Đói Khát - Chương 2
Cập nhật lúc: 18/06/2026 09:23
Tống Thu Trân lập tức chen vào: “Sao cô có thể nói anh ấy như vậy. Trí Minh tốt như thế, cô không nhìn thấy sự nỗ lực của anh ấy sao? Anh ấy làm gì cô cũng phản đối. Rốt cuộc thì cô có thực sự yêu thương con mình không?”
Nhìn dáng vẻ cố tình chia rẽ của cô ta, tôi chỉ thấy chán ghét. “Tôi đang nói chuyện với con trai tôi, chưa tới lượt cô chen vào. Biết rõ người ta có gia đình mà còn dụ dỗ đàn ông mua quà cho mình, cam tâm làm tiểu tam. Loại người lòng đen dạ tối như cô nhân phẩm suy đồi, chẳng biết thế nào là xấu hổ.”
Sắc mặt Tống Thu Trân lúc xanh lúc trắng, chỉ có thể kéo tay con trai tôi ra vẻ tủi thân: “Trí Minh, anh nhìn mẹ anh kìa.”
Đường Trí Minh nhìn tôi, hít một hơi thật sâu như cố lấy dũng khí rồi nói: “Mẹ, mẹ đừng nói khó nghe thế chứ. Con tin Tiểu Trân không phải người như vậy.”
Tôi phản bác: “Tiểu Trân? Cách xưng hô này phải thay đổi mới được. Nhìn khuôn mặt đầy nếp nhăn của cô ta thì nên gọi là bà Trân mới đúng.”
“Mẹ tác thành cho hai người. Con muốn cùng cô ta kết hôn sinh con, mẹ cũng không quản. Nhưng nhất định phải ly hôn, nhà và xe để lại cho Đình Đình.”
Nói xong tôi nhìn nhân viên cửa hàng: “Thẻ hội viên của tôi vốn chỉ có tôi và cô Trần Đình được sử dụng. Nếu người khác dùng, cửa hàng phải bồi thường cho tôi.”
“Mẹ!” Con trai không ngờ tôi lại nói như vậy. Bao năm qua tôi luôn nghiêm khắc với nó. Nó cũng không phụ lòng kì vọng, thi đỗ Thanh Hoa, sau khi tốt nghiệp thì nhanh ch.óng tìm được công việc tốt. Những điều đó đều là tôi dốc sức chuẩn bị cho nó.
Trước khi ch.ết tôi từng nghĩ, có phải vì tôi đối xử với nó quá tốt hay không. Khi trong nhà không có tiền, tôi chỉ dám ăn khoai, nhường con trai ăn cơm trắng. Để nó yên tâm học hành, tôi làm mấy công việc một lúc, chỉ mong con trai không phải bận tâm chuyện cơm ăn áo mặc, chuyên tâm học hành.
Nó chưa từng phải cúi đầu trước bất kì ai, bởi những gì người khác có, chỉ cần có thể lo được, tôi đều cố gắng lo cho nó bằng bạn bằng bè.
Nhưng thật không ngờ, nó lại “báo đáp” người mẹ này như vậy.
Người ta vẫn nói con trai khó thấu hiểu và đồng cảm với mẹ. Bây giờ nghĩ lại quả không sai.
Tôi nhìn nó, bình tĩnh: “Ngày mai gặp nhau ở Cục Dân chính, bên Tiểu Đình tôi sẽ tự nói với con bé.”
Không phải người phụ nữ này là chân ái của nó sao?
Vậy tôi tác thành cho nó, để nó tự bước đi trên con đường nó chọn.
Nói xong tôi quay người rời đi, không muốn nhìn hai người đó thêm một giây nào nữa.
Con trai tôi muốn định đuổi theo, nhưng người phụ nữ kia lại kéo nó lại, ôm c.h.ặ.t lấy nó vui mừng nói: “Darling à, mẹ anh đồng ý cho chúng ta ở bên nhau rồi! Cuối cùng chúng ta cũng có thể kết hôn. Anh biết mà, em rất cô đơn, thật sự rất cô đơn. Em không thể sống thiếu anh.”
Cô ả ôm c.h.ặ.t nó, nhân viên cửa hàng đứng bên cạnh đều cạn lời.
Lúc này họ mới nhớ ra, vợ người đàn ông này là Trần Đình, trước đây từng đến cửa hàng, là một người phụ nữ dịu dàng, lễ phép, gặp ai cũng có thiện cảm.
Mà người phụ nữ trước mắt thì….
Khuôn mặt hằn đầy nếp nhăn, vẻ mệt mỏi phong trần, mái tóc ngắn củn chỉ chạm đến vành tai, mỗi khi cười lên thì đuôi mắt hằn đầy vết chân chim. Cô ta mặc một chiếc váy ngắn cũn cỡn phối với một đôi giày vải cao cổ, tổng thể khiến người ta khó mà nhận xét cho nổi.
Thấy các nhân viên cửa hàng xì xào bàn tán, nó chỉ đành kéo tay cô ta vội vàng rời đi.
“Trí Minh, quần áo em đã chọn không mua nữa sao?”
Sau khi hai người đi khuất, mấy cô nhân viên bán hàng đều bật cười, có người còn lén chụp ảnh đống quần áo hai người đã chọn đăng lên mạng kèm theo câu chuyện không sót chữ nào để mọi người cùng bàn tán.
2
Ra khỏi trung tâm thương mại, tôi lập tức cảm nhận được bầu không khí đầy sức sống nhưng trong lòng chỉ thấy thất vọng, Cảm giác đau đớn trước khi ch.ết như rõ mồn một ngay trước mắt.
Tôi lái xe đi đến bệnh viện nơi con dâu đang công tác, lúc này con bé cũng vừa tan làm.
Đến nơi, tôi đi thẳng vào phòng làm việc của con dâu.
Con dâu tôi làm việc ở khoa sản, là nơi mỗi ngày có rất nhiều sinh mệnh mới chào đời. Trên gương mặt của mỗi cặp vợ chồng trẻ đều tràn ngập niềm vui và sự mong đợi dành cho đứa con mới sinh của mình.
Có cha mẹ nào không mong con mình được sống tốt chứ?
Năm đó, tôi và người yêu đến với nhau, rồi ngoài ý muốn có thai. Thế nhưng hắn ta lại bỏ mặc mẹ con tôi, một mình đến nơi đất khác.
Tôi lớn lên nhờ ông bà nội nuôi dưỡng, sau khi hai người họ qua đời, tôi vừa nhặt ve chai kiếm sống, vừa cố gắng đi học, cố gắng lắm mới học hết cấp ba.
Lại vì đứa con trong bụng của người đàn ông tệ bạc kia mà bỏ học để sinh con. Chính vì sự xuất hiện của thằng bé mới khiến tôi có chút lưu luyến với cuộc đời này.
Từ sau khi có con, tôi càng liều mạng làm việc. Tôi vào nhà máy làm công nhân, mỗi đồng kiếm được đều dành dụm nuôi nó ăn học.
Mãi đến vài năm trước, sau khi nhận được tiền đền bù từ căn nhà của ông bà nội để lại thì trong nhà mới dư dả một chút, cuộc sống của hai mẹ con mới bớt khổ cực.
Mà ngay khi mọi thứ vừa mới dần tốt lên, con trai tôi lại làm ra chuyện vô đạo đức như thế.
Kẻ thứ ba đáng khinh, mà kẻ ngoại tình cũng chẳng khá hơn!
