Đợi Đã, Chờ Ta Ăn Xong Bữa Này Rồi Đầu Thai Cũng Không Muộn - Chương 6

Cập nhật lúc: 02/09/2026 05:58

Ta vừa mới bưng bát cháo lên, Oánh Phi đã quái gở: "Chẳng phải Hoàng hậu nương nương là người có tấm lòng Bồ Tát nhất sao?"

"Nạn dân ở Tây Nam đều không có cơm ăn, nương nương ngược lại lại thèm ăn dữ dội..."

Ta nhìn ba món một cháo trên bàn, đặt đũa xuống: "Cho nên cha mẹ ngươi sắp chế-t thì ngươi cũng không sống nữa sao?"

Ta một bụng lửa giận, bảo Lê Thanh lôi Oánh Phi xuống.

Lê Thanh hiểu ý liền nói Oánh Phi bất kính với Hoàng hậu phải vả miệng. Nhưng tay còn chưa vả xuống, Oánh Phi đã đột nhiên khóc tới mức như hoa lê dính mưa.

"Nương nương tha mạng."

Ta còn chưa đặt đũa xuống đã biết Giang Trần tới rồi.

Ta ra hiệu cho Giang Trần nhìn Oánh Phi đang quỳ trên đất một cái.

Đối với việc này, Giang Trần chỉ hỏi ta hai chữ:

"Ai đây?"

Oánh Phi trái tim vỡ tan: "Bệ hạ, thần thiếp là Oánh Phi đây."

Ta thầm cảm thán hai người diễn xuất thật tốt, rồi túm lấy Giang Trần đang định chuồn êm, bảo hắn ở lại cùng dùng cơm trưa với Oánh Phi. Giang Trần với Oánh Phi chạy nhanh hơn bất kỳ ai.

Ta cười khẩy một tiếng, chẳng có kẻ nào là thứ tốt cả.

08

Nhưng ta không ngờ người xảy ra chuyện đầu tiên lại là Giai Quý phi.

Thừa Ân Hầu lại dám bán một nửa lương thực cứu tế cho bọn nhà giàu để trục lợi.

Khi Giai Quý phi tháo trâm quỳ trước cửa Cần Chính điện thỉnh tội, ta biết đã đến lúc ta phải chế-t rồi. Chỉ cần gán thêm cho Thái hậu cái tội danh mưu hại Hoàng hậu, bàn tay của Thái hậu sẽ không bao giờ vươn tới tiền triều được nữa.

Oánh Phi ngày ngày hạ độc ta chẳng phải là để chờ tới ngày này sao?

Ta nhìn sáu món một canh lâu ngày mới thấy trên bàn, do dự mãi mới gắp một miếng giò heo.

Nhưng giò heo còn chưa kịp vào miệng, Giang Trần đã xông vào hất văng đôi đũa của ta.

"Ngươi biết có độc mà vẫn ăn?"

"Chế-t sớm đầu t.h.a.i sớm mà."

Trong lòng ta ngũ vị tạp trần: "Chẳng phải bệ hạ đang đợi thần thiếp chế-t sao?"

Giang Trần nắm c.h.ặ.t t.a.y ta ngày càng dùng lực.

"Ngươi..."

"Từ hôm nay trở đi, ngươi ăn cùng trẫm, ở cùng trẫm!"

Lê Thanh quỳ dưới đất khóc lóc bảo ta mà có mệnh hệ gì thì nàng ấy cũng sẽ chế-t cùng ta.

"Xuống dưới đó, nô tỳ vẫn hầu hạ người."

Ta nhét một viên thịt vào miệng Lê Thanh: "Đừng khóc, không có độc đâu."

Ai chẳng muốn sống, đá-nh cược chẳng qua chỉ là lòng người mà thôi.

Khi Giang Trần đưa ta về lại Cần Chính điện, Thái hậu đang đứng ở Cần Chính điện nhìn ngai vàng.

Thái hậu nhìn thấy ta vẫn còn đứng vững bèn cất lời cảm ơn ta.

"May mà ngươi chưa chế-t."

Thái hậu dứt khoát đẩy Oánh Phi ra: "Kẻ hạ độc là Oánh Phi, muốn giế-t muốn xẻo thịt tùy các ngươi xử trí."

"Ai gia tuổi tác đã cao, ngày mai sẽ đến Tây Sơn ở tụng kinh niệm Phật, chỉ hy vọng Hoàng đế có thể để lại cho Thừa Ân Hầu một cái mạng."

Giọng Giang Trần nghẹn ngào nói bản thân luôn coi Thái hậu là mẫu thân.

Thái hậu cười khẩy bảo Giang Trần đừng diễn kịch nữa: "Trong cugn này làm gì có cái gọi là tình cảm chân thật."

Giang Trần giống như mất hết sức lực, ngã quỵ xuống ngai vàng.

Trước mắt đã hỗn loạn thành một đống, ta dùng ánh mắt ra hiệu cho Quỷ Vương đi ra ngoài trước.

Quỷ Vương giễu cợt một tiếng: "Bổn vương có đi ra ngoài hay không thì có ảnh hưởng gì."

"Hắn ngoài việc phun đầy nước bọt vào mặt ngươi ra thì cũng chẳng có bản lĩnh gì khác."

Giang Trần ngẩng mắt, điềm tĩnh nhìn về hướng Quỷ Vương: "Cho nên cả đời này trẫm đều sẽ không có con nối dõi sao?"

Quỷ Vương mặt đen lại nhưng không nói gì.

Mắt Giang Trần đong đầy nước: "Hoàng hậu, trẫm phải làm sao đây?"

Mà ta nhận ra một vấn đề còn nghiêm trọng hơn: "Ngươi nhìn thấy hắn?"

Giang Trần bảo thấy được.

Ta càng chấn động hơn: "Ngươi có biết hắn là ai không mà tin lời hắn nói?"

Giang Trần bảo chắc hẳn là một nhân vật lớn, "Ngươi cùng Lê Thanh bị trúng độc đều có thể chế-t đi sống lại."

Ta lùi lại một bước thật lớn.

Cho nên ngay từ đầu ta đã bị Giang Trần chọn trúng rồi sao?

Quỷ Vương mặt đầy vẻ xem kịch hay hỏi ta: Hôm nay có chế-t nữa không?

Ta lắc đầu: "Để hôm khác đi."

"Nói không chừng ta thật sự có thể ăn được mười món đấy."

09

Quỷ Vương bảo ta nếu không muốn ở lại đây thì lúc nào cũng có thể truyền tin cho hắn.

Trong lòng ta nén một cục lửa giận đi vòng quanh trong vườn hoa.

Bên trái cứ liên tục có người nói hắn là Hoàng đế, phải đứng trên đại cục mà suy xét vấn đề. Bên phải lại có người phản bác Giang Trần gây khó dễ cái gì cơ chứ, hắn trước là Hoàng đế sau mới là con người, hắn biết rõ Thừa Ân Hầu có vấn đề mà vẫn để ông ta đi, kẻ chịu khổ chính là bách tính. Độ cao triều đình vốn dĩ rất khó nhìn thấy cỏ rác chốn nhân gian.

Mà Giang Trần lại đi theo sau lưng ta than thở số hắn khổ.

"Mẫu phi của trẫm là một cung nữ, sau khi sinh trẫm ra thì bị khử mẹ giữ con, từ nhỏ trẫm đã lớn lên ở Hiệt Phương điện."

"Năm chín tuổi vì học giỏi nên được Thái hậu nuôi nấng dưới gối, Thái hậu bảo Thừa Ân Hầu chính là cữu cữu ruột của trẫm."

"Tiên đế nói phải giữ vững đại quyền không để rơi vào tay kẻ khác."

Ta nghe mà phát phiền, quay người nắm lấy tay Giang Trần.

Khoảnh khắc Giang Trần nắm ngược lại tay ta, ta liền dùng một cú quật qua lưng quăng Giang Trần xuống bãi cỏ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đợi Đã, Chờ Ta Ăn Xong Bữa Này Rồi Đầu Thai Cũng Không Muộn - Chương 6: Chương 6 | MonkeyD