Đọc Tâm Bá Tổng: Sủng Thê Thành Nghiện - Chương 19: "!!"

Cập nhật lúc: 09/05/2026 07:03

【Ting! Điểm chấn kinh +500 (Tung hoa)】

Đàm Việt đồng t.ử co rút dữ dội, đôi mắt hoa đào trợn tròn, chìa khóa xe trong tay "cạch" một tiếng rơi xuống đất.

Anh không thể tin vào những gì mình vừa thấy — người anh em lãnh cảm như người máy của anh, vậy mà lại chủ động bế công chúa một người phụ nữ!

Người sống! Biết thở! Một người phụ nữ bằng xương bằng thịt!

Trời ơi, anh mới không đến có một tháng, thế giới này bị lỗi rồi sao?

Mục đích thì đã đạt được, nhưng Nhan Cẩn cứng đờ trong vòng tay Bạc Duật, đầu mũi thoang thoảng mùi hương gỗ thanh mát dễ chịu trên người anh. Cánh tay người đàn ông rắn chắc mạnh mẽ, qua lớp áo sơ mi có thể cảm nhận được nhiệt độ từ l.ồ.ng n.g.ự.c anh.

【Gần quá gần quá, cặp v.ú lớn căng đầy mềm mại ở ngay trước mắt!】

Đúng là Diệp Công thích rồng, mặt Nhan Cẩn không có tiền đồ mà đỏ bừng, ngón tay vô thức níu lấy cổ áo anh.

"Bạc, Bạc tổng..." cô lắp bắp nói, "Thật ra tôi tự mình có thể..."

"Im miệng." Giọng Bạc Duật trầm và khàn hơn bình thường, nhiệt độ ở vành tai cũng có chút nóng lên.

Anh biết ngay mà, đầu óc người này cả ngày không nghĩ đến mấy chuyện bậy bạ là không bình thường, Đàm Việt tập gym bữa đực bữa cái, chút cơ mỏng đó cũng dám khoe ra.

Cả khu văn phòng im phăng phắc.

Các đồng nghiệp muốn xem nhưng không dám nhìn công khai, tròng mắt co giật điên cuồng, tiếng gõ bàn phím vang lên liên tục — trời mới biết họ đang gõ cái gì!

Đường Miểu Diệu siết c.h.ặ.t đùi mình, miệng há to đến mức có thể nhét vừa một quả trứng.

Từ phòng trà nước đến khu văn phòng chỉ hơn mười mét, nhưng Nhan Cẩn lại cảm thấy dài như cả thế kỷ.

Khi Bạc Duật đặt cô xuống ghế, 【Ting! Chúc mừng hoàn thành nhiệm vụ ngẫu nhiên, phần thưởng đã được phát~】

【Ký chủ nhỏ thật thông minh, tặng cho cô một like to đùng~】

Nhan Cẩn lập tức bật dậy, động tác nhanh nhẹn như thể mắt cá chân chưa từng "bị trật".

"Bạc tổng, tôi cảm thấy khỏe lại rồi!" Cô khoa trương cử động hai chân, cười toe toét, "Vòng tay của ngài quả là thần phục hồi, còn hiệu quả hơn cả linh đơn diệu d.ư.ợ.c, thần y Biển Thước!"

"..." Anh biết ngay mà.

Thái dương của Bạc Duật giật thon thót, anh nhìn Nhan Cẩn một cách sâu sắc, ánh mắt đó như thể đang nói "để sau rồi xử lý cô", sau đó quay người bước vào văn phòng.

Đàm Việt và Lục Yến Chi theo sát phía sau.

Văn phòng CEO cách âm cực tốt, khi rèm cửa bên trong được kéo xuống, cả phòng tổng tài lập tức bùng nổ.

"Chị em!!!" Đường Miểu Diệu lao tới như một mũi tên, nắm lấy vai Nhan Cẩn lắc điên cuồng, "Rốt cuộc là chuyện gì?! Bạc tổng lại bế công chúa cậu! Đó là bế công chúa đó!"

Nhan Cẩn cười gượng hai tiếng, "Có lẽ vì... tôi khá nhẹ?"

Tưởng Vĩ, người vốn có sự tồn tại rất mờ nhạt, nói: "Không thể nào, năm ngoái tiệc cuối năm, Vương giám đốc phòng marketing say rượu, Bạc tổng đều cho bảo an khiêng ra ngoài."

Rốt cuộc là mối quan hệ gì, mới có thể khiến một tổng tài bá đạo lạnh lùng ít nói, theo chủ nghĩa cấm d.ụ.c, chủ động bế công chúa một nữ nhân viên?

"Thành thật khai báo, có phải cậu và Bạc tổng đang hẹn hò không!"

Nhan Cẩn bị mọi người vây công, yếu ớt nói: "Tôi cũng không biết nữa~"

...

Bên trong văn phòng, không khí cũng vô cùng kỳ lạ.

Đàm Việt ngồi phịch xuống ghế sofa da thật, cười như một con cáo trộm được gà, "Anh Duật, không giới thiệu một chút về vị... 'thần phục hồi' ở ngoài kia sao?"

Bạc Duật mặt không cảm xúc mở tài liệu, "Trợ lý mới đến."

"Chỉ vậy thôi?" Đàm Việt khoa trương dang tay, "Anh đùa em đấy à, em còn không biết anh sao."

"Lần trước em sốt 38 độ, anh còn chẳng thèm rót cho em cốc nước nóng, anh sẽ đối xử chu đáo như vậy với một nhân viên bình thường sao?"

Lục Yến Chi đẩy gọng kính, tròng kính phản chiếu ánh sáng sắc bén, "Từ góc độ y học, biểu hiện vừa rồi của cô ấy không phù hợp với các triệu chứng lâm sàng của bong gân mắt cá chân."

"Thứ nhất, cô ấy không có động tác bảo vệ; thứ hai, biểu hiện đau đớn quá khoa trương; quan trọng nhất là..." Lục Yến Chi bình tĩnh nói, "Cô ấy rõ ràng 'bị trật' chân phải, nhưng khi được bế lên, chân mà cô ấy theo bản năng bảo vệ lại là chân trái."

Cây b.út máy trong tay Bạc Duật dừng lại, mực b.ắ.n lên tài liệu, loang ra một vệt đen sẫm.

"Aiya." Đàm Việt hả hê huýt sáo, "Xem ra có người bị trợ lý nhỏ lừa rồi~ Ai đó đây là biết chuyện, hay là không biết chuyện?"

Bạc Duật không trả lời.

Đàm Việt nhìn biểu cảm của anh là biết có chuyện: "Mà anh hẹn hò từ khi nào thế? Cô gái anh thích cũng độc đáo thật đấy, còn đặt người ta ngay dưới mí mắt, ham muốn chiếm hữu mạnh thế cơ à?"

Bạc Duật: "Không có."

"Không có mà anh chủ động bế người ta... Nếu em là trợ lý nhỏ, em sẽ kiện anh quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c nơi công sở."

Bạc Duật từ từ ngẩng đầu, mặt đơ ra: "Hôm nay hai người đến đây, rốt cuộc có chuyện gì?"

Đàm Việt lập tức thu lại vẻ đùa cợt: "Anh còn dám nói! Bệnh viện không đi, kiểm tra không làm, cơ thể của mình còn muốn nữa không?"

Bạc Duật: "... Tôi rất ổn."

"Ổn cái quỷ! Dù sao hôm nay Yến Chi cũng ở đây, anh đừng hòng thoái thác nữa!" Đàm Việt lẩm bẩm, "Lớn đầu rồi mà còn học trẻ con bướng bỉnh, anh tưởng hai anh em đùa với anh à, sắp đến ngày gì rồi trong lòng không tự biết sao."

Bạc Duật im lặng một lúc, ngay khi Đàm Việt nghĩ anh đã thỏa hiệp, tên này lại mở miệng.

"Giọng điệu nói chuyện của cậu bây giờ, rất giống bà nội tôi."

Đàm Việt: "..."

Thứ năm, Lâm Đặc Trợ nghỉ phép ba ngày đã quay lại làm việc.

Là trợ lý đặc biệt hàng đầu của Tập đoàn Bạc thị, Lâm Tiến có khả năng quan sát nhạy bén như radar, vừa đến phòng tổng tài, anh đã phát hiện không khí có chút kỳ lạ.

Cũng không thể nói là kỳ quái, chỉ là có chút gì đó tinh tế.

Trong phòng trà nước, Lâm Tiến chậm rãi pha cà phê, Trần Phong như đã chờ đợi từ lâu, lén lút sáp lại gần.

"Lâm Đặc Trợ." Anh ta hạ thấp giọng, "Ngài có biết không, chiều hôm kia, Bạc tổng anh ấy... đã bế công chúa trợ lý Nhan!"

Ngón tay của Lâm Tiến dừng lại giữa không trung.

Là một cấp dưới được cấp trên tin tưởng, Lâm Đặc Trợ có thể xử lý hoàn hảo mọi sự cố bất ngờ, nhưng điều này tuyệt đối không bao gồm những tin đồn tình ái của cấp trên.

Với thái độ nghiêm túc và có trách nhiệm, Lâm Tiến xác nhận lại lần nữa, "Cậu nói thật chứ?"

"Chính xác một trăm phần trăm!" Trần Phong kích động múa may tay chân, "Không chỉ tôi, cả phòng tổng tài đều thấy! Đàm thiếu và Lục thiếu lúc đó cũng có mặt, cái biểu cảm đó—" anh ta khoa trương bắt chước bộ dạng c.h.ế.t lặng của Đàm Việt, "Cứ như gặp ma!"

Lâm Tiến không để lộ cảm xúc, nhấp một ngụm cà phê, nhưng trong lòng lại đang phân tích.

Thì ra là vậy.

Như vậy, mọi điều bất hợp lý đều có lời giải thích.

Nhớ lại lúc phỏng vấn, cô Nhan hắt cà phê lên người Bạc tổng nhưng lại được tuyển dụng đặc cách; sau đó chuyện lố bịch như nhảy múa trước công chúng Bạc tổng cũng dung túng; rồi sau đó cho cô Nhan vào biệt thự riêng... thì ra không phải Bạc tổng thay đổi tính nết, mà là đang chơi trò tình thú với bạn gái?

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đọc Tâm Bá Tổng: Sủng Thê Thành Nghiện - Chương 19: Chương 19: "!!" | MonkeyD