
Đời Này Ta Không Cần Cái Gọi Là Tình Ái
Trọng sinh một đời, ta hoàn toàn nguội lạnh cõi lòng.
Không khóc, không náo, không tranh giành, cũng chẳng bận tâm.
Ngay cả khi đến kỳ đi săn mùa thu ở ngoại thành phía tây, hắn nhất quyết mang theo Liễu trắc phi, đêm đêm chung đụng trong trướng của nàng ta, lòng ta cũng chẳng mảy may gợn sóng.
Cho đến khi ta tháo miếng ngọc bội uyên ương định tình xuống, thay bằng nút thắt gấm cầu phúc tầm thường, hắn mới chợt nhận ra điều bất thường, liền túm chặt lấy cổ tay ta mà gặng hỏi nguyên do.
Ta bình thản rút tay về, giọng nói không chút gợn sóng:
"Cầu phúc cho Thái hậu, hòa thuận với chốn hậu cung, giúp Vương gia vững vàng, đều là trách nhiệm của Vương phi, tất cả đều vì suy nghĩ cho Vương phủ."
Đời trước ta đã nhìn thấu rồi.
Sự tôn quý và giàu sang của vị trí Vương phi đủ để ta sống an yên trọn đời.
Cần gì phải dây dưa vướng bận lòng tin của hắn nữa?
Hắn cứ việc yêu thương người trong lòng của hắn.
Còn ta tự giữ lấy con đường phú quý của mình.
Từ đây hai người không ai nợ ai, vẹn toàn cho cả hai.












