Đời Này Không Tha Thứ - 8
Cập nhật lúc: 28/08/2026 15:01
Tôi thúc đầu gối vào bụng anh ta, anh ta đau đến buông tay.
Nhân viên an ninh theo sau lập tức tiến lên, ghì anh ta vào tường.
Lòng bàn tay tôi nóng rát.
Bùi Tự Xuyên nhìn tôi, trong mắt vừa hận vừa hoang mang.
Có lẽ anh ta vẫn tưởng tôi sẽ mềm lòng.
Dù sao trước đây mỗi lần cãi nhau, người đầu tiên tìm đường lui cho cả hai luôn là tôi.
Lần này không còn đường lui nữa.
“Bùi Tự Xuyên, năm năm trước lúc tôi cắt một bên buồng trứng, bác sĩ nói tôi vẫn còn khả năng sinh con.
Là anh nói không muốn có con, cầu xin tôi để thời gian cho sự nghiệp và cho chúng ta.”
“Bây giờ anh mang khả năng sinh sản ra làm điều kiện mặc cả với tôi, đúng là hèn hạ.”
Luật sư Chu đeo găng tay nhận ổ cứng, chụp ảnh niêm phong tại chỗ, hôm sau giao cho người phụ trách vụ án kiểm tra.
“Thứ này chúng tôi sẽ xác minh.
Còn hôn nhân, nhất định phải ly hôn.
Vụ kiện cũng tiếp tục.”
Bùi Tự Xuyên muốn dùng ổ cứng di động đổi lấy tự do.
Nhưng trong đó không có lá bùa hộ mệnh anh ta tưởng, chỉ có chứng cứ phạm tội đầy đủ hơn.
Lịch sử email cho thấy anh ta từ lâu đã chuẩn bị lập công ty riêng.
Kiều Mạn vào tập đoàn là do chính anh ta lên tiếng sắp xếp.
Hai người quen nhau chưa bao lâu, anh ta đã tặng túi, đặt khách sạn, sau đó mới có cái gọi là m.a.n.g t.h.a.i ngoài ý muốn.
Trong ổ cứng còn giấu lịch sử chuyển khoản cho một nữ streamer khác.
Khoản tiền trước đó luôn không xác định được tung tích, có một phần chảy vào tài khoản của cô ta.
Luật sư Chu giao các giao dịch liên quan cho cảnh sát.
Tôi xem xong lịch sử chuyển khoản, dạ dày lạnh ngắt.
Những lần đi công tác trước đây, anh ta luôn gọi video cho tôi trước khi ngủ.
Trong ống kính lúc nào cũng là cùng một thư phòng, cùng một chiếc đèn đứng.
Tôi từng nghĩ đó là thẳng thắn.
Bây giờ mới biết, ngoài khung hình có thể giấu quá nhiều thứ.
Người phụ nữ kia là ai, bắt đầu từ khi nào, không cần hỏi nữa.
Biết chi tiết hơn cũng không khiến vụ ly hôn được xử thêm một lần.
Kiều Mạn thì không chịu nổi.
Ngay ngày xuất viện, cô ta trực tiếp tìm đến nữ streamer kia, đập vỡ hai chiếc đèn livestream trong phòng của đối phương.
Hai người túm tóc nhau, hắt cà phê vào nhau, video lan khắp mạng.
Bùi Tự Xuyên chạy đến can ngăn, Kiều Mạn chộp chiếc cốc thủy tinh trên bàn, đập rách trán anh ta.
Khi cảnh sát đến, cả ba người vẫn đang chỉ trích lẫn nhau.
Kiều Mạn bị động thai, lại được đưa vào viện.
Trán Bùi Tự Xuyên phải khâu, đồng thời anh ta còn bị đưa đi điều tra vì liên quan đến giả mạo con dấu công ty và chiếm dụng tài sản trong chức vụ.
Tôi biết chuyện qua bản tin đẩy trên điện thoại vào ngày hôm sau.
Thư ký cẩn thận hỏi tôi có cần gỡ bảng tìm kiếm nóng không.
“Tại sao phải gỡ?”
“Có người lo ảnh hưởng hình ảnh tập đoàn.”
“Thông báo viết rõ anh ta đã bị miễn nhiệm, hành vi cá nhân không liên quan tập đoàn.
Còn lại cứ để công chúng xem.”
Suốt năm năm qua, Bùi Tự Xuyên xây dựng hình tượng người chồng si tình.
Khi trả lời phỏng vấn, anh ta nói tôi là báu vật khai phá tài năng của anh ta, cũng là người vợ anh ta kính trọng nhất.
Mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới, anh ta cho nhân viên bày đầy hoa bên ngoài tòa nhà tập đoàn, rồi gọi truyền thông tới quay cảnh tôi xúc động.
Cuộc hôn nhân của tôi trở thành một phần trong hình tượng của anh ta.
Bây giờ hình tượng sụp rồi, cũng nên để chính anh ta đứng trong đống đổ nát.
Buổi chiều, mẹ chồng từ quê lên.
Bà ta chặn dưới lầu công ty, vừa thấy tôi đã quỳ xuống đất.
“Lệnh Nghi, Tự Xuyên chỉ hồ đồ thôi, vợ chồng nào mà chẳng có lúc phạm sai lầm?
Con lớn hơn nó, bình thường cũng nên nhường nó một chút.
Bây giờ con cái đã có rồi, con coi như tích đức, cứu nó lần này đi.”
Tôi dừng chân.
Người xung quanh lập tức giơ điện thoại lên.
Bà ta nghĩ tôi sợ mất mặt, đưa tay ôm lấy chân tôi.
Tôi lập tức gọi cho luật sư Chu, bật loa ngoài.
“Luật sư Chu, có người công khai yêu cầu người bị hại bao che hành vi phạm tội thì nên xử lý thế nào?”
Luật sư Chu trả lời.
“Bảo an ninh kéo giãn khoảng cách, ghi hình toàn bộ.
Nếu tiếp tục chặn cửa, lôi kéo thì báo cảnh sát.
Không đưa tiền riêng cho bà ấy, cũng không đồng ý bất kỳ điều kiện nào.”
Tay mẹ chồng lập tức buông ra.
Tôi cúi đầu nhìn bà ta.
“Anh ta ba mươi bốn tuổi.
Lúc trộm tiền thì biết làm sổ sách giả, lúc nuôi tình nhân thì biết thuê nhà, lúc chuyển tài sản thì biết giả con dấu.
Bây giờ xảy ra chuyện, bà mới nhớ anh ta là một đứa trẻ à?”
“Ôn Lệnh Nghi, cô nhất định phải ép c.h.ế.t nó sao?”
“Tiền là anh ta trộm, dấu là anh ta làm giả, đường là anh ta chọn.
Tôi chỉ không lót đệm mềm dưới chân anh ta.”
Trước khi xe cảnh sát tới, bà ta tự bò dậy chạy mất.
Trước ngày mở phiên tòa ly hôn, Bùi Tự Xuyên với tư cách phối ngẫu nộp đơn yêu cầu xác định tôi là người bị hạn chế năng lực hành vi dân sự, đồng thời đề nghị đình chỉ xét xử vụ ly hôn.
Trong tài liệu anh ta nộp có lịch sử tôi dùng t.h.u.ố.c chống lo âu trong thời gian dài, còn có giấy xác nhận từ phòng khám ghi “trạng thái tinh thần bất thường”.
Ngày Kiều Mạn xông vào phòng họp, người do anh ta sắp xếp đã cắt vài đoạn trong livestream, chuyên chọn cảnh tôi ném tài liệu, bảo an ninh đóng cửa, rồi gắn tiêu đề “Nữ tổng giám đốc mất kiểm soát trước mặt mọi người”.
