Đợi Em Sau Vạn Lần Lỡ Mất - Chương 5

Cập nhật lúc: 27/06/2026 10:03

"Trịnh Minh Vũ, anh đang làm gì vậy?"

Trịnh Minh Vũ xoay lưng lại nhìn Nhiếp Giai Giai.

"Vợ à, Gia Nhi bị mộng du nên anh giúp cô ta tỉnh"

Bà Lâm chạy lại ôm con, bà ta biết mình không đấu lại nổi với Trịnh Minh Vũ nên cũng không dám ho he tí nào.

"Mẹ...mẹ, anh ta đánh con "

Nhiếp Gia Nhi gào lên.

Bà Lâm thương con nhưng vì gia đình bà, bà đành cho Gia Nhi thêm một bạt tai.

"Xin lỗi cậu, con gái tôi còn nhỏ chưa hiểu chuyện, mong cậu bỏ qua"

Nhiếp Gia Nhi không ngờ mẹ đánh mình, nhưng cũng không dám nói gì nữa.

"Gia Nhi xin lỗi anh đi con"

"Khỏi"

Chưa đợi Gia Nhi lên tiếng, Trịnh Minh Vũ ném lại một câu rồi kéo tay Giai Giai trở về phòng.

Ông bà Nhiếp "..."

Hai ông bà biết Gia Nhi thích Minh Vũ, nhưng phận làm em mà lại quyến rũ chồng sắp cưới cuả chị mình mà coi được? Trời thì lạnh, nhìn xem cô ta đang ăn mặc cái gì? thôi thì đáng đời.

Hai ông bà lắc đầu cùng nhau về phòng ngủ tiếp.

Trên lầu.

"Anh làm gì ở dưới đó vậy?"

"Uống nước"

Nhiếp Giai Giai im lặng, đi lại nằm xuống giường ngủ, cô không dám cười trước mặt Trịnh Minh Vũ nên giả vờ đắp chăn kín miệng để cười. Gia Nhi bị đánh vừa lòng cô lắm!!

Trịnh Minh Vũ thấy vai cô cứ nhúc nhích, anh biết cô đang cười miệng cũng không tự chủ mà cười theo. Anh lại giường nằm xuống ôm cô nhưng không vạch trần, anh sợ cô ngại.

Sáng sớm ngày hôm sau, Nhiếp Giai Giai và Trịnh Minh Vũ vẫn chưa dậy thì Nhiếp Gia Nhi cùng mẹ đã thu xếp rời đi. Ông bà Nhiếp bảo hai mẹ con ở lại chơi nhưng bà Lâm khéo léo từ chối, bảo phải về nhà chăm hai đứa nhỏ nên ông bà cũng không giữ nữa.

Nhiếp Giai Giai tỉnh dậy thì biết hai mẹ con đã rời đi, cô cười khẩy ngồi vào bàn ăn sáng.

"Trịnh Minh Vũ, dậy rồi hả con, ngồi xuống ăn luôn đi "

"Vâng mẹ"

Trịnh Minh Vũ vừa từ trên lầu bước xuống, anh kéo ghế ngồi cạnh Giai Giai. Trong bữa ăn, anh còn gắp thức ăn lia lịa cho Giai Giai nữa, ông bà Nhiếp gật gù tán thưởng.

Ăn xong bữa sáng, Trịnh Minh Vũ có công việc nên xin phép rời đi. Còn Nhiếp Giai Giai ở nhà tâm sự thủ thỉ với ba mẹ.

Con gái sắp đi rồi, ông bà đau lòng lắm. Cô cũng 26 tuổi rồi nhưng trong mắt ông bà cô luôn là đứa con bé bỏng thủa nào.

Ngày mai Nhiếp Giai Giai phải qua bên kia chuẩn bị cho lễ cưới. Ông bà hối hận rồi, ông bà không muốn Nhiếp Giai Giai đi.

Tối hôm đó Nhiếp Giai Giai xuống bếp nấu ăn cho ba mẹ trước khi làm vợ nhà người ta.

Ông bà Nhiếp ăn cơm trong hạnh phúc.

Sáng sớm hôm sau, Trịnh Minh Vũ chạy xe sang đón Nhiếp Giai Giai, cô chào bố mẹ rồi lên đường qua Trịnh gia.

Về đến Trịnh gia, ông nội Trịnh hôm nay mời một vài người bạn già đến để khoe cháu dâu.

Nhiếp Giai Giai vừa bước vào ông nội Trịnh đã kéo nhanh cô vào giới thiệu. Nhiếp Giai Giai lễ phép cúi chào từng người. Ai cũng khen Nhiếp Giai Giai tấm tắc.

"Cháu dâu ông xinh quá, Minh Vũ quả là có mắt nhìn"

"Không ngờ ông Trịnh lại vượt mặt chúng ta "

"hahhahhaa"

Buổi tối, Trịnh Minh Vũ có điện thoại nên anh ra ban công nghe máy.

"Alo"

"Trịnh Minh Vũ, sao có người yêu mà không thèm nói cho ông đây biếttt, lại còn sắp cưới"

"Sợ ông ăn mất "

"Này Trịnh Minh Vũ ông không đùa, cậu thật muốn cưới vợ à, lúc đầu cầm thiệp trên tay tôi còn không đứng vững nổi, cậu thế mà lại lấy cả vợ trước tôi!!"

"Cậu lấy Tử Nhiên đi"

"Trịnh Minh Vũ, cậu được lắm!! tôi sắp về đến nơi rồi, ông chờ đi"

Nói rồi Thời Địch cúp máy.

Nhiếp Giai Giai vừa vào phòng thì Trịnh Minh Vũ cũng vừa kết thúc cuộc trò chuyện với bạn thân của anh. Nhiếp Giai Giai nheo mắt hỏi.

"Anh nói chuyện với ai vậy?"

"Bạn thân"

"Trai hay giái"

Cô không muốn ở đâu lại lòi ra thêm một thanh mai trúc mã, cô quá mệt mỏi rồi.

Trịnh Minh Vũ bước lại gần, Nhiếp Giai Giai cũng lùi lại đến khi cả hai áp sát vào tường.

"Em hỏi nhiều như vậy làm gì, hửm?"

Nhiếp Giai Giai đẩy anh ra nhưng anh rất khỏe, cô đẩy không nổi. Biết cô sắp mở miệng, miệng của Nhiếp Giai Giai rất độc nên anh cúi xuống hôn lấy cô.

Nhiếp Giai Giai muốn mở miệng nói gì đó nhưng cô vừa mở miệng thì Trịnh Minh Vũ thừa dịp tiến sâu hơn, anh quấn lấy môi lưỡi cô mặc kệ cô đang dãy dụa, cô dãy càng mạnh anh càng hôn mạnh bạo hơn, mút hết mật ngọt trong khoang miệng cô. Hiện giờ không thể phân biệt được nước bọt trong miệng là của ai.

Trịnh Minh Vũ cuối cùng rời môi cô, Nhiếp Giai Giai thở hồng hộc.

"Trịnh Min..."

Chưa kịp nói hết tên anh, cô lại bị anh ngậm lấy môi. Cứ như thế Nhiếp Giai Giai không dám dãy dụa hay nói gì nữa.

Môi của cô sưng lên, cô đẩy anh ra rồi lại giường quấn lấy chăn nằm xuống. Trịnh Minh Vũ lau lau khóe môi rồi khẽ mỉm cười tiến lại lật chăn lên nằm xuống ôm cô như muốn nói.

Vợ à anh sai rồi!

Cũng không biết từ lúc nào, Nhiếp Giai Giai đã không còn bài xích việc bị anh đụng chạm.

Sáng ngày mai là hôn lễ đã được tổ chức rồi, cô với anh sẽ chính thức là vợ chồng. Cô không mong sau này mình sẽ hối hận với lựa chọn của bản thân ngày hôm nay. Cô quay lại về phía người đàn ông bên cạnh mình còn đang ngủ say, đặt tay lên mặt anh thủ thỉ.

"Mong anh không thay lòng đổi dạ"

Trịnh Minh Vũ là người như thế nào chứ? Chỉ cần có người bất ngờ chạm vào anh là anh sẽ tỉnh giấc bởi vì xưa nay anh không thích đụng chạm. Anh biết Nhiếp Giai Giai đang sờ vào mặt anh nên anh giả vờ ngủ tiếp và anh nghe cô nói như vậy. Thật sự anh cũng rất đau lòng khi nghe được câu nói đó.

Anh giơ tay nắm lấy tay cô đang đặt trên mặt mình.

"Sẽ không"

Nói xong, anh mở mắt ra nhìn về phía cô gái đang hoảng hốt ngập tràn nước mắt. Cô thút thít nép vào lồng ngực anh.

"Anh hứa đi"

Trịnh Minh Vũ đưa tay vuốt tóc cô ra sau mang tai.

"Anh hứa. Ngoan ngủ đi"

Sáng ngày hôm sau.

Hôm nay chính thức là hôn lễ của hai người họ nhưng cô dâu và chú rể vẫn còn đang ôm nhau ngủ.

Trịnh Minh Vũ đã tỉnh nhưng thấy cô ngủ ngon quá anh không dám nhúc nhích làm cô thức giấc. Anh biết chắc hôm qua cô ngủ không được.

8h sáng Nhiếp Giai Giai lờ mờ mở mắt, ngẩng đầu lên thấy Trịnh Minh Vũ đang nhìn mình.

Cô ngồi dậy nhìn đồng hồ thì đã 8h, liền bật xuống chạy vào phòng tắm.

"Sao anh không gọi em dậy!!"

"Anh cũng mới dậy"

Trịnh Minh Vũ cũng bước vào phòng tắm vscn.

Nhiếp Giai Giai lườm anh, biết tỏng là anh nói dóc.

Cô mặc một bộ đồ gọn gàng rồi hấp tấp chạy xuống nhà, rồi cô chợt nhớ ra là mình bỏ quên điện thoại nên chạy lên lại.

Vừa chạy vào thì vấp phải ghế, chết rồi, quả này xong rồi.

May mà Trịnh Minh Vũ đứng đó như đoán được trước. Anh vươn tay ra đỡ lấy cô, nhíu mày nói.

"Đừng có chạy"

Sau đó, anh bế cô lên bước xuống lầu. Nhiếp Giai Giai nhỏ giọng nói với anh.

"Minh Vũ, thả em xuống. Em ngại"

"Em là vợ anh, không phải ngại"

"Ai thèm làm vợ anh"

"Em có tin anh hôn em ngay tại đây không?"

Cô tin, tin chứ. Nhiếp Giai Giai đành nép đầu vào ngực anh không dám nói gì nữa.

Vừa xuống ông nội xốt xắng hỏi.

"Minh Vũ, Giai Giai bị sao vậy?"

Không để Trịnh Minh Vũ nói bậy, cô nói xen vào.

"Ông nội, chân con bị trật "

Trịnh Minh Vũ cười thầm.

Nhiếp Giai Giai liếc anh.

Ông nội hết sức lo lắng cho Nhiếp Giai Giai.

"Ai ui sắp lên lễ đường rồi còn trật chân, sao lại xui xẻo như thế "

Nói xong ông cầm cây gậy của mình đánh Trịnh Minh Vũ.

"Cũng tại mày chăm sóc cho cháu dâu ta kiểu gì mà để cháu ta trật chân?"

"Ông nội, rốt cuộc cháu có phải cháu ruột ông không?"

"Không ta nhặt cháu từ bãi rác về"

Nhiếp Giai Giai bật cười thành tiếng, thấy cô cười hai ông cháu cũng cười theo.

Tại lễ đường.

Nhiếp Giai Giai trong bộ váy cưới màu trắng xinh đẹp cùng ba của mình tiếng vào. Trịnh Minh Vũ nhìn cô từ lúc vào cửa không rời. Dưới ánh mắt si tình của anh, hàng vạn tiểu thư tham dự hôn lễ tiếc lên tiếc xuống.

Đứng trước mặt anh, Ông Nhiếp Gia Minh nói với con rể của mình.

"Ba gả con gái yêu của ba cho con, con nhất định phải chăm sóc nó thật tốt, đừng làm con gái ba khóc, ba mẹ sẽ rất đau lòng, lúc đó ba mẹ sẵn sàng đón nó về, ba mẹ sẽ không để nó chịu bất cứ thiệt thòi nào"

"Vâng thưa ba, con nhất định làm cô ấy hạnh phúc"

Ông đưa tay con gái của mình cho Minh Vũ rồi gạt nước mắt bước xuống bục ngồi cạnh vợ. Vợ ông cũng đang rưng rưng nước mắt.

Thấy ba như vậy, cô con gái yêu duy nhất này cũng đỏ cả mắt..

Trịnh Minh Vũ nắm thật chặt tay cô như thể trấn an có anh đây rồi. . truyện đam mỹ

Các bước đã được làm xong xuôi, đến lúc cô dâu và chú rể đi chúc rượu.

Thời Địch không chờ được nữa mà trực tiếp cầm ly rượu lại.

"Trịnh Minh Vũ, không ngờ cậu lấy vợ thật, mà lại còn rất xinh đẹp. Trịnh Minh Vũ tôi không để yên đâu, hôm nay tôi phải cho cậu uống đến chết"

"Anh Địch, em mới lấy chồng đừng bắt em phải làm quả phụ"

"ai ui không có vợ không biết cảm giác được bảo vệ là như nào "

Thời Địch giãy đành đạch.

"Anh Địch, không biết em có xứng làm vợ để bảo vệ anh không?"

Một giọng nói trong trẻo từ phía sau vang lên.

Thời Địch giật mình quay lại.

"Tử Nghiên, em về từ lúc nào?"

Tử Nghiên mỉm cười gật đầu với Trịnh Minh Vũ cùng với Nhiếp Giai Giai, sau đó trả lời Thời Địch.

"Nhận được thiệp mời đám cưới của Minh Vũ là em về ngay "

"Nào lại bàn lại bàn ngồi "

Thời Địch kéo mọi người lại ngồi.

"Minh Vũ, em không ngờ một người theo chủ nghĩa độc thân như anh hôm nay lại lấy vợ, em rất sốc cũng như rất vui khi biết tin. Ly này chúc mừng hai anh chị"

"Người anh em, mặc dù rất buồn nhưng cũng nâng ly chúc mừng cậu thoát ế. Em dâu nâng ly, chúc mừng hai em, sau này đừng ăn hiếp Minh Vũ nha"

Nhiếp Giai Giai cười, cô cũng nâng ly, cả bốn người cùng uống cạn.

Vì cả ba đã lâu ngày không gặp nên Nhiếp Giai Giai muốn nhường lại không gian cho ba người vả lại cô cũng có một số người bạn.

Nhiếp Giai Giai xách váy đi đến bàn khác.

"Ly Ly, lâu rồi không gặp"

"Giai Giai, tưởng bà có chồng cái quên tụi này rồi chứ "

"Sao mà quên được? thế Cảnh Minh đâu? sao không thấy đi cùng"

"Aizz đừng nhắc Cảnh Minh nữa, tháng trước hai tụi mình chia tay rồi. Anh ta bỏ mình yêu cái cô gì Trầm Khả Như bên Trầm thị "

Nhiếp Giai Giai nghe xong cũng thấy buồn buồn, cô sợ có một ngày..

"Ly Ly, người như vậy không xứng với cậu. Cậu xứng đáng có được thứ tốt đẹp hơn"

Nhiếp Giai Giai ôm lấy bả vai Lưu Ly rồi hô.

"Cụng ly"

"Cụng ly"

Qua một lúc sau.Lưu Ly đã ngà ngà say rồi, cô ôm lấy Nhiếp Giai Giai rống lên.

''Giai Giai, cô ta có gì hơn mình mà anh ta bỏ mình chứ? Về giàu có mình không giàu bằng cô ta sao? Về xinh đẹp mình không xinh đẹp bằng cô ta sao? Hay là tại mình không chịu đáp ứng nhu cầu mà anh ta mong muốn?"

Lưu Ly vừa nói vừa khóc, nước mắt cô rơi lã chã. Nhiếp Giai Giai thực sự rất đau lòng khi thấy Lưu Ly ở tình cảnh này. Cô là người chứng kiến hai người đã từng rất hạnh phúc, Cảnh Minh nói đầy những lời thề non hẹn biển với Lưu Ly vậy mà giờ.. Có tình yêu còn như vậy, liệu giữa cô và Minh Vũ có kết cục tốt được hay không?

Không được, chỉ cần bây giờ cô hạnh phúc, cô chấp nhận tương lai dù có chuyện gì xảy ra đi chăng nữa cô nhất định phải hạnh phúc ở hiện tại.

Cô ôm lấy Lưu Ly vào lòng, Cô nhất định bắt Cảnh Minh phải trả giá cho những gì anh đã làm với bạn thân cô.

Lưu Ly ngồi thẳng dậy, cầm lấy bả vai Giai Giai.

"Giai Giai, cậu nhất định phải hạnh phúc, hạnh phúc thay cả phần của mình"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đợi Em Sau Vạn Lần Lỡ Mất - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD