Đời Này Là Ta Đã Yêu Sai Người - 1

Cập nhật lúc: 30/08/2026 03:02

Mối duyên giữa ta và Tiêu Cảnh Uyên bắt đầu vào đêm Tết Thượng nguyên mười năm trước.

Năm đó ta mười lăm, hắn mười bảy.

Trường An đèn hoa giăng giăng như dải ngân hà sa xóm nội, dập dửng bước chân người. Ta trượt chân ngã xuống sông Hộ Thành, chính Tiêu Cảnh Uyên đi ngang qua đã lao mình xuống làn nước lạnh buốt cứu ta lên.

Chàng thiếu niên áo trắng ướt đãm, lông mày thanh tú, sống lưng thẳng tắp, nhẹ nhàng gạt giọt nước vương trên tóc ta, giọng nói ôn tồn như làn gió ấm đầu xuân: "Tiểu thư đừng sợ."

Chỉ một ánh mắt ấy, lỡ dở cả đời ta.

Từ đó, khắp thành Kinh đô chẳng ai không biết đích nữ Thẩm thái phó là Thẩm Thanh Từ lòng dạ trao trọn cho Thất hoàng t.ử Tiêu Cảnh Uyên. Mối tình ấy rầm rộ khắp chốn, vừa hèn mạt lại vừa si mê.

Tiêu Cảnh Uyên thời đó chưa phải Trữ quân. Mẫu thân mất sớm, không chỗ tựa nhờ, hắn sống chốn thâm cung từng bước dè chừng, chịu muôn vàn tủi hổ.

Phụ thân ta thương kẻ có tài, thấy hắn kiên cường nên âm thầm ra tay giúp đỡ. Huynh trưởng ta nắm binh quyền trong tay, nhiều lần trên triều đứng ra che chở, dọn đường cho hắn.

Ta dốc hết sức lực họ Thẩm vì hắn mưu tính, chống lưng, gạt bỏ mọi chông gai phía trước.

Ta cứ ngỡ lòng thành đổi lấy lòng thành, ta đối đãi với hắn bằng cả trái tim, rồi sẽ có ngày hắn ngoảnh lại nhìn thấy chân tình của ta.

Ta ngây thơ tin rằng, ơn cứu mạng năm xưa cùng những năm tháng bên nhau, dù chẳng có ái tình thì cũng còn chút nghĩa xưa cũ.

Nhưng ta đâu ngờ được.

Trong lòng hắn vốn dĩ đã giấu một bóng hình.

Tô Vãn Khanh, người thiếu nữ Giang Nam năm xưa hắn từng sống nhờ mà trao trọn trái tim. Dịu dàng, thùy mị, mong manh đáng yêu, nàng là người trong mộng hắn nâng niu cưng phụng suốt nửa đời người.

Còn ta là kẻ ác chen ngang vào giữa hai người, là tảng đá ngáng đường chia rẽ duyên trời.

Nhưng chẳng ai hay, năm đó Tiêu Cảnh Uyên có thể bình an rời Giang Nam trở về kinh thành, thoát khỏi đao kiếm của kẻ thù, giữ được tính mạng mà trèo lên từng nấc thang quyền lực, đều là do nhà họ Thẩm ta dùng vinh hoa của nửa gia tộc ra đổi lấy.

Càng không ai biết, từ đầu chí cuối, chưa từng có ai ngăn cản hắn cưới Tô Vãn Khanh.

Là do năm ấy lông cánh hắn chưa đủ đầy, hắn không dám cược, cũng chẳng thể cược. Hắn cần quyền thế của nhà họ Thẩm, cần binh quyền của nhà họ Thẩm để trải phẳng con đường xưng vương.

Thế nên hắn chấp nhận mối hôn sự do hoàng gia ban xuống, mỉm cười đón nhận ta.

Hắn lợi dụng tình yêu của ta, lợi dụng lòng trung thành của họ Thẩm, giậm lên sự vun vén của chúng ta để từng bước ngồi lên ngôi vị Thái t.ử dưới một người trên vạn người.

Đến khi quyền lực nắm chắc trong tay, đứng vững gót chân, ta và nhà họ Thẩm liền trở thành cục nợ mà hắn vội vã muốn vứt bỏ, vội vã chán ghét.

Ngày đại hôn, nến hồng soi sáng, dặm dài áo cưới.

Hắn khoác lên mình bộ hỷ phục đỏ rực, dáng vẻ tuấn tú vô cùng, nhưng suốt cả buổi mặt lạnh như tiền, đáy mắt chẳng chút niềm vui của kẻ tân lang.

Lúc bái đường, hắn rủ mắt nhìn ta, giọng nói lạnh nhạt không chút hơi ấm: "Thẩm Thanh Từ, cưới ngươi là sự nhượng bộ lớn nhất đời ta. Ngươi nhớ cho kỹ, đời này trong lòng ta chỉ có một mình Vãn Khanh. Vị trí Thái t.ử phi cho ngươi, vinh hoa phú quý cho ngươi, duy chỉ có trái tim ta, ngươi vĩnh viễn không bao giờ có được."

Năm đó ta mười tám tuổi, đội mũ phượng khoác áo bào, ôm trọn trái tim chân thành, lại bị hắn dội cho một gáo nước lạnh từ đầu đến chân, rét đến thấu xương thấu tủy.

Ta nắm c.h.ặ.t dải tay áo, đầu ngón tay trắng bệch, nén lại vệt nước mắt nơi khóe mi, khẽ hỏi hắn: "Tiêu Cảnh Uyên, ba năm đồng hành, họ Thẩm giúp ngươi không ít, trong mắt ngươi lại chẳng đáng một xu sao?"

Hắn nhếch môi cười nhạo, ánh mắt đầy khinh khỉnh và lạnh lẽo: "Giúp đỡ là nhà họ Thẩm tự nguyện, thông gia là do hoàng quyền ban thưởng. Liên quan gì đến ta? Thẩm Thanh Từ, là tự ngươi mặt dày bám lấy ta, là ngươi si tâm vọng tưởng."

Một câu nói, đập tan mọi chấp niệm trong ta.

Ba năm sau ngày cưới, hắn chưa từng đặt chân vào Cung Ngang Huy nửa bước.

Đông cung rộng lớn, hoa gấm rực rỡ, nơi nơi ca múa hân hoan, chỉ có điện gian của ta quanh năm lạnh lẽo, vắng bóng người qua lại.

Mùa xuân hoa đào nở rộ khắp Đông cung, hắn sánh bước cùng thị nữ thưởng ngoạn cảnh xuân, riêng chỉ né tránh viện của ta.

Mùa hạ ánh trăng trên hồ sen dịu mát, hắn ở đình giữa hồ bàn việc với cố vấn, thâu đêm không về, chưa từng hỏi ta một câu ấm lạnh.

Mùa thu lá ngô đồng rụng đầy bậc đá, ta nhiễm phong hàn sốt cao không hạ, cung nhân bẩm báo ba lần, hắn chỉ buông một câu hờ hững: "Thái t.ử phi thân ngọc thể ngà, chút bệnh nhỏ ấy việc gì phải làm rùm xìu lên."

Mùa đông tuyết bay mịt mù, ta ôm căn điện trống trăng, rét đến tay chân cứng đờ, còn hắn lại ở trong phòng ấm, nhìn ngắm chiếc khăn thêu Tô Vãn Khanh gửi tới, lông mày dịu dàng, nụ cười thoảng qua.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đời Này Là Ta Đã Yêu Sai Người - Chương 1: 1 | MonkeyD