Đợi Anh, Được Không - Chương 4
Cập nhật lúc: 03/08/2026 03:01
Ba năm trước, một gã điên say rượu cầm d.a.o lao thẳng về phía tôi.
Thiệu Hứa lạnh mặt kéo tôi ra sau lưng mình.
Lúc ấy hiện trường vô cùng hỗn loạn, mặt trong cánh tay phải của anh bị d.a.o rạch một nhát, m.á.u theo đầu ngón tay nhỏ xuống nền đất.
Anh phải khâu rất nhiều mũi.
Sau khi lành, nơi đó để lại một vết sẹo. Mỗi khi cơ bắp căng lên, vết sẹo lại trở nên dữ tợn hơn.
Tôi khẽ xoay chiếc vòng tay trên cổ tay Thiệu Hứa.
Cơn buồn ngủ cũng dần kéo đến.
Đến khi tỉnh lại thì trời đã tối hẳn.
Trong phòng hơi ngột ngạt, tôi chậm rãi đi ra sân hít thở không khí.
Sau lưng vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Tống Hòa Nguyên lo lắng chạy tới.
“Sao em đứng đây một mình vậy? Đỡ hơn chưa?”
Toàn thân tôi vẫn uể oải, chẳng muốn nói chuyện.
Chỉ khẽ “Ừ” một tiếng.
Hai người chậm rãi đi dạo một lúc.
Tống Hòa Nguyên gãi khóe miệng, hơi nhíu mày.
“Ngứa quá.”
Anh ghé sát lại.
“Bùi Uyển, em xem giúp anh với, chỗ này có đỏ không?”
Tôi nheo mắt nhìn.
Trời tối quá, chẳng nhìn rõ.
Nhờ ánh trăng, tôi nhìn kỹ hồi lâu.
Còn đổi mấy góc khác nhau.
“Không nhìn rõ, anh tự soi gương đi.”
Tống Hòa Nguyên lấy mu bàn tay cọ cọ khóe miệng.
“Được rồi.”
“Anh thấy chắc mình bị dị ứng.”
Tôi qua loa gật đầu.
Chẳng bao lâu sau, tôi quay về biệt thự.
Ngoài hành lang, Thiệu Hứa đứng lặng trong bóng tối, vài sợi tóc rủ xuống trước trán. Đôi mắt màu nâu lạnh lẽo, mang theo vẻ nguy hiểm khó tả.
“Vừa rồi... cậu ta hôn em à?”
6
Tôi ngây người.
“Đâu có?”
Thiệu Hứa chậm rãi tiến lại gần, chiếc vòng trên cổ tay khẽ lay động theo từng bước chân.
Anh đưa tay nhẹ nhàng ấn lên môi dưới của tôi.
“Ướt.”
...Là vì vừa nãy tôi mới uống nước.
Anh hơi cúi người, hơi thở càng lúc càng gần.
“Anh nhìn thấy rồi.”
“Hai người ở trong sân.”
“Hôn nhau rất lâu, đúng không?”
Giọng Thiệu Hứa trầm thấp khàn khàn, không giấu nổi chút run rẩy.
Anh khẽ vuốt má tôi, mở cửa rồi không cho tôi cơ hội từ chối, trực tiếp kéo tôi vào phòng mình.
Trong phòng không bật đèn.
Ánh trăng phủ lên gương mặt Thiệu Hứa, để lại bóng nghiêng mờ ảo, trong đôi mắt sâu thẳm cuộn trào những cảm xúc mãnh liệt.
Anh chậm rãi cúi đầu.
Đêm khuya yên tĩnh đến lạ, hơi thở của cả hai quấn quýt hòa vào nhau.
Khoảng cách ngày càng rút ngắn.
Hàng mi Thiệu Hứa khẽ cụp xuống, vẻ mặt chăm chú đến mức như chìm đắm trong đó. Anh hơi nghiêng đầu, chuẩn bị hôn xuống.
Tôi mím c.h.ặ.t môi, quay mặt đi.
Động tác của Thiệu Hứa khựng lại, anh cười khẽ.
“Tại sao?”
“Cậu ta hôn được... còn anh thì không?”
Tôi nghẹn lời.
Chỉ cảm thấy tim đập ngày càng nhanh, đầu óc dần trở nên chậm chạp.
“Không phải, anh...”
Đúng lúc ấy, ngoài hành lang vang lên giọng của Tống Hòa Nguyên.
“Bùi Uyển, em có ở trong phòng không? Có muốn ăn khuya không?”
Tôi thoáng mất tập trung.
Đầu ngón tay mềm mại khẽ chạm lên khóe môi tôi.
Ánh mắt Thiệu Hứa dừng trên gương mặt tôi.
Giọng nói đầy ẩn ý:
“Sao lại mất tập trung thế?”
Động tác của anh mang theo hàm ý mập mờ rõ rệt.
“Sợ à?”
Góc tường chật hẹp, bầu không khí mờ ám được cố ý tạo nên.
Tâm trí tôi rối bời, đến mức có chút lúng túng.
“Thiệu Hứa... anh lại đang trêu em đấy à?”
Giống lần trước sao?
Giọng anh rất khẽ, chẳng mang theo cảm xúc gì.
“Có lẽ vậy.”
Tiếng bước chân của Tống Hòa Nguyên dừng ngay trước cửa phòng Thiệu Hứa.
Cửa phòng bị gõ nhẹ.
“Thiệu Hứa, anh có thấy Bùi Uyển không?”
Giọng nói gần ngay trong gang tấc.
Tôi căng thẳng đến mức cả nhịp thở cũng chậm lại.
Thiệu Hứa dường như chẳng hề bị ảnh hưởng, vẫn bình thản ghé sát tai tôi.
“Em nói xem...”
“Nếu để cậu ta tận mắt nhìn thấy chúng ta đang hôn nhau thì sẽ thế nào?”
Chắc chắn xấu hổ đến c.h.ế.t mất.
Tôi nghẹn thở.
“Anh đừng như vậy.”
Tôi nắm lấy vạt áo anh, kéo xuống theo bản năng.
Xương quai xanh tuyệt đẹp lập tức lộ ra trước mắt.
Tôi cứng người.
Bàn tay cũng lập tức mất hết sức.
Giọng nói hờ hững của Thiệu Hứa lại càng thêm lạnh.
“Em căng thẳng... là vì cậu ta sao?”
Tôi hoàn toàn thất thần.
Trong đầu chỉ toàn là cảnh tượng vừa rồi.
Cần cổ Thiệu Hứa thon dài, yết hầu nổi rõ, xương quai xanh thấp thoáng ẩn hiện dưới cổ áo tối màu, khiến người ta không kìm được muốn nhìn thêm.
Tôi vô thức liếc sang.
Rồi lại cố ép mình dời mắt đi.
Tôi khó khăn cất tiếng:
“Tránh xa em một chút.”
Thiệu Hứa bật cười.
Khóe môi mang theo chút giễu cợt, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm lại lan tràn một nỗi buồn khó giấu.
Bàn tay anh nhẹ nhàng vuốt sau đầu tôi.
Chiếc vòng tay khẽ lướt qua vành tai tôi.
Anh thì thầm rất khẽ:
“...Lần này anh sẽ không để em tránh được nữa.”
Vừa dứt lời.
Thiệu Hứa không cho tôi cơ hội từ chối, cúi xuống.
Tôi không còn đường lui.
Mọi thứ như chậm lại.
Ngay cả nhịp thở cũng trở nên dài hơn.
Thế nhưng đôi môi đang tiến đến lại lệch đi vào giây cuối cùng.
Hơi ấm mềm mại khẽ chạm lên khóe môi tôi.
Một tiếng động rất khẽ.
Khẽ đến mức chỉ hai người mới nghe thấy.
Là âm thanh của một nụ hôn.
Toàn thân tôi run lên.
Thiệu Hứa vòng tay ôm lấy sau đầu tôi, cúi người kéo tôi vào lòng thật c.h.ặ.t.
Hơi thở tràn ngập mùi hương thanh mát thoang thoảng nơi cổ và vai anh.
“Chỉ vì người đó không phải người em thích...”
“Nên em ghét nụ hôn của anh đến vậy sao?”
Giọng anh khàn khàn, tựa như bông tuyết đang tan chảy.
“Nụ hôn của anh... khiến em thấy ghê tởm lắm sao?”
Đầu óc tôi như muốn nổ tung.
Hoàn toàn không còn tâm trí để nghe anh nói gì nữa.
Tôi chống tay lên vai anh, hơi dùng sức đẩy anh ra.
Rồi cuống cuồng kiếm cớ.
“Em... em đi vệ sinh.”
Nói xong liền mở cửa chạy như trốn.
Vừa bước ra đã đụng ngay Tống Hòa Nguyên đang cầm hai cốc trà sữa đi tới.
“Em đi đâu vậy? Anh tìm em mãi.”
