Đoạn Tóc Tàn Duyên, Hoàn Kim Lạc Cung - Chương 2
Cập nhật lúc: 21/07/2026 14:01
– Huynh có biết ta chờ huynh bao lâu rồi không?
Huynh có biết một mình ta nuôi con vất vả thế nào không!
Sắc mặt Triệu Minh Hiển vô cùng khó coi.
Chàng quay đầu lại nhìn ta, ánh mắt đầy vẻ áy náy và bất lực:
– Vãn Đường... ta xin lỗi... ta...
– Không cần nói nữa.
Ta ngắt lời chàng.
– Nửa kia của chàng đã ở đây, hai người lại tình sâu ý nặng, ta sẽ tác thành cho hai người.
Khi nói ra câu này, chính ta cũng không ngờ mình lại bình thản đến thế.
Có lẽ là vì, ngay từ đầu ta đã chưa từng hoàn toàn tin tưởng vào mối duyên này.
Hoặc có lẽ, tận trong xương tủy, ta vốn không phải kiểu nữ nhi vì một người đàn ông mà sống dở ch/ết dở.
Mẹ ta tức đến toàn thân run rẩy:
– Triệu Minh Hiển!
Ngươi dám làm nhục Thẩm gia ta như thế sao!
Hủy hôn!
Hôn sự này nhất định phải hủy!
Cha của Triệu Minh Hiển cũng vội vàng chạy tới, không ngừng cúi đầu xin lỗi tạ tội.
Nhưng ta chẳng còn muốn nghe nữa.
Ta quay người trở về phòng, xếp lại chiếc áo cưới đỏ rực nọ bỏ vào hòm.
Sau đó, ta cầm cây kéo lên, cắt phăng mái tóc dài đã nuôi suốt ba năm qua.
Tóc xanh đứt đoạn, tơ duyên cũng tan.
Ngày hôm sau, tin tức hủy hôn truyền khắp kinh thành.
Có kẻ thương hại ta tội nghiệp, bị người ta cắm sừng.
Có kẻ lại bảo ta đáng đời, ai bảo ngày thường thích ra vẻ kiêu kỳ làm chi.
Lại có người nói Triệu Minh Hiển làm đúng, ít ra chàng ta không lừa dối ta đến cùng.
Ta tự nhốt mình trong phòng suốt ba ngày liền.
Không phải vì đau lòng, mà vì ta đang suy nghĩ một câu hỏi:
Vì sao phận nữ nhi cứ phải bám víu vào đàn ông mới sống nổi?
Vì sao chúng ta không thể tự làm chủ đời mình?
Sáng ngày thứ tư, khi ta mở cửa phòng ra, thấy cha đang đứng ngoài sân.
Dáng vẻ ông trông rất phờ phạc, rõ ràng mấy ngày qua cũng chẳng chợp mắt được.
– Vãn Đường...
– Cha, con muốn học làm ăn.
Cha ta ngẩn người:
– Con nói cái gì cơ?
– Con nói, con muốn học làm kinh doanh.
– Ta nhìn thẳng vào mắt ông, nói rõ ràng từng tiếng – Con không muốn dựa dẫm vào bất kỳ ai để sống nữa.
Con muốn tự nuôi sống chính mình.
Cha lặng người đi rất lâu.
Cuối cùng, ông thở dài một tiếng:
– Thôi được rồi...
Con muốn học thì cứ học đi.
Từ ngày đó, ta bắt đầu theo thầy kế toán học cách xem sổ sách.
Ta theo các chưởng quầy học cách bàn chuyện làm ăn.
Ta theo các tiêu sư học cách vận chuyển hàng hóa.
Người đời đều cười nhạo sau lưng ta, bảo đại tiểu thư Thẩm gia điên rồi, tiểu thư khuê các lá ngọc cành vàng không muốn làm, lại cứ thích ra đường phơi mặt cho người ta nhìn.
Nhưng ta chẳng bận tâm.
Bởi ta hiểu rằng, chỉ khi nắm giữ được vận mệnh của chính mình, con người ta mới thực sự là đang sống.
Nửa năm sau, ta tiếp quản ba cửa hiệu đang thua lỗ của Thẩm gia ở vùng Giang Nam.
Ta dùng nửa năm để biến ba cửa hiệu ấy thành nơi sinh lời lớn.
Lại dùng thêm nửa năm nữa, ta mở rộng từ ba cửa hiệu lên thành mười cửa hiệu.
Một năm sau, ta trở thành nữ thương nhân có tiếng nhất kinh thành.
Những kẻ từng cười nhạo ta ngày trước, giờ gặp ta đều phải khách sáo kính cẩn chào một tiếng “Thẩm lão bản".
Ta cứ ngỡ chuỗi ngày cứ thế bình lặng trôi qua.
Cho đến một ngày nọ, cỗ xe ngựa của phủ Uy Vũ Bá dừng trước cửa nhà ta.
Phu nhân Uy Vũ Bá đích thân tới cửa ghé thăm.
Đây quả là chuyện lạ chưa từng có ở kinh thành.
Phải biết rằng, phủ Uy Vũ Bá là con cháu của công thần khai quốc, đời đời trấn giữ biên cương, nắm trong tay mười vạn đại quân.
Ngay cả Thánh thượng bây giờ cũng phải nể họ vài phần.
Mà Phu nhân Uy Vũ Bá lại càng là người nổi tiếng không gớm tay.
Khi còn trẻ, bà từng theo phu quân chinh chiến sa trường, từng g/iết giặc, từng đổ m/áu, là một người đàn bà thép đích thực.
Một nhân vật huyền thoại như vậy, sao lại đột nhiên đến nhà ta?
Ta đang ở trong phòng tính toán xem sổ sách, nghe tin liền vội vàng ra nghênh đón.
Vừa đi đến cửa chính sảnh, đã nghe thấy tiếng cười sảng khoái từ bên trong truyền ra:
– Thẩm lão gia, cô con gái này của ông thật đúng là cừ khôi đấy!
Ta nghe nói nó tự mình quán xuyến việc làm ăn của nhà ông đâu ra đấy à?
Ta bước vào chính sảnh, thấy một người đàn bà trung niên mặc chiếc áo bào gấm màu đỏ sẫm đang ngồi ở ghế chủ tọa.
Bà chừng hơn bốn mươi tuổi, vóc dáng cao ráo, gương mặt toát lên vẻ anh dũng.
Đôi mắt bà sáng quắc như có thể nhìn thấu tâm can người khác.
– Gặp qua Bá phu nhân.
Ta cúi người hành lễ.
Bà ngắm nghía ta một lượt từ trên xuống dưới, hài lòng gật đầu:
– Tốt, đúng là một mầm non tốt.
Ngồi đi, đừng đứng đó nữa.
Ta vâng lời ngồi xuống, trong lòng không ngừng đoán định ý đồ đến đây của bà.
– Thẩm lão gia, – Bá phu nhân quay sang cha ta – hôm nay ta đến đây là muốn thương lượng với ông một việc.
Cha ta vội vàng chắp tay:
– Xin Bá phu nhân cứ nói.
– Ta muốn hỏi cưới con gái ông cho thằng con trai bất tài nhà ta.
Câu nói vừa thốt ra, cả gian sảnh lập tức im phăng phắc.
Chén trà trên tay cha ta suýt nữa thì rơi xuống đất.
Bản thân ta cũng sững sờ.
Tiểu tướng quân của phủ Uy Vũ Bá ư?
Chẳng phải là Cố Bắc Thần – kẻ trong lời đồn đại là g/iết người như ngoé, tính khí nóng nảy thô bạo đó sao?
