Đoản Mệnh Nhưng Yêu Nàng Trọn Kiếp - 6

Cập nhật lúc: 22/06/2026 09:06

Trong sân nổi gió.

Tạ Lệnh Tắc khẽ nói: “Cô nương, vì sao phải giấu đầu lòi đuôi như thế?”

Ta im lặng rất lâu.

“Chẳng phải ngài muốn biết ta là ai sao? Ta tên Tống Tích Hà.”

Đó là một cái tên vô cùng quen thuộc.

Nhưng Tạ Lệnh Tắc trong khoảnh khắc ấy lại không nhớ ra, chỉ ngơ ngác nhìn ta.

Đột nhiên, đồng t.ử chàng co rút dữ dội.

“Là nàng?”

Trên mặt Tạ Lệnh Tắc toàn là vẻ bàng hoàng.

“Nàng không giống trong lời đồn… Đàn của nàng… gảy rất hay.”

Trong khoảnh khắc ấy, ta vừa muốn khóc, lại vừa muốn bật cười.

Nhưng số mệnh là vậy.

Tất cả đều đã muộn rồi.

“Đó là bởi vì ta đã học rất lâu, rất lâu.”

Vào kiếp trước, khi ta còn yêu chàng rất nhiều.

Tạ Lệnh Tắc trông đau khổ vô cùng.

“Ta không muốn từ hôn. Có phải ta đã làm sai điều gì không? Nàng nói cho ta biết đi, ta sẽ sửa mà. Nàng có thể… suy xét ta thêm một lần nữa được không?”

Đúng lúc đó, từ phía sau truyền đến một giọng nói lạnh lẽo.

“Tạ đại nhân, thê t.ử của ta tuổi còn nhỏ, không quen nói chuyện với nam t.ử xa lạ. Ngài làm nàng ấy sợ rồi.”

Câu tiếp theo, chàng quay về phía ta, giọng nói lại dịu dàng vô cùng.

“Khanh khanh, qua đây.”

Ta sững người, chạy tới ghé vào tai chàng, nhỏ giọng nói: “Ta không gọi là khanh khanh, ta tên Tống Tích Hà.”

Tiêu Cảnh Chi im lặng: “…”

Tiêu Cảnh Chi day trán.

“Đó là cách gọi thân mật. Ví như nàng cũng có thể gọi ta là khanh khanh.”

Ta suy nghĩ một lát, hơi chần chừ gọi: “Khanh khanh?”

Mỗi câu nói ra, sắc mặt Tạ Lệnh Tắc lại trắng thêm một phần.

Đến cuối cùng, khi nghe thấy tiếng “khanh khanh” của ta, cả người chàng vậy mà khẽ run lên.

Tiêu Cảnh Chi hoàn toàn chẳng để tâm, khóe mắt cong lên thành nụ cười.

“Ta đây.”

Rất nhiều ngày sau đó, Tạ Lệnh Tắc tự nhốt mình trong phòng, uống rượu đến say mèm.

Cô nương chàng vừa gặp đã thương, hóa ra lại chính là vị hôn thê từng có hôn ước với mình.

Tạ Lệnh Tắc nghĩ mãi cũng không hiểu được.

Vì sao Tống Tích Hà thà gả cho tên ma ốm kia, cũng không chịu gả cho chàng.

Chàng không cam lòng.

Rõ ràng, người có hôn ước với nàng là chàng.

Tống Tích Hà vốn dĩ phải là thê t.ử của chàng mới đúng.

Thế là trong cơn say mơ màng, Tạ Lệnh Tắc mơ thấy một giấc mộng rất dài.

Khởi đầu của giấc mộng là cả sảnh đường treo đầy lụa đỏ, đèn đuốc sáng rực như ban ngày.

Chàng vén khăn trùm đầu lên, nhìn thấy gương mặt đầm đìa nước mắt của Tống Tích Hà.

“Tạ Lệnh Tắc, vì sao chàng lại cưới ta?”

Chàng nói: “Ta không muốn nhìn thấy nàng khóc.”

Nhưng một giấc mộng dài ba mươi năm, bản thân chàng trong mộng rốt cuộc vẫn nuốt lời.

Nước mắt của Tống Tích Hà, lần này đến lần khác rơi xuống chẳng dứt.

Chàng cho nàng rất nhiều thứ.

Danh phận, thể diện, một đời cẩm y ngọc thực.

Duy chỉ không cho nàng tình yêu.

Tiểu Hà từng tươi sáng rạng ngời như vậy, cuối cùng vẫn bị giam trong hậu trạch, từng chút từng chút héo tàn.

Đến cuối giấc mộng, tóc chàng đã bạc trắng.

Nàng cũng chẳng còn trẻ trung nữa.

Nửa đời phu thê, trách nhiệm từ lâu đã biến thành gánh nặng.

Trước khi nhắm mắt, chàng chỉ cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

“Ta mệt rồi, Tiểu Hà. Kiếp sau, nàng đừng gả cho ta nữa.”

Chàng nói xong liền tắt thở.

Vì vậy chàng không hề nhìn thấy Tống Tích Hà sững sờ đứng tại chỗ.

Nàng buồn bã cuộn mình thành một bóng nhỏ, tự ôm c.h.ặ.t lấy chính mình.

Rất lâu sau, Tống Tích Hà mới đưa tay, nhẹ nhàng vuốt mắt cho chàng.

“Kiếp sau ta cũng sẽ không gả cho chàng nữa đâu, Tạ Lệnh Tắc.”

Nước mắt nàng lặng lẽ tuôn rơi.

“Ta muốn gả cho một người không khiến ta phải buồn lòng.”

Thiếu niên Tạ Lệnh Tắc đứng bên giường.

Chàng muốn mở miệng gọi nàng, muốn nói rằng lão già khốn kiếp kia đang nói bậy, nàng đừng nghe lão hồ ngôn loạn ngữ.

Chàng muốn nói, Tống Tích Hà, kiếp sau có ta ở đây, ta sẽ cưới nàng mà.

Nhưng chàng chẳng thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Ý trời trêu ngươi.

Có duyên mà chẳng có phận.

Đến đây, thiếu niên Tạ Lệnh Tắc cuối cùng cũng hiểu ra.

Vì sao kiếp này Tống Tích Hà lại giữa đường từ hôn, tránh chàng như tránh rắn rết.

Sự tuyệt tình đến mức ấy, hẳn là do kiếp trước đã tích tụ biết bao nhiêu tuyệt vọng.

Tạ Lệnh Tắc đột ngột mở bừng mắt.

Tim chàng đập điên cuồng, bên tai ù đặc.

Một giấc mộng tàn.

Lúc này trong đầu chàng chỉ còn lại một ý niệm duy nhất.

Chàng lảo đảo đứng dậy.

“Chuẩn bị xe, đến Đoan vương phủ!”

Dù thế nào, chàng cũng muốn gặp nàng.

Chàng có rất nhiều điều muốn nói với nàng.

Tiểu Hà, ta không phải hắn.

Nàng đối xử với ta như vậy, thật chẳng công bằng chút nào.

Quản gia nơm nớp lo sợ bẩm báo: “Trưởng công t.ử, Đoan vương từ tháng trước đã dẫn Vương phi trở về đất phong rồi.”

Lúc mới đến Giang Nam, vừa đúng độ mùa đông.

Trước khi đến, ta đã nghĩ rất đẹp.

Giang Nam mà, núi non ôn hòa, dòng nước mềm mại, khí hậu dịu dàng, hẳn phải là một nơi rất thích hợp để dưỡng bệnh.

Kết quả, ta bị cơn gió bấc vừa lạnh vừa ướt thổi cho ngây cả người.

Thời tiết thế này, ngay cả cửa cũng chẳng dám bước ra.

May mà Tiêu Cảnh Chi cũng là người ham ngủ sợ lạnh.

Hai chúng ta kẻ xướng người họa, ôm chăn quấn quanh lò sưởi, chuẩn bị cứ thế rúc vào nhau ngủ qua cả mùa đông.

Thế nhưng, đêm đến lại thường nhiều mưa gió.

Một đêm nọ, mưa lạnh gõ lên song cửa.

Ta giật mình tỉnh dậy từ trong cơn ác mộng, toàn thân run rẩy, nước mắt giàn giụa.

Lúc Tạ Lệnh Tắc c.h.ế.t ở kiếp trước, cũng là trong một đêm mưa mùa đông như thế này.

Ta chưa từng nghĩ rằng kiếp ấy chàng lại mệt mỏi, hối hận đến vậy.

Dù ta có cố gắng làm một người thê t.ử tốt đến đâu, có học cách tính toán sổ sách, có lo liệu đối nội đối ngoại không phạm lỗi nào, đến cuối cùng vẫn chỉ là uổng công.

Giữa trời đất, vô vàn giọt mưa lạnh buốt rơi xuống như nước mắt.

Tiếng gió nức nở nghẹn ngào ngoài hiên.

Từng có một Tống Tích Hà, mãi mãi bị mắc kẹt trong đêm đông của kiếp trước ấy.

Người nằm bên cạnh vẫn thở đều đều.

Ta sợ đ.á.n.h thức Tiêu Cảnh Chi, bèn cố nhắm mắt lại, ép mình chìm vào giấc ngủ.

“Sao lại khóc rồi?”

Giọng Tiêu Cảnh Chi vang lên trong bóng tối.

Ta vùi mặt vào trong chăn, rất lâu sau mới thấp giọng hỏi: “Ngài có hối hận vì đã cưới ta không?”

“Có hối hận.”

Cả người ta cứng lại.

“Hối hận vì đã không cưới nàng sớm hơn.”

Chàng nói rất khẽ.

“Trước khi gả cho ta, chắc hẳn nàng đã chịu rất nhiều ủy khuất. Nàng không ngốc, cũng không phải là gánh nặng của ai cả. Ở trước mặt ta, nàng không cần phải dè dặt như vậy. Tống Tích Hà dáng vẻ nào, ta cũng đều thích. Nếu có kiếp sau, ta vẫn muốn cưới nàng. Còn nàng thì sao? Có thể suy xét đến ta trước tiên không?”

Ngoài trời, mưa rơi xối xả.

Nhưng vòng tay của chàng lại ấm áp vô cùng.

Ta cố nhịn nước mắt, ghé vào tai chàng, nhỏ giọng đáp: “Gả chứ. Chỉ gả cho ngài thôi.”

Ta bỗng nhớ đến thuở nhỏ.

Khi bị đám trẻ con khác trêu chọc, chê cười là đồ ngốc, nương ta sẽ cầm chổi đuổi đ.á.n.h chúng chạy tán loạn.

Sau đó, người cũng ôm ta vào lòng như thế này, dặn đi dặn lại ta rằng: “Tiểu Hà không ngốc. Tiểu Hà chỉ là học chậm hơn người khác một chút thôi.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đoản Mệnh Nhưng Yêu Nàng Trọn Kiếp - Chương 6: 6 | MonkeyD