Độc Nữ Dược Cốc - Chương 9

Cập nhật lúc: 20/08/2026 06:03

Hai mắt Hoàng đế trợn trừng như muốn nứt ra.

Sắc mặt Hoàng hậu trắng bệch.

Khi ta đứng dậy quay đầu, vừa lúc nhìn thấy Tĩnh Vương đang đứng ngược sáng ngoài cửa điện.

Hắn đã đến.

Cũng là đến thu lưới.

Ngày thứ ba sau khi Hoàng đế trúng độc, Thái t.ử ép cung.

Ván cờ này vốn là do chúng ta cố ý bày ra cho hắn.

Hoàng đế ngã bệnh, các vương gia đứng ngoài quan sát, lòng người trong triều hoảng loạn. Thái t.ử cho rằng cơ hội đã đến, dẫn binh bao vây hoàng thành, nhưng không biết những năm qua Tĩnh Vương giả tàn phế, che giấu tài năng. Ám vệ và thuộc hạ cũ trong biên quân của hắn chưa từng thật sự tan rã.

Đêm đó, lửa trong hoàng thành bốc cao ngút trời.

Ta đứng trên lầu cao, nhìn ánh đao bóng kiếm bên dưới, chỉ cảm thấy vô cùng yên tĩnh.

Mùi m.á.u tanh theo gió bay lên, vậy mà còn dễ ngửi hơn những loại hương liệu trong ngự hoa viên.

Trước khi xuất cung, Tĩnh Vương hỏi ta có muốn tránh đi hay không.

Ta nói không cần.

Vở kịch hay như vậy, tại sao phải tránh?

Thái t.ử thất bại rất nhanh.

Sai lầm lớn nhất của hắn chính là coi tất cả mọi người đều là kẻ ngốc.

Khi trời sáng, hắn bị áp giải đến trước giường  Hoàng đế, đầu tóc rối bời, trong mắt đầy tia m.á.u.  Hoàng hậu lao tới ôm lấy hắn, khóc đến mức gần như ngất đi, đâu còn nửa phần dáng vẻ mẫu nghi thiên hạ.

Hoàng đế nằm trên giường, tức giận đến mức toàn thân run rẩy, nhưng ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng không nói được.

Ta đứng bên cạnh, yên lặng nhìn.

Đây chính là hoàng gia.

Phụ thân không giống phụ thân, nhi t.ử chẳng giống nhi t.ử, phu thê cũng chỉ tính toán lẫn nhau.

Quả thật rất thú vị.

Tam hoàng t.ử là người biết nhìn thời thế nhất.

Vừa thấy Thái t.ử thất bại, ngay trong đêm hắn đã dâng tấu xin đến trông coi hoàng lăng. Người đưa tấu chương nói rằng lúc viết chữ, tay hắn vẫn luôn run rẩy, giống như sợ chỉ cần chậm thêm một bước, ta sẽ nhớ đến món nợ cũ, bù nốt lượng độc còn thiếu năm xưa cho hắn.

Nghe xong, ta cười rất lâu.

Còn về Tô gia, bọn họ căn bản không chống đỡ được đến cuối cùng.

Tô phụ bị tịch biên gia sản, bắt giam vào ngục rồi lưu đày ngàn dặm. Tô mẫu không chịu nổi đả kích, chưa được mấy ngày đã bệnh c.h.ế.t trong phủ. Tô Yên vẫn còn sống, sau khi bị xóa tên khỏi gia phả Tô gia thì bị áp giải khỏi kinh thành cùng một đám nữ quyến của tội nhân.

Trước khi đi, nàng ta từng cầu xin gặp ta một lần.

Ngày hôm đó mưa rất lớn.

Nàng ta mặc áo tù bằng vải thô, chật vật đến mức gần như không còn nhận ra dáng vẻ đệ nhất quý nữ kinh thành ngày trước.

Nhưng khi nhìn thấy ta, trong mắt nàng ta vẫn mang theo hận ý.

“Ngươi hài lòng chưa?”

Nàng ta hỏi ta.

Ta đứng dưới hành lang, ngay cả ô cũng không cầm, chỉ thản nhiên nhìn nàng ta.

“Cũng được.”

Nàng ta giống như bị thái độ hờ hững của ta kích thích đến phát điên, đột nhiên lao về phía ta, vừa khóc vừa hét rằng ta là tai tinh, rằng nếu ta không trở về thì Tô gia sẽ không sụp đổ, nàng ta cũng không rơi vào kết cục hôm nay.

Ta không tránh.

Trước khi nàng ta kịp chạm vào ta, ngục tốt đã đè nàng ta xuống.

Ta rũ mắt nhìn nàng ta, đột nhiên cảm thấy vô cùng nhàm chán.

Đến lúc này nàng ta vẫn cho rằng tất cả là vì ta.

Nhưng nếu không phải nàng ta muốn lấy ta chắn tai họa trước, nếu không phải nàng ta và Tô gia quá tham lam, nàng ta vốn có thể tiếp tục bình yên làm tiểu thư Tô gia.

 Con người luôn thích đẩy lỗi lầm cho người khác.

Sống như vậy sẽ nhẹ nhõm hơn.

Ta quay người định đi, nàng ta lại đột nhiên hét ch.ói tai sau lưng ta: “Ngươi cho rằng Tĩnh Vương sẽ thật lòng đối xử với ngươi sao? Loại người như ngươi, ai sẽ yêu ngươi!”

Bước chân ta khựng lại.

Sau đó ta bật cười.

“Chuyện đó cũng không đến lượt ngươi lo lắng.”

Sau này nàng ta đi đâu, ta không hỏi nữa.

Có người nói nàng ta c.h.ế.t trên đường lưu đày, cũng có người nói nàng ta bị bán vào kỹ viện thấp kém nhất ở thành biên cương. Thật hay giả đều không quan trọng.

Trước kia nàng ta sợ nhất là mất thể diện.

Bây giờ trên đời này đã không còn ai nhớ đến chút thể diện đó của nàng ta.

Một tháng sau, Hoàng đế băng hà.

Di chiếu truyền ngôi cho Tĩnh Vương.

 Trong triều có người không phục, nhưng phe Thái t.ử đã sụp đổ, mẫu tộc Hoàng hậu cũng bị nhổ tận gốc. Những người còn lại dù không cam lòng đến đâu cũng chỉ có thể quỳ xuống hô vạn tuế.

Ngày tân đế đăng cơ, trời trong xanh vô cùng.

Ta đứng trên bậc cao, nhìn văn võ bá quan quỳ kín phía dưới, đột nhiên nhớ đến lời sư phụ nói rất nhiều năm trước, khi người đeo chuỗi Phật châu lên cổ tay ta.

Người nói, Nhạn Thư, một người như con sớm muộn gì cũng gây ra đại họa ngập trời.

Người nói không sai.

Ta quả thật đã gây ra.

Nhưng vậy thì sao?

Ta nghiêng đầu nhìn người bên cạnh.

Bây giờ hắn đã trở thành đế vương, lông mày và ánh mắt càng lạnh lùng, càng sâu không thể dò xét. Nhưng sau khi hạ triều, hắn vẫn sẽ ngồi dưới ánh đèn, giúp ta xâu lại chuỗi Phật châu đã đứt.

Thấy ta nhìn mình, hắn hạ giọng hỏi: “Đang nghĩ gì?”

Ta đưa tay ra, để hắn đeo chuỗi Phật châu trở lại cổ tay cho mình.

“Đang nghĩ đến sư phụ ta.”

“Nghĩ đến người điều gì?”

Ta mỉm cười.

“Nghĩ nếu người biết ta không làm người tốt theo lời người dặn, trái lại còn một đường làm đến vị trí Hoàng hậu, có lẽ sẽ tức giận đến mức bò ra khỏi mộ.”

Tĩnh Vương, bây giờ nên gọi là tân đế, hiếm khi cong khóe môi.

“Vậy thì cứ để người bò.”

Ta không nhịn được bật cười.

Gió thổi qua đài cao, làm tay áo rộng bay phấp phới, cũng khiến chuỗi Phật châu nhẹ nhàng va vào xương cổ tay, phát ra một tiếng rất khẽ.

Giống như rất nhiều năm trước, khi nó lần đầu tiên được đeo lên tay ta.

Ta cúi đầu nhìn một cái, đột nhiên cảm thấy trên đời này có vài thứ đã đứt vẫn có thể nối lại, có vài người dù đã c.h.ế.t cũng có thể đòi lại công đạo.

Còn những thứ được gọi là thiện ác, từ bi, quy củ…

Ta chưa từng quan tâm.

Ta chỉ biết, ai nợ ta, ta sẽ bắt kẻ đó phải trả.

Bồ Tát không thể phổ độ chúng sinh.

Nhưng Diêm Vương thì có thể.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.