Đội Nón Xanh Cho Thủ Phụ, Nữ Phụ Xuyên Sách Sửa Kịch Bản Suốt Đêm - Chương 642
Cập nhật lúc: 17/01/2026 03:13
"Tống tiểu thư không có uy h.i.ế.p đối với muội, muội không cần để trong lòng."
Tống Nhan coi trọng Lục Ngũ, là tâm tư riêng của nàng ta.
Chỉ cần Lục Ngũ không lay chuyển, thì không cần coi là chuyện to tát.
"Hắn dám nhìn nữ t.ử khác thêm một cái, muội liền m.ó.c m.ắ.t hắn ra, hắn nào có cái gan này?"
Có Tần gia làm hậu thuẫn, Sử Minh Nguyệt hoàn toàn có thể tùy hứng một chút.
"Hơn nữa nói đi cũng phải nói lại, Lục Ngũ diện mạo không tồi, phẩm hạnh đoan chính, nếu bị người ta coi trọng mà muội liền lo được lo mất, muội không mệt sao?"
Tần Tình hiểu Sử Minh Nguyệt, lớn lên trong hoa lâu, hoàn cảnh khiến Sử Minh Nguyệt không tin tưởng nam t.ử.
Nhưng nếu đã chọn Lục Ngũ, quan hệ hai người còn phải dựa vào sự tin tưởng để duy trì.
"Mệt."
Sử Minh Nguyệt dựa vào người Tần Tình, kéo cánh tay nàng làm nũng.
"Bất quá so với trước kia, cuộc sống hiện tại muội rất thỏa mãn."
Ở Phù Dung Lâu bán tiếng cười, đối đãi ân khách phải chơi chiêu trò tốn não, Sử Minh Nguyệt rất mệt.
Nhưng mà, nàng không còn cách nào khác.
Muốn báo thù cho Sử gia, Sử Minh Nguyệt chỉ đành ngủ đông trong hoa lâu chờ đợi thời cơ.
Không có người thân, không có tỷ muội, dựa vào chính mình đơn phương độc mã.
Hiện tại không giống vậy, có cha, có huynh trưởng, có tỷ tỷ, Sử Minh Nguyệt đã hòa nhập vào Tần gia.
"Vậy là đúng rồi."
Tần Tình rót cho Sử Minh Nguyệt một ly rượu trái cây, nhìn về phía các thư sinh đang ngồi vây quanh dòng suối trong.
Thơ hội Khúc Thủy Lưu Thương còn chưa chính thức bắt đầu, mọi người đang ngồi cùng một chỗ chuyện trò vui vẻ, thỉnh thoảng trích dẫn điển cố, ngâm thơ câu đối, nâng ly cạn chén.
"Tần muội muội, không ngại ta tới góp vui chứ?"
Vân phu nhân Nghiêm thị tới muộn, nàng phát hiện vị trí của Vân gia đã bị chị em dâu trong tộc chiếm mất, thần sắc không đổi, mang theo Vân Cánh, Hổ T.ử cùng Tiểu Nha, đi thẳng đến chỗ Tần Tình.
"Đông người càng náo nhiệt."
Hạ nhân dọn ghế dựa, Nghiêm thị ngồi xuống bên cạnh Tần Tình.
Hai người quan hệ thân mật, gặp mặt liền trò chuyện rôm rả.
"Sao ngươi lại mang cả Hổ T.ử cùng Tiểu Nha đến?"
Không sợ nhiều trẻ con, thống nhất giao hết cho Lục T.ử Nhân.
Rõ ràng Vân Cánh cùng La Bình An đều lớn hơn Lục T.ử Nhân, nhưng hai người lại coi Lục T.ử Nhân là thiên lôi sai đâu đ.á.n.h đó.
Hổ Tử, Tiểu Nha cùng mấy đứa con trai đều quen biết nhau, Tần Tình chỉ nhìn thoáng qua, thấy bọn nhỏ ở chung hòa hợp, liền yên tâm.
"Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh."
Nghiêm thị muốn tìm một cơ hội, chính thức giới thiệu Hổ T.ử cùng Tiểu Nha cho những gia đình quen biết.
Thơ hội mùng ba tháng ba, người được mời vào Ninh An Thư Viện đa phần là dòng dõi thư hương, Nghiêm thị cho rằng đây là cơ hội tốt.
Chẳng qua ý tưởng của Nghiêm thị ở gia tộc họ Vân thường xuyên gặp trở ngại.
"Cha mẹ Hổ T.ử và Tiểu Nha đều không còn nữa, ta đã nhận nuôi về nhà, tổng phải cho hai đứa nhỏ một cái danh phận."
Lưu lại Vân gia, thân phận không minh bạch.
Nghiêm thị để mắt đến thì còn đỡ, bọn hạ nhân cũng đủ cung kính, nhưng nàng hơi chút lơ là, bọn hạ nhân liền nhìn người mà dọn cơm.
"Một thời gian rất dài, Hổ T.ử và Tiểu Nha đều phải ăn cơm thừa."
Nghiêm thị làm phu nhân tộc trưởng, trên đầu có quá nhiều việc vặt vãnh.
Chờ nàng phát hiện Hổ T.ử cùng Tiểu Nha thần sắc cô đơn, nhận ra không thích hợp thì hai đứa nhỏ đã chịu không ít ủy khuất.
Nghiêm thị lập tức giận dữ, xử trí hạ nhân.
"Hạ nhân trong phủ, đều có quan hệ dây mơ rễ má."
Đánh c.h.ử.i hạ nhân, còn phải xem chủ t.ử sau lưng bọn họ.
Nghiêm thị động đến tai mắt do mẹ chồng Vân lão phu nhân cài vào, bị kiếm chuyện suốt một tháng.
Vân lão phu nhân người ác không nói nhiều, giả bệnh một tháng.
Mỗi ngày thức khuya dậy sớm làm ầm ĩ, Nghiêm thị bị nắm thóp, bất đắc dĩ phải đến trước mặt bà mẹ chồng hầu hạ lập quy củ.
Trong lúc này, Vân lão phu nhân mua mấy con ngựa gầy Giang Nam tinh thông thi từ ca phú, được điều dưỡng tỉ mỉ nhét vào phòng con trai Vân Đằng.
Không chỉ có như thế, còn buông lời.
"Nói cái gì mà huyết mạch Vân gia cần thiết thuần tịnh, nếu là đem người không liên quan lãnh vào cửa, còn không bằng sinh thứ t.ử thứ nữ, ít nhất cũng là hạt giống của con trai bà ta."
Nghiêm thị nghẹn một bụng lửa, đấu pháp cùng mẹ chồng Vân lão phu nhân.
Này không, hôm nay nàng mang theo Hổ T.ử cùng Tiểu Nha ra cửa, xe ngựa bị hỏng giữa đường.
Nàng tới trễ, vị trí lập tức bị người trong tộc Vân gia chiếm mất.
"Nếu bên chỗ ngươi không tiện, có thể đưa Hổ Tử, Tiểu Nha đến biệt viện ở tạm."
Tần Tình nhìn ra Nghiêm thị khó xử, thiện giải nhân ý nói.
Trong nhà chỗ ở rộng rãi, Lục T.ử Nhân lại là vua trẻ con, khẳng định có thể chăm sóc tốt hai đứa nhỏ.
"Cái này ta biết."
Nghiêm thị nhấp một ngụm rượu trái cây, cảm thán nói, "Nhà ta Vân Cánh ở trong phủ, mở miệng ngậm miệng đều là Đại Bảo, rõ ràng Đại Bảo còn nhỏ hơn Vân Cánh, thế mà cứ như huynh trưởng của Vân Cánh vậy."
Giang Nam cùng Bắc Địa đã bị Lục Cảnh Chi chiếm, ngày Lục gia hồi kinh đã được đưa vào lịch trình.
Nghiêm thị nói với con trai, Vân Cánh nhất quyết đòi đi theo vào kinh.
"Đứa nhỏ này không ỷ lại ta cái người làm nương này, ngược lại muốn cùng Đại Bảo bọn họ nghiên cứu học vấn."
