
Đời Này Chỉ Cùng Tạ Lang Bạc Đầu
Ta sống lại rồi.
Kiếp trước, ta gả cho Tạ Nghiễn suốt mười năm. Ta biết chàng yêu ta như mạng, cũng biết mỗi khi nổi cơn ghen, chàng sẽ ép ta lùi đến tận góc giường, hết lần này đến lần khác hỏi ta có phải trong lòng vẫn còn nhớ nhung một người khác hay không.
Mà giờ phút này, khi vừa tỉnh lại khỏi giấc mộng cũ kéo dài như cả một đời ấy, ta lại đang ngồi bên cạnh di mẫu.
Người dịu dàng đẩy một quyển canh thiếp tới trước mặt ta, giọng nói vẫn ôn hòa như trong ký ức:
“Vân Hành, chuyện hôn sự của con và Duật Tu cũng nên định xuống rồi.”
Chỉ một câu ấy đã khiến cả người ta cứng đờ trên ghế. Ta mất một lúc mới ép được những ký ức đang cuộn trào trong đầu xuống, cố lấy lại bình tĩnh rồi cụp mắt nói:
“Di mẫu, từ nhỏ người mà Duật Tu biểu ca thương yêu vẫn luôn là Vân La. Chi bằng trước tiên hãy hỏi ý Vân La về mối hôn sự này, xem muội ấy nghĩ thế nào.”












