Đợi Từng Mùa Mộc Tê Nở - 1
Cập nhật lúc: 11/08/2026 17:01
Khắp Quảng Lăng, nhắc đến Tạ Thanh Từ, người người đều bảo hắn sinh ra đã mang mệnh tốt, khiến kẻ khác nghe qua cũng khó tránh khỏi đôi phần ao ước.
Bởi phía trên hắn có một vị huynh trưởng tài giỏi, phàm là chuyện hắn gây ra, bất kể lớn nhỏ, người làm huynh trưởng ấy đều lặng lẽ đứng phía sau thu xếp cho ổn thỏa.
Tạ Thanh Từ bỏ học giữa chừng, đại ca hắn liền mang thịt khô tới tận nhà tiên sinh, đích thân cúi người nhận lỗi thay đệ đệ.
Tạ Thanh Từ thiếu nợ bên ngoài, đại ca hắn cũng tự mình tìm đến sòng bạc, chẳng nhiều lời mà thanh toán sạch số bạc còn vướng lại.
Ngay cả Triệu ma ma, lúc ngồi bên cạnh giúp ta sửa sang dung nhan trước ngày xuất giá, cũng phải khe khẽ thở dài.
“Đại lang quả thật chẳng có điểm nào để chê, chỉ tiếc Nhị lang lại khiến người ta chẳng biết phải nói sao cho phải.”
“Nếu người tiểu thư sắp gả là Đại lang, e rằng lão gia cùng phu nhân nhà ta đã vui đến mất ngủ từ lâu rồi.”
Ta nghe xong chẳng những không buồn, còn mỉm cười an ủi bà.
“Đại lang đã tốt như vậy, biết đâu Nhị lang cũng chẳng tệ đến mức mọi người vẫn nói.”
Cho đến ngày hôm nay, ta mới biết lời mình khi ấy quả nhiên đã nói quá sớm.
Chỉ vì muốn tiểu thanh mai của mình được vui, Tạ Thanh Từ lại dứt khoát trốn khỏi hôn lễ, để mặc ta từ Ngô quận xa xôi gả tới, một mình ngồi trong kiệu hoa chờ đến quá giờ lành.
Khách khứa trong phủ thấy tân lang mãi chẳng xuất hiện, ai nấy đều kéo dài cổ hóng chuyện, tiếng xì xào từ ngoài sân truyền vào chẳng lúc nào dứt.
“Người ta vẫn nói gả nữ nhi thì nhà gái ngẩng đầu, cưới tức phụ thì nhà trai phải cúi mình, phen này cô nương họ Thẩm bị đối xử như vậy, chỉ sợ lát nữa sẽ khóc đến long trời lở đất mất.”
Ta ngồi yên trong kiệu, nước mắt không rơi, tiếng khóc càng chẳng có.
Chỉ có chiếc quạt tròn trong tay khẽ nâng lên, che nửa dung nhan, còn ta nghiêng đầu nhìn qua lớp tua rua, tò mò tìm bóng dáng Đại lang nhà họ Tạ.
Trốn học còn có thể mang lễ sang nhận lỗi, trốn nợ cũng chỉ cần mang bạc đi trả, nhưng lần này đến cả tân nương hắn cũng bỏ lại giữa ngày thành thân, ta thật muốn biết vị huynh trưởng nổi danh chu toàn kia sẽ thay đệ đệ thu xếp cục diện này bằng cách nào.
Bên ngoài lại có người cảm thán.
“Thẩm cô nương đúng là tính tình hiền lành, bị bỏ mặc đến mức ấy mà vẫn chẳng thấy nàng khóc hay náo loạn.”
Nói ta không biết tức giận thì đương nhiên chẳng phải, chỉ là vào lúc ấy, sự hiếu kỳ trong lòng lại lớn hơn cơn giận đôi chút.
Ta chỉ muốn chờ xem Tạ Thanh Trì sẽ làm gì.
Gia nhân trong Tạ phủ chạy tới chạy lui, gần như lật tung cả phủ đệ mà vẫn chẳng tìm thấy Tạ Thanh Từ, khiến Tạ lão gia cùng Tạ phu nhân cuống quýt đến mức không thể ngồi yên.
Sau một hồi tìm kiếm, người duy nhất được đưa ra khỏi thư phòng lại là Xuân Trà, tiểu đồng luôn theo sát Nhị lang, lúc ấy mặt mày thê t.h.ả.m, vừa khóc vừa ôm theo một phong hưu thư cùng một tờ giấy lớn.
Trên tờ giấy chỉ có mấy hàng chữ, chẳng dài là bao, song mỗi nét mực đều như mang theo ý ghét bỏ cùng khinh thường dành cho ta.
“Tạ Thanh Từ ta nếu cưới thê t.ử, người ấy nhất định phải có dung mạo xinh đẹp, tính tình dịu dàng, thích cười, lại ôn hòa khiến người khác nhìn thấy đã muốn gần gũi.”
“Còn cô nương họ Thẩm ở Ngô quận kia, ta nghe khắp nơi đều nói nàng chua ngoa khó chiều, tính khí chẳng tốt, lại thích gây chuyện.”
“Nàng ấy sao có thể sánh với Kỷ Du được, phì, ta không cưới!”
Chữ “phì” cuối cùng bị hắn viết lớn đến mức mực đen thấm qua tận mặt giấy bên kia, nhìn qua còn khó coi hơn sắc mặt đang tái xanh của Tạ lão gia.
Tạ lão gia tức đến run người, miệng mắng liên hồi một tiếng “nghiệt súc”, rồi lại quay sang trách Tạ phu nhân những năm qua quá nuông chiều tiểu nhi t.ử, mới khiến hắn hôm nay đem thể diện Tạ gia ném sạch trước mặt khách khứa.
Tạ phu nhân cúi đầu lau nước mắt, đang chẳng biết làm sao thì chợt nhìn thấy Tạ Thanh Trì ở ngoài sảnh thay cả nhà trấn an quan khách, lập tức như người giữa dòng nước xiết vớ được cành cây.
“Đại lang, con mau nghĩ cách đi, đệ đệ con lần này lại gây ra chuyện lớn rồi.”
“Con là huynh trưởng của nó, chuyện này… con nhất định phải giúp nó thu xếp mới được.”
Trong phủ người người rối như tơ vò, còn ngoài kia lời bàn tán lại càng lúc càng khó nghe.
“Còn chưa bước qua cửa nhà chồng đã bị trả về, nếu nói Thẩm cô nương hoàn toàn không có vấn đề, ai mà tin nổi.”
“Có vấn đề hay không giờ còn quan trọng gì nữa, một khi đã mang tiếng bị nhà chồng ruồng bỏ ngay ngày thành thân, sau này còn nhà nào dám tới cầu hôn?”
Ta chẳng biết Tạ gia đóng cửa thương lượng suốt bao lâu, càng không rõ bên trong họ đã nói những gì.
Chỉ biết thời gian trôi lâu đến mức ta ngồi trong kiệu cũng thấy mỏi lưng, cuối cùng phải ngẩng đầu ngáp khẽ một cái.
Ngay lúc ấy, màn kiệu hơi động, những sợi tua rua ánh vàng trước mắt cũng nhẹ nhàng rung theo.
Một bàn tay vén rèm lên một góc.
Người đứng ngoài kiệu là Tạ Thanh Trì.
Ta vượt đường xa tới Quảng Lăng, lại ngồi thuyền liền năm ngày, thân thể mệt đến rã rời, cho nên những lời đầu tiên chàng nói, ta nghe được chẳng mấy rõ ràng.
Chỉ thấy trên gương mặt Tạ Thanh Trì có sự áy náy rất sâu.
Chàng trước hết thay đệ đệ cúi lời nhận lỗi, sau đó im lặng hồi lâu, tựa như phải cân nhắc rất nhiều mới nhẹ giọng hỏi ta rằng, nếu ta không chê, liệu có thể đổi người thành thân, để ta gả cho chàng hay không.
Câu hỏi ấy quả thật khiến người ta khó trả lời ngay.
Nếu ta gật đầu quá nhanh, hình như có phần dễ dãi.
