Đoạn Video Bí Ẩn - Chương 8
Cập nhật lúc: 15/09/2026 00:02
Chính vì vậy tôi chỉ biết cắm đầu cắm cổ vào việc học tập đèn sách, chưa từng một lần chủ động bước lại gần làm quen hay nịnh nọt lấy lòng cô ấy.
Về sau này khi bước chân lên giảng đường đại học và tình cờ gặp gỡ nên duyên với Tiểu Nhã, tôi căn bản chưa từng bao giờ nhớ lại cái tên Lạc Phương thêm một lần nào nữa.
Ai mà ngờ được rằng thế giới này lại nhỏ bé và trớ trêu đến mức độ nhường này: Ngày hôm nay tôi cất công đi tìm bắt gian vợ ngoại tình, thế mà lại vô tình hội ngộ với chính nàng hoa khôi năm xưa.
Đang mải mê đắm chìm trong dòng suy nghĩ miên man ấy, mu bàn tay của tôi bỗng nhiên cảm nhận được một luồng hơi ấm áp truyền đến: Một bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại và trắng nõn nà của người phụ nữ đã khẽ khàng đặt lên mu bàn tay tôi...
Bàn tay đang khẽ đặt lên mu bàn tay tôi tự nhiên chính là bàn tay của Lạc Phương, một bàn tay nhỏ nhắn, trắng trẻo mịn màng và vô cùng mềm mại khi chạm vào, theo phản xạ tự nhiên tôi liền trở tay nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay cô ấy, ngẩng đầu đưa ánh mắt nhìn thẳng vào mặt cô ấy hỏi:
"Sao thế em?"
Gương mặt Lạc Phương bỗng chốc đỏ ửng lên e thẹn, cô ấy cất giọng hờn dỗi nũng nịu trách móc:
"Người ta vừa mới cất tiếng gọi cậu liền hai câu mà cậu cứ trơ ra không thèm ừ hử lấy một tiếng, rốt cuộc trong đầu cậu đang mải mê tơ tưởng đến chuyện gì thế hả?"
Vừa nói cô ấy vừa làm bộ muốn rút bàn tay mình về.
Tôi mỉm cười nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh của cô ấy, bàn tay lại càng siết c.h.ặ.t lấy tay cô ấy hơn:
"Cậu vừa gọi điện thoại hỏi thăm đồng nghiệp được những thông tin gì rồi?"
"Đồng nghiệp của tôi bảo rằng vợ của cậu hiện tại đang ở bên trong căn phòng VIP số 8016, nghe đâu ban đầu cô ấy có đặt lịch hẹn làm liệu trình chăm sóc da mặt vào khung giờ này, thế nhưng vừa đến nơi vợ cậu lại bảo đêm qua bị mất ngủ trằn trọc nên mệt mỏi quá, muốn nằm nghỉ ngơi chợp mắt một lát trước đã, dặn đợi lát nữa tỉnh dậy rồi mới gọi nhân viên vào làm mặt cho cô ấy. Dẫu sao hai người cũng là vợ chồng đầu ấp tay gối với nhau, hay là bây giờ để tôi trực tiếp dẫn cậu qua đó gặp cô ấy nhé?"
Vừa nghe thấy bốn chữ "phòng VIP số 8016", ngọn lửa căm hờn và phẫn nộ trong l.ồ.ng n.g.ự.c tôi lại một lần nữa bùng cháy lên ngùn ngụt:
"Không cần phải qua đó đâu cậu ạ, vợ chồng ngày nào chẳng chạm mặt nhau ở nhà, hiếm hoi lắm hai đứa bạn học cũ chúng mình sau bao nhiêu năm trời xa cách mới có dịp tao ngộ trùng phùng như thế này, kiểu gì hôm nay chúng ta cũng phải ngồi lại ôn nghèo kể khổ tâm sự chuyện xưa chứ, cậu tuyệt đối không được phép đuổi tôi về đâu đấy nhé!"
"Đồ quỷ sứ đáng ghét nhà cậu." Lạc Phương ngượng ngùng cúi gằm đầu xuống nở một nụ cười thẹn thùng vô hạn.
Trong đầu tôi lúc này ngập tràn toàn là những âm thanh rên rỉ ân ái nhơ nhớp giữa vợ tôi và con thú Chu Tề vừa mới phát ra từ bên trong căn phòng số 8016 ấy: Cô ta đã cả gan dám ngang nhiên cắm sừng lên đầu tôi, thì một người làm chồng như tôi đương nhiên cũng có quyền trả lại cho cô ta một chiếc sừng xanh rì tương tự!
Nghĩ đến đó, tôi liền nhẹ nhàng vươn cánh tay vòng qua eo, kéo cả thân hình mềm mại của Lạc Phương ôm trọn vào lòng mình.
Lạc Phương khẽ cựa quậy thân mình làm bộ giãy giụa một chút, thế nhưng lực phản kháng ấy căn bản yếu ớt chẳng khác nào một sự hùa theo ngầm, nhận thấy điều đó tôi liền lập tức tăng thêm lực siết của cánh tay ôm c.h.ặ.t lấy cô ấy hơn, ghé sát bờ môi vào vành tai cô ấy thì thầm:
"Ngoan nào đừng cựa quậy, cứ để yên cho tôi ôm cậu một lát đi."
Cô ấy cất chất giọng ngọt ngào nũng nịu thở dài:
"Trần Thành à, có phải dạo này cậu đang gặp phải chuyện gì vô cùng khó khăn bế tắc trong cuộc sống đúng không? Thôi được rồi, tôi đặc cách cho cậu ôm tôi một lát đấy nhé, thế nhưng tuyệt đối không được phép có những hành vi quá trớn vượt quá giới hạn đâu đấy nghe chưa!"
Vào đúng cái khoảnh khắc ôm c.h.ặ.t người đẹp trong vòng tay ấy, trong tâm can tôi đã dứt khoát hạ một quyết định sắt đá:
Quyết định ly hôn!
Ly hôn người đàn bà trắc nết ấy đi thì bên cạnh tôi vẫn còn có một người phụ nữ tuyệt vời như Lạc Phương mở rộng vòng tay đón nhận, nghĩ lại thì đó cũng là một sự khởi đầu mới vô cùng tốt đẹp.
Chỉ có điều là một người đàn ông có nhân sinh quan và đạo đức chuẩn mực, chừng nào thủ tục ly hôn trên giấy tờ pháp lý chưa được giải quyết xong xuôi dứt điểm, thì tôi tuyệt đối không thể nào chính thức ngửa bài tỏ tình hay bước vào mối quan hệ yêu đương với Lạc Phương được.
Một người con gái xinh đẹp, tài năng và chưa từng kết hôn như Lạc Phương xứng đáng nhận được những điều trân quý và danh giá nhất, tôi tuyệt đối không thể để cho cô ấy bị người đời đàm tiếu mang danh là kẻ thứ ba xen vào phá hoại gia đình người khác được.
Thế nhưng trước khi chính thức đặt b.út ký vào lá đơn ly hôn ấy, tôi bắt buộc phải tự tay tóm gọn bằng chứng lôi con thú Chu Tề ra ánh sáng!
Kéo lê thân xác mệt mỏi và rã rời quay trở về nhà, lúc này Tiểu Nhã vẫn chưa về tới nơi, tôi lẳng lặng bước chân vào gian bếp.
Đưa mắt ngắm nhìn gian bếp sạch sẽ, tinh tươm và ngăn nắp, kể từ cái ngày hai vợ chồng tôi dọn về sinh sống trong căn hộ này suốt bốn năm qua, bản thân tôi chưa từng một lần phải động tay vào việc nấu nướng bếp núc.
Bấy lâu nay tôi vẫn luôn ngây thơ tự hào nghĩ rằng bản thân mình là người đàn ông hạnh phúc, may mắn và viên mãn nhất trên cõi đời này,
Thế nhưng cho đến tận ngày hôm nay tôi mới cay đắng nhận ra rằng: Bản thân tôi thực chất lại chính là gã đàn ông bất hạnh, t.h.ả.m hại và đáng thương nhất trần đời!
Tối hôm nay, tôi quyết định đích thân xắn tay áo vào bếp.
Lấy từng nguyên liệu thực phẩm tươi ngon trong tủ lạnh ra, cặm cụi rửa sạch rồi thái lát từng miếng, vừa dùng điện thoại tra cứu công thức nấu ăn trên mạng vừa tự mình thao tác chế biến.
Mâm cơm bốn món mặn và một món canh thanh đạm nhanh ch.óng được tôi hoàn thành xong xuôi, dẫu cho đây là lần đầu tiên tôi nấu nướng nên mùi vị chỉ dừng lại ở mức độ bình thường,
Không quá xuất sắc nhưng cũng chẳng đến nỗi quá khó nuốt.
Vừa dùng khăn lau khô đôi bàn tay chuẩn bị bưng thức ăn lên bàn ăn, thì cạch một tiếng, cánh cửa chính mở toang ra.
Tiểu Nhã đã về tới nhà.
Chắc hẳn là vừa bước chân vào cửa đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức bốc lên từ gian bếp, cô ấy liền vội vã lao nhanh tới trước mặt tôi, vươn hai cánh tay choàng c.h.ặ.t lấy cổ tôi thốt lên trong sự ngỡ ngàng:
"Chồng ơi! Anh đích thân vào bếp nấu cơm cho em đấy à?!"
Nét mặt ngập tràn sự bàng hoàng kinh ngạc không dám tin vào mắt mình của cô ấy, trong một thoáng chốc đã khiến cho sâu thẳm trong lòng tôi dâng lên một chút cảm giác tự trách: Suốt bao nhiêu năm tháng chung sống mặn nồng bên nhau, bản thân tôi quả thực chưa từng một lần tự tay nấu nướng cho cô ấy một bữa cơm tươm tất nào cả.
Trước đây mỗi dịp sinh nhật của cô ấy hay những ngày lễ tôn vinh phụ nữ làm nữ hoàng, tôi đương nhiên đều cấm tiệt không cho phép cô ấy phải xuống bếp vất vả, thế nhưng bản thân tôi ngày ấy cũng chẳng hề tự mình nấu nướng, mà chỉ dắt cô ấy đến những nhà hàng sang trọng đắt đỏ nhất thành phố, rồi tặng cho cô ấy những bó hoa hồng nhung rực rỡ nhất.
Thế nhưng chút cảm giác áy náy tự trách tội nghiệp ấy, ngay vào cái giây phút hình ảnh cô ấy và con thú Chu Tề quấn lấy nhau ân ái trong phòng VIP 8016 hiện về, đã lập tức tan biến thành tro bụi không còn sót lại lấy một chút!
Tôi trưng ra bộ mặt lạnh nhạt, cất giọng mỉa mai đáp lời:
"Nếu người làm chồng này mà còn không chịu khó học cách vào bếp nấu nướng phục dịch, thì anh sợ rằng có ngày cô vợ xinh đẹp sẽ chán chê rồi đá văng anh ra ngoài đường mất thôi. Em nhìn xem này, công việc ở cơ quan dạo này bận rộn lại trăm mối lo toan, tuổi đời còn trẻ măng mà đường chân tóc của anh đã sắp sửa lùi tít ra tận sau gáy rồi đây này, anh sắp không còn xứng đôi vừa lứa với một người vợ lộng lẫy kiều diễm như em nữa rồi. À đúng rồi, chiều nay em lại ghé qua thẩm mỹ viện spa làm đẹp đúng không em?"
Tôi buông lời thăm dò một câu sắc lẹm, nào ngờ đâu cô ấy căn bản chẳng hề tỏ ra bối rối, mà lại vươn chiếc lưỡi mềm mại khẽ l.i.ế.m nhẹ lên má tôi một cái thật tình tứ:
