từ dưới lớp chăn, nghẹn ngào.

"Em đừng có lúc nào cũng đa nghi như thế được không? Sau đó anh chẳng phải đã mua lại cho em một sợi khác rồi sao?"

Bỗng nhiên tôi thấy thất vọng vô cùng.

Nhưng tôi còn chưa kịp nói thêm điều gì, Tần Sách đã hất chăn ra.

"Rốt cuộc bây giờ em bị làm sao vậy? Mới sáng sớm đã tra hỏi như xử án, làm đầu anh đau muốn nổ rồi đây!"

Dứt lời, anh sầm mặt bước thẳng vào phòng tắm.

Một tràng leng keng loảng xoảng vang lên.

Rồi anh xách áo khoác, đóng sầm cửa bỏ đi.

Trên đường tới công ty, tôi lại nhìn thấy vòng bạn bè mới của Tần Sách.

Anh đăng một bài hát, kèm ảnh chụp lời ca.

[Tình yêu nào lúc bắt đầu chẳng đẹp. Chỉ là khi kết thúc lại chẳng có lấy một lý do.]

Tôi nhìn chằm chằm câu hát ấy.

Trong l.ồ.ng n.g.ự.c như nghẹn lại, càng lúc càng khó thở.

5

Suốt cả ngày hôm đó, Tần Sách không nhắn cho tôi một câu nào.

Mãi tới gần tan làm, anh mới gửi tới một tin:

"Tối nay anh đi uống với anh Chu, không ăn cùng em đâu."

Trong lòng tôi chất đầy phiền muộn.

Đúng lúc ấy, điện thoại của Chu Dương gọi tới.

"Đình Đình à, Tần Sách bảo em hay ghen lung tung nên nhờ anh gọi nói với em một tiếng, cậu ấy đúng là đi uống với anh đấy, em đừng hiểu lầm."

Chu Dương là bạn đại học của chúng tôi, quan hệ với Tần Sách cũng khá thân.

Dù đang bực đến đâu, tôi cũng chẳng thể trút giận lên người ngoài.

"Tớ nghe Tần Sách nói hai đứa giận nhau à? Đình Đình, yêu nhau kiêng nhất là nghi thần nghi quỷ. Em phải tin là cậu ấy yêu em chứ. Cứ mãi nghi ngờ như thế, tổn thương người ta lắm."

Tôi hít sâu một hơi.

"Anh ấy kể với anh thế nào?"

"Chẳng phải là Tần Sách đi liên hoan với phòng ban, tiện thể dự sinh nhật một đồng nghiệp nữ thôi sao? Thế mà về em lại gây với cậu ấy."

Anh ta đúng là giỏi xoay chuyển, đến trắng cũng biến thành đen được.

Ngắt điện thoại xong, trong lòng tôi càng thêm bức bối.

Tôi định lên sân thượng hít thở một chút.

Nào ngờ lúc đi ngang qua bàn làm việc của đồng nghiệp, tôi thấy cô ấy đang tranh thủ lướt video ngắn.

Trên màn hình máy tính, vừa khéo hiện ra một chiếc áo sọc quen mắt.

Tôi bước tới, đồng nghiệp bị dọa giật mình.

Thấy sắc mặt tôi không ổn, cô ấy bèn hỏi có chuyện gì.

"Sao nhiều người mặc cái áo này thế?"

"À? À à! Cái này là đồng phục nhân viên của Âu Hằng Design đấy. Xấu c.h.ế.t đi được, đúng không? Chẳng bằng áo polo công ty mình phát."

Thái dương tôi giật liên hồi.

Âu Hằng Design...

Đó chính là công ty của Tần Sách.

Trước giờ tôi hoàn toàn không biết công ty anh còn có đồng phục.

Cho nên lúc nhìn thấy video truyền khăn giấy kia, lòng tôi mới chẳng gợn chút sóng nào.

Nhưng một khi hạt giống nghi ngờ đã gieo xuống, nó sẽ tự bén rễ, tự mọc mầm.

Mà đến lúc này, tôi thật sự rất khó để không hoài nghi rằng...

Chính mình đã mù mắt rồi.

6

Tôi một lần nữa lôi đoạn link đồng nghiệp gửi ra xem lại.

Tôi không thể tưởng tượng nổi một người đàn ông mỗi ngày vẫn ngủ bên cạnh tôi, lại có thể cùng người khác chơi thứ trò ám muội như vậy.

Cả một đêm đó, lòng tôi rối như tơ vò.

Tần Sách lại đăng thêm một bài mới.

Là ảnh cụng ly với Chu Dương, kèm câu:

"Nỗi tủi thân của đàn ông chỉ có đàn ông mới hiểu."

Bạn chung của chúng tôi bình luận phía dưới:

"Lại bị Đình Đình mắng à?"

Tần Sách đáp lại bằng hai biểu tượng tủi thân, tan nát mơ hồ khó hiểu.

Tôi tức đến bật cười.

Thế nhưng tay lại lỡ chạm vào vòng bạn bè của anh.

Rồi một chuyện khiến tôi còn kinh hãi hơn hiện ra trước mắt.

Ảnh nền vòng bạn bè của anh đã đổi thành một tấm ảnh nắm tay.

Tôi có thể chắc chắn, tôi chưa từng chụp cùng anh bức hình đó.

Mọi đáp án gần như đã trồi cả lên mặt nước.

Thế mà tôi vẫn thấy khó tin đến nực cười.

Tối ấy Tần Sách về cũng không quá muộn.

Tôi giơ tay chặn anh lại.

"Nói chuyện một chút đi."

Anh gạt tay tôi ra, giọng đầy cáu bẳn.

"Đừng có rảnh quá sinh chuyện. Anh nói rồi, anh đi uống với Chu Dương."

"Em không định hỏi anh chuyện đó."

Tôi cười lạnh, bước đến trước mặt anh, trượt từng tấm ảnh chụp màn hình cho anh xem.

"Em chỉ tò mò xem có phải bạn trai mình đã có bạn gái mới rồi không thôi."

Tần Sách rũ mắt, liếc qua màn hình, rồi ngẩng lên nhìn tôi.

Vẻ mặt bình tĩnh đến lạ.

"Ảnh mạng thôi. Trưa nay anh lại thua thật hay thách nên phải đổi."

Anh dừng một chút, rồi nhìn thẳng vào mắt tôi.

"Phàn Đình Đình, em cứ không tin anh như vậy, có phải là đang muốn tìm cớ chia tay không?"

Tôi lặng lẽ nhìn anh.

Thất vọng đến cùng cực.

Và rồi ngay trong khoảnh khắc đó, tôi bỗng hiểu ra tất cả.

Tôi không thể hiểu nổi vì sao Tần Sách lại phản bội.

Nhưng phản bội thì vẫn là phản bội.

Anh phát vòng bạn bè để xây dựng bộ mặt kẻ si tình khổ sở cũng được.

Đứng trước mặt tôi, đổi trắng thay đen cũng được.

Rốt cuộc tất cả đều chỉ để ép tôi là người nói lời chia tay trước.

Anh muốn mọi người đều nghĩ lỗi nằm ở tôi.

Chỉ có như vậy, anh mới có thể đường đường chính chính đến bên người mới mà chẳng cần mang cảm giác tội lỗi.

Quả nhiên.

Khoảnh khắc đàn ông thông minh nhất, chính là lúc hắn muốn rời đi.

Không phải dạo này tôi không nhận ra sự xa cách của anh.

Chỉ là vì tin anh quá, nên tự lừa mình rằng chắc anh bận dự án, áp lực công việc lớn mà thôi.

Nhưng bây giờ, tôi đã nhìn rõ rồi.

Anh muốn đào hố chôn tôi.

Vậy thì tôi nhất định sẽ đá ngược anh xuống đó.

Chôn cho thật sâu.

Rồi dựng cho anh một cây cột nhục nhã, để tất cả mọi người đều nhìn cho rõ bộ mặt thật của anh.

7

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đóa Nhài Trắng Thuần Khiết? - Chương 2: Chương 2 | MonkeyD