Đợi Em Sau Vạn Lần Lỡ Mất - Chương 19

Cập nhật lúc: 27/06/2026 10:05

Trịnh Minh Vũ vẫn đang điều tra tin tức về thế lực đứng đằng sau Lăng Kiêu, anh không thể dễ dàng bỏ qua chuyện này được, anh không biết chắc ngày mai hắn sẽ làm gì.

Nhưng Lăng Kiêu cứ như bốc hơi khỏi mặt đất vậy.

Hôm nay như mọi ngày, giờ trưa anh lái xe đến bệnh viện.

Và hôm nay bác sĩ cho người nhà bệnh nhân vào thăm. Anh phải mặc đồ bảo hộ để không mang theo vi khuẩn vào phòng.

Nhiếp Giai Giai được đeo mặt nạ dưỡng khí, xung quanh cô là dây nối chằng chịt, không gian thì yên ắng chỉ còn tiếng máy đo nhịp tim cứ vang lên tít tít tít đều đặn. Anh tiến lại để nhìn cô gần hơn một chút, nhìn khuôn mặt anh yêu lâu hơn một chút.

"Nhiếp Giai Giai dậy đi,anh từng nói cưới em về cho phép em ngủ đến 8 9h nhưng em đã ngủ lâu quá rồi"

Câu chuyện kinh hoàng ngày hôm đó cứ thế bị bỏ lại quá khứ. Đã hai tháng kể từ ngày Nhiếp Giai Giai nằm trên giường bệnh, cô đã được chuyển sang phòng chăm sóc đặc biệt.

Trịnh Minh Vũ như mọi ngày đến thăm cô xong định đứng dậy rời đi thì ngón tay cô khẽ cử động, anh sợ mình nhớ cô đến hoa cả mắt.

Cuối cùng là vẫn nên đi gọi bác sĩ, bác sĩ tức tốc chạy vào. Sau một lượt kiểm tra bác sĩ bước ra thông báo cho anh biết Nhiếp Giai Giai đã lấy lại ý thức nhưng mệt quá vẫn còn ngủ, chắc chốc nữa sẽ tỉnh.

Trịnh Minh Vũ không biết nên vui hay nên buồn vì anh biết khi cô tỉnh lại cũng là lúc anh phải rời xa cô.

Anh gọi điện thông báo cho Trác Hạo Nhiên sau đó gọi cho Minh Hạo chuẩn bị cho anh một tờ đơn ly hôn.

Minh Hạo không tin vào tai mình, còn tưởng là nghe nhầm.

"Anh nói gì cơ thiếu gia? Đơn ly hôn?"

Hai vợ chồng họ không thể hạnh phúc hơn đi. Giờ cái gì mà ly hôn?

"Tôi không muốn nhắc lại lần hai"

Nói xong Trịnh Minh Vũ cúp máy. Trác Hạo Nhiên nhận được thông báo xong đã tức tốc chạy đến bệnh viện cũng như nghe được cuộc đối thoại giữa Trịnh Minh Vũ và thư kí.

Trác Hạo Nhiên ngồi xuống bên cạnh anh thở dài nói.

"Rồi cô ấy sẽ hạnh phúc"

...

Buổi chiều Nhiếp Giai Giai tỉnh dậy thì không thấy ai cả, cô không có chút sức lực nào để ngồi dậy.

Cuối cùng, cuối cùng thì cô vẫn có thể sống sót. Vì cô yêu anh nên cô mới cố gắng vực dậy như vậy. Đời này cô đã nguyện sống chỉ để yêu anh.

Một vị y tá bước vào, thấy cô đã tỉnh liền mỉm cười. Cô ấy đút cháo cho Nhiếp Giai Giai ăn, mấy tháng qua cô chỉ được truyền dịch dinh dưỡng để duy trì sự sống nên hiện giờ cảm thấy rất đói.

Nhưng Nhiếp Giai Giai vẫn đang mong chờ một người nào khác xuất hiện. Người đã cho cô ý chí để sống tiếp.

Cô y tá rời đi được một lúc rồi anh vẫn chưa đến, Nhiếp Giai Giai cảm thấy một mình trên giường bệnh rất cô quạnh nhưng vẫn chưa thể rời khỏi giường vì cô rất yếu.

Đến lúc cô ngủ đi được một giấc nữa khi tỉnh dậy đã là nửa đêm. Cô muốn đi vệ sinh nhưng không ai giúp đỡ.

Thực ra Trịnh Minh Vũ đã ngồi ngoài cửa phòng cả ngày rồi nhưng anh chưa biết phải đối diện với cô thế nào nên đã không vào.

Nhiếp Giai Giai cầm lấy cây truyền nước chống lấy thân khó khăn đi vào phòng vệ sinh. Nhưng vì thân thể cô bây giờ quá yếu nên cô đã ngã xuống đất.

"Aa"

Cô đau quá kêu lên. Trịnh Minh Vũ hốt hoảng định nâng chân chạy vào phòng nhưng nghĩ lại anh chạy đi gọi y tá.

Sáng sớm ngày hôm sau Trịnh Minh Vũ vẫn ngồi trước cửa phòng không thèm chợp mắt. Trác Hạo Nhiên đem bữa sáng đến nhìn thấy cũng bất lực nói.

"Anh định trốn cô ấy đến bao giờ? Vào đi"

Trịnh Minh Vũ dốc hết tinh thần giựt lấy đồ ăn bước vào phòng.

Trác Hạo Nhiên "..."

Nhìn thấy Trịnh Minh Vũ bước vào, Nhiếp Giai Giai như được tiếp thêm sức sống, cô mỉm cười cũng không có ý trách anh tại sao đến tận bây giờ mới đến.

Trịnh Minh Vũ đặt đồ ăn lên bàn, quay sang nhìn cô. Phút chốc cô cảm thấy ánh mắt ấy của anh nhìn cô rất xa lạ, tưởng chừng như anh ở ngay trước mặt nhưng vươn tay ra cũng không thể với tới.

"Vũ, cuối cùng anh cũng đến rồi"

Nhiếp Giai Giai nở một nụ cười tươi như hoa không hề có một chút ý tứ trách móc anh vì anh đến trễ. Thà rằng cô trách cứ giận dỗi anh còn khiến anh dễ chịu. Đối mặt với cô của hiện tại như vậy, anh không nỡ để cô đau lòng.

"Ừm"

Cả hai rơi vào yên lặng.

Trác Hạo Nhiên đứng bên ngoài nghe ngóng, thấy không ổn mới bước vào.

"Nhiếp Giai Giai"

"Hạo Nhiên?"

"Em đỡ mệt chưa?"

"Cũng đỡ rồi"

Tính là vào giải vây, nhưng tình hình là anh cũng chẳng biết nói gì thêm. Cả ba lại rơi vào im lặng.

Trịnh Minh Vũ lấy lý do cô mệt cần nghỉ ngơi thêm và công ty còn nhiều chuyện xử lý nên rời đi. Hiện tại cô mới tỉnh dậy còn rất yếu, nếu bảo cô kí đơn ly hôn chắc cô sẽ rất suy sụp.

Nhưng sau đó anh nghĩ anh cần phải dứt khoát hơn, lúc đang xem hồ sơ, Trịnh Minh Vũ mở ngăn bàn ra lấy tờ đơn ly hôn sau đó lái thẳng xe đến bệnh viện.

Cửa mở ra, Nhiếp Giai Giai phấn khởi chào đón.

"Vũ, ở đây chán quá anh dìu em ra ngoài hóng gió tí nhé?"

Bỏ ngoài tai những lời cô nói, một tay anh đút vào túi quần, một tay cầm lấy tờ giấy tiến lại giường bệnh với khuôn mặt lạnh tanh.

Nhiếp Giai Giai chưa bao giờ thấy anh như vậy, cô có phần sợ hãi.

"Nhiếp Giai Giai, cô từng nói chỉ hợp tác giả vờ hạnh phúc để ông nội vui thôi, chắc cô cũng muốn giải thoát rồi, kí vào đây đi, hôm nay cô chính thức tự do"

Nhiếp Giai Giai nghe một vòng không hiểu, Trịnh Minh Vũ để bản ly hôn kèm theo một cây bút lên người cô.

Nhiếp Giai Giai cầm lên tờ giấy lên đập vào mắt cô đầu tiên là ba chữ Đơn Ly Hôn, ban đầu cô còn tưởng mình nằm lâu đến nỗi suy giảm thị lực.

Cô run rẩy ngẩng đầu lên nhìn anh hỏi.

"Anh nói gì vậy Vũ? Cái gì đây?

Trịnh Minh Vũ nhướn mày.

"Đây là điều cô muốn"

"Trịnh Minh Vũ, hôm xảy ra chuyện có phải anh ngã cầu thang đập đầu vào đâu rồi hay không? Phải, những ngày đầu tiên em thực sự ghét anh vì anh đã tước đi quyền tự do quyết định của em, nhưng hiện giờ là em thực sự yêu anh, yêu đến phát điên"

"Nhưng tôi thì không yêu cô, bấy lâu nay tôi cứ nghĩ chúng ta chỉ đang hợp tác"

Hợp tác? thì ra anh lấy đi sự trong trắng của cô cũng là hợp tác, thì ra biết bao nhiêu lần anh giải vây cho cô đều là hợp tác, thì ra anh ân cần ngọt ngào với cô, tất cả mọi thứ anh làm cho cô đều là hợp tác. Thì ra là lâu nay cô tự mình đa tình!!

Nhiếp Giai Giai không tin vào tai mình, chỉ biết sững sờ nhìn anh.

"Suy nghĩ kĩ rồi kí vào đi, tài sản sẽ được cô toàn quyền quyết định coi như là tiền bồi thường cho cô bấy lâu nay"

Nói xong Trịnh Minh Vũ quay người định bước đi thì tiếng nói đằng sau lại truyền đến.

"Minh Vũ, vậy lý do anh đến cứu tôi là gì? Tại sao lúc đó anh không để tôi chết luôn đi, anh không yêu tôi thì mặc xác tôi luôn đi, tại sao lại bắt tôi sống rồi lại hành hạ tinh thần tôi"

Nhiếp Giai Giai cầm lấy gối ném nhưng sức lực của cô bây giờ đến cầm gối cũng không nổi.

Trịnh Minh Vũ không thèm quay lưng chỉ bỏ lại một câu.

"Cô phải sống để kí vào đơn ly hôn, tôi không muốn mang tiếng vợ chết"

Rồi anh sải chân bước nhanh khỏi phòng để lại một mình Nhiếp Giai Giai đã giàn dụa nước mắt.

"Đồ khốn, tôi ghét anh!! Trịnh Minh Vũ tôi ghét anh"

Còn ba chữ "em yêu anh" cô nói nhỏ chỉ bản thân mình nghe được.

Nhiếp Giai Giai vỗ ngực khóc lớn, Trịnh Minh Vũ đứng tựa ở ngoài nghe cô khóc như vậy. Anh khẽ nói với bản thân.

"Nhiếp Giai Giai, ai bảo anh không yêu em, anh yêu em còn nhiều hơn yêu chính bản thân mình, yêu từ lần đầu gặp em đến khi về già không bao giờ hết yêu..."

....

Nửa đêm Nhiếp Giai Giai bật dậy.

"Minh Vũ anh đâu rồi, đừng bỏ em"

Nhìn quanh là một khoảng tối om, cô nhận ra bây giờ anh đã không còn bên mình rồi. Cô lại ôm mặt khóc, khóc cho đến lúc mệt quá mà thiếp đi.

Bên cạnh cô không có ai cả, bạn bè không chồng không, bố mẹ cũng không. Vì sợ bố mẹ lo lắng nên cô không giám báo tin, hằng ngày ăn thức ăn khô khan trong bệnh viện rồi hôm xuất viện cũng lủi thủi một mình về nhà.

Đơn ly hôn cô vẫn chưa kí, hôm xuất viện cô bắt taxi trở về Trịnh gia.

Ông nội thấy Nhiếp Giai Giai về thì liền chạy ra niềm nở nói.

"Đi công tác về rồi hả cháu? Nào vào nhà nghỉ đi "

Đi công tác? Cô nhếch môi cười.

Ông nội lại hỏi thêm.

"Minh Vũ đâu rồi?"

"À, anh Vũ bảo có công việc đột xuất nên đã đến công ty rồi ạ"

"Cái thằng này vừa đi công tác về là lại có công việc"

Nhiếp Giai Giai lên phòng nằm phịch xuống giường. Lâu lắm rồi cô mới có cảm giác thoải mái như vậy, ở bệnh viện bí bách khó chịu lắm.

Tắm rửa sạch sẽ, cô lại vô thức chờ anh đi làm về rồi lại nhận ra anh ta chắc sẽ không về đây nữa. Cô nhắm mắt mãi mới có thể ngủ được.

Nhưng nửa đêm cô cứ gặp ác mộng rồi lại tỉnh giấc, cô cứ mơ anh cầm súng dí vào đầu cô bắt cô kí vào đơn ly hôn. Tỉnh dậy là cô liền chồm lên mở tủ xem đơn ly hôn đã bị lấy đi chưa nhưng may là nó vẫn còn đó.

Ông nội cứ hỏi Minh Vũ đâu thì cô cũng chỉ biết nói là anh lại đi công tác chứ không biết làm sao, cũng chẳng biết có thể giấu ông được bao lâu.

Cuối cùng cô vẫn là nên đến công ty một chuyến.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đợi Em Sau Vạn Lần Lỡ Mất - Chương 19: Chương 19 | MonkeyD