Đọc Tâm Bá Tổng: Sủng Thê Thành Nghiện - Chương 49: Chân Tướng Bại Lộ, Bạch Nguyệt Quang Trở Về
Cập nhật lúc: 09/05/2026 07:08
"Chỉ là tiêm thôi mà, không đau đâu, nhắm mắt mở mắt là qua thôi, bảo bối ngoan nhé."
Thể hình của ch.ó con Bernese Mountain cũng không nhỏ, tròn vo, một tay rất khó lôi ra khỏi đống quần áo.
Hình ảnh hơi rung lắc, nỗ lực nửa ngày, cuối cùng cô bỏ cuộc.
"Được rồi, không thích tiêm thì không tiêm, dù sao tôi cũng không thích ch.ó hư không nghe lời, đi đây, tôi và Lân tỷ ra ngoài chơi, lười quản em rồi."
"Gâu!"
Thứ nhỏ bé dường như có thể hiểu tiếng người, khoảnh khắc Nhan Cẩn cất bước định đi, cậu nhóc hỏa tốc nhảy ra khỏi tủ quần áo, vội vã c.ắ.n lấy ống quần cô.
Qua video, có thể nhìn thấy đôi mắt ươn ướt lại mang theo sự cầu xin của chú ch.ó nhỏ.
Cậu nhóc dường như rất sợ bị bỏ rơi, "Ư gâu~"
Cuối cùng, chú ch.ó nhỏ được ôm vào lòng vuốt ve kịch liệt, "Trêu em thôi đồ ngốc, ai bảo bảo bối của chúng ta không ngoan nào, Bạc bảo bối của chúng ta ngoan nhất, đúng không?"
"Ư gâu!" Đúng vậy!
Video đến đây là kết thúc đột ngột, phần cuối là một đoạn chữ trắng nền đen, 【Bạc Duật, anh cũng không muốn người khác biết anh là một con ch.ó chứ?】
【Chỉ cần anh không sa thải Nhan Cẩn, và tăng lương cho cô ấy, đoạn video này sẽ thối rữa trong bụng, không có người thứ ba biết được.】
Cái này nếu ở trong truyện quyền mưu, mở đầu tự bạo danh tính, nhiều nhất ba chương là bị tóm cổ ra g.i.ế.c c.h.ế.t rồi.
Tuy nhiên, đầu ngón tay Bạc Duật lơ lửng trên màn hình, cả người hai mắt mở trừng trừng ngây dại, như bị dọa sợ.
Trong căn phòng trống rỗng, không ai biết được sóng to gió lớn trong lòng anh, tiếng tim đập đinh tai nhức óc, nhịp sau mạnh hơn nhịp trước, gần như muốn phá vỡ l.ồ.ng n.g.ự.c.
Sau khi trưởng thành, gần như chưa từng xuất hiện cảm giác này nữa.
Chức năng tim dường như có xu hướng rối loạn, đột ngột co thắt rồi lại thả lỏng, trong l.ồ.ng n.g.ự.c tĩnh mịch dường như quấn lấy những sợi tơ hỗn loạn chằng chịt lại không gỡ ra được, men theo mạch m.á.u, trói c.h.ặ.t tim, não của anh thành một cục.
Bạc Duật cảm thấy một trận nghẹt thở.
【Phát hiện dấu hiệu sinh tồn của ngài rối loạn, nhịp tim đập nhanh, có cần liên hệ bác sĩ gia đình không?】 Ngôi nhà thông minh kết nối AI chu đáo hỏi thăm.
Hồi lâu sau, trong phòng chiếu phim trống rỗng mới vang lên giọng nói khàn đặc đến cực điểm của Bạc Duật, "Không cần."
Video được phát lại rất nhiều lần, lần này, anh tinh mắt nhìn thấy vết sẹo ở mặt trong cánh tay cô, rất mờ, nhưng lại giống như một dấu hiệu nhận biết rõ rệt.
Bạc Duật lảo đảo đứng dậy, rồi lại suy sụp quỳ xuống đất, trán tựa vào ghế, bình ổn lại sự kích động trong lòng.
Hồi lâu sau, anh mới đứng dậy đi vào phòng tắm.
Cánh tay chống lên tường, mặc cho dòng nước lạnh buốt từ trên đỉnh đầu dội thẳng xuống.
Vui sướng, kích động, hưng phấn, hoài niệm... Các loại cảm xúc phức tạp đan xen vào nhau, Bạc Duật cảm thấy hoang đường, nhưng lại không nhịn được hy vọng.
... Sẽ là cô ấy sao? Cô ấy thực sự đã trở lại rồi?
Ý nghĩ này một khi xuất hiện, liền giống như cỏ dại mọc lên điên cuồng, Bạc Duật khó giấu nổi sự cáu kỉnh, anh vuốt ngược phần tóc mái vướng víu ra sau, đột nhiên nhớ tới ngày đầu tiên Nhan Cẩn phỏng vấn, tiếng lòng khó hiểu xuất hiện kia, cùng với nhiệm vụ hệ thống của cô.
Bây giờ nghĩ lại, có khi nào là...
Vết sẹo ở mặt trong cánh tay như in sâu vào tim anh, dưới từng cơn đau nhói càng thêm rõ ràng.
... Chỉ cần xác minh một chút, anh có thể biết được chân tướng.
Đột ngột, Bạc Duật giơ tay, hung hăng tát mình một cái.
...
Nằm trong phòng bệnh có ăn có uống, lại không cần đi làm, Nhan Cẩn dường như đã trở về quê nhà vui vẻ.
Một ngày mới, cô tỉnh dậy từ giấc mộng đẹp.
Tuy nhiên vừa mở mắt ra, Nhan Cẩn đã bị bóng người ngồi bên giường dọa cho giật nảy mình, "!" Cái quái gì thế này?
Nhìn kỹ lại, hóa ra là cấp trên mặt lạnh của cô, hôm qua còn âu phục giày da, ra dáng ch.ó người, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể kéo đi chụp ảnh bìa tạp chí, hôm nay Bạc mỗ cẩu lại ngồi chễm chệ bên giường bệnh, quầng thâm mắt nặng nề treo dưới mắt, đôi lông mày sắc bén hạ thấp, ánh mắt u ám tối tăm cứ thế nhìn chằm chằm vào cô.
Nếu phải nói, thì oán hận có, hưng phấn có, ngang ngửa với con ch.ó đói hung ác tìm lại được khúc xương bị mất trên đường lớn.
"?"
Nhan Cẩn đầy đầu sương mù: "Bạc tổng, anh bị sao thế này?"
Bạc Duật không nói gì, ánh mắt dừng lại trên cánh tay Nhan Cẩn.
【Nhìn tay tôi làm gì? Bản thân anh ta lại không có tay chắc.】
Nhan Cẩn đưa tay quơ quơ trước mắt anh, "Này! Hoàn hồn rồi."
【Lẽ nào anh ta biết h.a.c.ker hôm qua là tôi rồi? Thông minh thế cơ à?】 Chớp mắt cô lại cười hì hì, 【Cho dù phát hiện ra, tôi cũng không sợ, hi hi.】
Quả nhiên là cô...
Ánh mắt Bạc Duật ngẩn ngơ, anh định thần nhìn cô gái trước mắt, cô không hề hay biết, nụ cười vẫn rạng rỡ.
Đôi môi mỏng mím c.h.ặ.t, trong cổ họng dường như bị người ta nhét mạnh cả một quả chanh vào, vừa chua vừa chát, còn xen lẫn nỗi khổ sở không thể nói thành lời.
Nếu không phải anh có thể đọc được tiếng lòng của cô, cô còn định giấu giếm bao lâu nữa?
Quanh người Bạc Duật tràn ngập mây đen, vô số câu chất vấn trong lòng ngông cuồng muốn thốt ra: Tại sao không quay lại tìm anh, tại sao không nói cho anh biết, và... tại sao lại xóa đi ký ức của anh?
Quá khứ của bọn họ tồi tệ đến vậy sao? Khiến cô cảm thấy không có giá trị để giữ lại, có thể nhẹ nhàng xóa bỏ.
Sâu trong đôi đồng t.ử đen nhánh gần như sắp tràn ra màu m.á.u nồng đậm.
Bạc Duật hận sự nhẫn tâm của cô, oán hận sự rời đi của cô... Nhưng, nhưng, tất cả những cảm xúc hỗn loạn trong khoảnh khắc bị cô chạm vào, toàn bộ hóa thành sự khao khát gào thét, nỗi nhớ nhung của anh đã rơi xuống thực tại.
"Mặt anh bị sao vậy?" Nhan Cẩn căn bản không biết cơn bão não của Bạc đại cẩu, chỉ kinh ngạc nhìn sườn mặt hơi đỏ của anh.
【Đây là sao, anh ta bị người ta đ.á.n.h à?】
【Không thể nào, ai dám đ.á.n.h anh ta?】
【Cái thằng nhóc này, cũng chỉ ngang ngược trước mặt tôi thôi, bị người khác bắt nạt rồi chứ gì? Đồ đáng thương nhỏ lớn lên cũng là một đồ đáng thương lớn, nếu không có tôi, anh phải làm sao đây?】
Cái tát đêm qua Bạc Duật tự tát mình rất mạnh, cho dù đã qua một đêm, trên má vẫn lưu lại dấu vết hơi đỏ.
Người ngoài có lẽ không rõ, nhưng loại người thường xuyên tát người (chỉ đích danh tát Bạc lão đăng nào đó) như Nhan Cẩn liếc mắt một cái là nhìn ra ngay.
May mà bệnh viện không có gì khác, mua lọ t.h.u.ố.c vẫn đơn giản.
Dù sao cũng làm chị lâu như vậy, Nhan Cẩn không có chút sức đề kháng nào với khuôn mặt đẹp trai từ nhỏ đến lớn này, trước đây giống như một cục bột trắng, mập mạp, bây giờ một khuôn mặt đẹp trai lại có tì vết, nhìn thật chướng mắt.
Thôi bỏ đi, đúng là kiếp trước nợ anh.
Cô đứng dậy xuống giường, nhưng còn chưa kịp xỏ dép lê, cánh tay đã bị người ta nắm c.h.ặ.t lấy, "Cô đi đâu?"
"?" Người cô đang ở bệnh viện rồi, còn có thể đi đâu?
Lẽ nào cô lại muốn không từ mà biệt? Đôi đồng t.ử sâu thẳm của Bạc Duật lập tức trở nên đục ngầu, dường như mặt biển tĩnh lặng nổi lên vòng xoáy nuốt chửng.
Cơ thể hai người sát vào nhau, hơi thở nồng đậm thuộc về người đàn ông trưởng thành bao bọc lấy cô, Nhan Cẩn kiềm chế xúc động tà ác muốn sờ cơ n.g.ự.c của anh.
