Độc Sủng Cô Vợ Nhát Gan - Chương 3

Cập nhật lúc: 29/08/2026 20:02

Mới chọn được một nửa, biểu tượng tin nhắn bỗng nhấp nháy.

【Giang Dung】: Chị ơi, chị sống ở nhà họ Diêm có tốt không? Em biết là vì em mà chị chịu ấm ức, chỉ cần chị chịu thường xuyên về nhà thăm cha, em sẽ dọn ra ngoài! Nhưng em và anh Thẩm thật lòng yêu nhau, giờ chị đã kết hôn rồi, lẽ ra nên chúc phúc cho bọn em mới phải.

【Thẩm Nam】: Giang Ngọc, tôi nói cho cô biết, cô đã gả cho Diêm Hạc Tri rồi thì đừng ôm ấp mấy suy nghĩ không nên có nữa. Trong lòng tôi chỉ có Dung Dung thôi! Đợi khoản đầu tư về, tôi sẽ cưới Dung Dung. Nếu cô ngoan ngoãn, đến lúc đó cũng không phải không thể để cô đến uống ly rượu mừng.

Tôi lập tức trưng ra vẻ mặt “ông chú đọc điện thoại trên tàu điện ngầm”.Đây là cái thể loại gì vậy trời?! Hai người này đúng là một cặp nồi nào úp vung nấy chính hiệu!

Đặc biệt là cái tên Thẩm Nam kia .... vừa trơn bóng vừa tự luyến, thế mà lại là nam chính sao?!

Nguyên chủ Giang Ngọc căn bản chẳng hề thích hắn, được chứ?

Chỉ là lúc mới trở về nhà họ Giang, Thẩm Nam tỏ ra tốt bụng với cô vài lần, cô mới mang chút cảm kích mà thôi.

Đúng là đồ đàn ông ảo tưởng sức mạnh nặng độ.

Nhưng… từ một góc độ nào đó mà nói, hai người này đúng là xứng đôi thật.

Tôn trọng, chúc phúc, khóa c.h.ế.t.

[Cha] “Giang Ngọc, con đừng tưởng gả vào nhà họ Diêm là được hưởng phúc. Nếu sau lưng con không có nhà họ Giang, con nghĩ ở nhà họ Diêm con sẽ sống dễ chịu chắc? Hai hôm nữa mau dẫn Diêm tiên sinh về một chuyến! Cứ coi như là lễ hồi môn đi, hơn nữa ta cũng định bàn với Diêm tiên sinh về chuyện hợp tác sau này. Trước đó số tiền một trăm triệu kia vẫn chưa đủ để hoàn thành dự án.”

Tôi như người bệnh hấp hối chợt bật dậy khỏi giường.

Ông nói một trăm triệu á Cho Một cái “mục tiêu nhỏ!

Diêm Hạc Tri vậy mà đưa cho nhà họ Giang nhiều tiền đến thế?!

Cái đám “nhà họ Giang c.h.ế.t tiệt” kia thế mà còn không biết đủ à?!

Là người ủng hộ trung thành và là con ch.ó trung tín của “kim chủ đại nhân”, đương nhiên tôi phải lập tức báo cáo tin tình báo này rồi!

Không hề do dự, tôi chụp màn hình cực mượt, định gửi cho Diêm Hạc Tri xem, hỏi thử một chút kết quả xấu hổ phát hiện: tôi không có số liên lạc của anh ta.

Haiz, thôi được, để mai tính vậy.

Tôi sung sướng thanh toán toàn bộ giỏ hàng, thỏa mãn nằm xuống ngủ, quên sạch chuyện nhà họ Giang tìm mình.

Sau khi rời nhà, Diêm Hạc Tri đi công tác sang thành phố bên cạnh, mãi vẫn chưa về.

Trong nhà ngoài ông đầu bếp thần long thấy đầu không thấy đuôi, thì chỉ còn Lý bá .... người có thể đột nhiên xuất hiện từ một góc nào đó không biết đâu mà lần.

Trước mặt người lớn tuổi, bệnh sợ giao tiếp của tôi vốn đã nhẹ hơn, huống hồ giờ với Lý bá cũng thân quen rồi.

Tôi chẳng còn câu nệ gì nữa, sống nhàn nhã thảnh thơi, vừa ngồi trên sofa bật Crayon Shin-chan, vừa vẽ bản thảo, còn vừa nhâm nhi đĩa trái cây cắt sẵn mà cảm thán:

“Cuộc sống của hoàng đế thời xưa chắc cũng chỉ đến thế này thôi chứ gì!”

Lý bá cười hiền hậu:

“Từ lúc cô Giang đến đây, đây là lần đầu tiên thấy cô cười vui như vậy.”

Câu này… nghe như lời thoại kinh điển của NPC nào đó vừa được kích hoạt vậy.

Tôi gượng cười .... dù sao cũng mới dọn đến có một tuần, trong đó ba ngày liền tôi vùi đầu vẽ bản thảo, quên trời quên đất, đến cả cơm cũng là Lý bá mang lên tận phòng, nên hai người thật ra chỉ gặp nhau được mấy lần.

Ông ghé lại gần, liếc nhìn màn hình bảng vẽ:

“Cô Giang vẽ người này là… Diêm tiên sinh sao?”

Tim tôi giật thót một cái, vội vàng vận dụng toàn bộ kỹ năng diễn xuất có thể đoạt giải Oscar và Grammy của mình:

“Ôi trời ơi, Lý bá, sao ông lại nghĩ thế được, tất nhiên là không rồi! Diêm tiên sinh ngoài đời còn đẹp trai gấp mấy lần người tôi vẽ chứ!”

Cười c.h.ế.t mất. Nếu để Diêm Hạc Tri biết tôi lấy hình tượng của anh ta để vẽ truyện tranh, mà còn là truyện tranh 18+, chắc chắn anh ta sẽ ném tôi ra giữa biển cho cá mập ăn luôn cho coi!

Lý bá gật đầu, mỉm cười nhìn về phía khác:

“Thưa ngài, cô Giang khen ngài đẹp trai đấy.”

Tôi: !!!

Như một cỗ máy rỉ sét, tôi giật giật cứng đờ quay đầu lại.

Diêm Hạc Tri đang đứng không xa phía trước, nhàn nhã nhướng mày, khóe môi khẽ cong lên .... trông như thể đang rất có hứng thú nhìn tôi c.h.ế.t đứng tại chỗ vậy.

Tôi gượng gạo kéo khóe môi, một hơi chưa kịp lên liền ngất đi luôn.

Tỉnh lại thì đã nằm trên giường của mình.

Tôi chống tay lên trán, lẩm bẩm:

“Rốt cuộc là chuyện gì thế này…”

“Câu đó tôi cũng muốn hỏi .... cô Giang là bị dị ứng với tôi sao? Mới thấy mặt tôi đã ngất rồi.”

Trong bóng tối bỗng vang lên giọng một người đàn ông, dọa tôi hét “á” một tiếng, bật dậy như bị b.ắ.n lò xo, hơi thở cũng trở nên gấp gáp hơn.

Diêm Hạc Tri từ trong màn đêm bước ra, cau mày, đưa tay đặt lên lưng tôi, giúp tôi điều chỉnh hô hấp:

“Hít vào… hít… chậm thôi, thở ra.”

Dưới nhịp hướng dẫn của anh, hơi thở của tôi dần ổn định lại.

Chỉ là do vừa rồi thiếu oxy, đầu óc vẫn còn quay cuồng, nghĩ đến gì thì lỡ miệng nói ra luôn:

“Vừa rồi… giống như đang sinh con ấy.”

Căn phòng lập tức chìm vào im lặng.

Tĩnh lặng như đêm trường sông Cam.

“Cô…”

“Tôi…”

Cả hai chúng tôi cùng lúc mở miệng, rồi đồng loạt im bặt.

Lại qua vài giây yên lặng, cuối cùng anh là người lên tiếng trước:

“Nhà họ Giang không hề nói với tôi là sẽ gửi đến một người bị bệnh động kinh để liên hôn. Rốt cuộc cô bị sao vậy?”

Trên trán tôi nổi lên mấy vệt gân xanh siết c.h.ặ.t nắm tay, cố nhịn để không c.h.ử.i thề.

Có lẽ do vừa rồi anh giúp tôi điều khí nên giờ tôi cũng không còn quá căng thẳng hay sợ hãi nữa, thậm chí còn có chút cảm giác… quen thuộc chẳng biết từ đâu ra.

Tôi khẽ nhắm mắt, hít sâu một hơi, nở nụ cười dịu dàng nói:

“Diêm tiên sinh có điều không biết, tôi đây mắc chứng rối loạn kết nối tạm thời giữa người với người, tạm thời thoát ly khỏi ma trận tương tác thời gian thực của quần thể bên ngoài, nhằm thích ứng với năng lực cảm nhận nhạy bén gần như xa xỉ của bản thân, để tránh dòng dữ liệu xã giao quá tải khiến hệ thống trung tâm sập nguồn. Nói văn vẻ hơn thì là .... trong đám đông ồn ào, tôi đang bảo vệ hòn đảo cô độc trong lòng mình…”

Anh gõ nhẹ lên tủ đầu giường, giọng nhạt:

“Nói tiếng người.”

Tôi nhún vai:

“Nói ngắn gọn là .... tôi mắc hội chứng sợ giao tiếp nghiêm trọng.”

Tôi mắc bệnh sợ giao tiếp này, nói đúng ra không hẳn là bẩm sinh, nhưng cũng chẳng thể coi là do hậu thiên.

Hồi nhỏ, tôi từng bị sốt cao, hôn mê suốt ba ngày ba đêm, thậm chí còn phải vào ICU.

Cuối cùng lại kỳ tích mà chẳng để lại di chứng gì.

Chỉ là sau khi tỉnh lại, hễ gặp người lạ là tôi bắt đầu căng thẳng, run rẩy, thở gấp, không sao hít đủ không khí.

Bác sĩ nói cơ thể tôi hoàn toàn khỏe mạnh, có lẽ là vấn đề tâm lý.

Tôi đi khám mấy bác sĩ tâm lý, ai cũng kết luận giống nhau .... chứng sợ giao tiếp nghiêm trọng, chỉ là nguyên nhân cụ thể… vẫn chưa xác định được.

Chính vì thế, tôi thậm chí không thể đến trường học bình thường được .... phải nhờ bệnh viện cấp giấy chứng nhận, chỉ quay lại trường khi có kỳ thi quan trọng, còn những lúc khác đều ở nhà học cùng gia sư.

Dù là như vậy, quá trình trị liệu tâm lý và tập luyện để xây dựng những tương tác xã hội cơ bản đã mất của tôi gần một năm trời.

Sau đó mới dần dần đi vào quỹ đạo, miễn cưỡng sống giống như một người bình thường.

Tôi thở dài, hoàn toàn không nhận ra người đàn ông bên cạnh đang khẽ xoa đầu ngón tay, lông mày hơi nhíu lại:

“Sợ giao tiếp? Trong tài liệu tôi tra được thì không hề có ghi chép nào như vậy.”

Tôi nghĩ một chút về những miêu tả trong tiểu thuyết về “nguyên chủ”: nhát gan yếu đuối, tự ti nhạy cảm, không thích giao tiếp, chẳng khác nào một kẻ câm; sau khi biết mình phải gả cho phản diện thì phản ứng dữ dội, cuối cùng bị nữ chính .... giả thiên kim .... trong lúc vô ý đẩy ngã xuống cầu thang c.h.ế.t luôn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Độc Sủng Cô Vợ Nhát Gan - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD