Đợi Từng Mùa Mộc Tê Nở - 3
Cập nhật lúc: 11/08/2026 17:01
Ngày ta tới Tạ gia, vừa ra khỏi kiệu đã nhìn thấy cổng viện của Nhị lang được trang hoàng đến rực rỡ, tiếng tỳ bà sáo trúc từ bên trong còn vang qua cả một con phố.
Thế nhưng đi qua đúng một con đường, viện của Đại lang Tạ Thanh Trì lại hoàn toàn khác hẳn.
Nhà cửa tuy rộng, song vắng lặng đến lạnh lòng, đi một vòng cũng chẳng thấy chút sinh khí nào của gia đình.
Ngoài sân không trồng hoa, trong bếp không có lửa, đến trên giường cũng chẳng thấy chăn đệm ấm áp.
Ta vừa nhìn, trong lòng bỗng thấy không ổn.
Hỏng mất rồi.
Ban nãy chỉ lo bật cười khi thấy Đại lang mặc bộ hỷ phục chẳng vừa người.
Đến lúc ngồi yên trong phòng tân hôn, ta mới nhớ A nương chỉ dạy cách làm khó Tạ Thanh Từ.
Người chưa từng dạy phải làm thế nào khi người ngồi trước mặt lại là Tạ Thanh Trì.
Ta còn đang nghĩ nên mở lời ra sao, Tạ Thanh Trì đã vén khăn hỷ, rồi nâng chén rượu hợp cẩn tới trước mặt.
Thấy ta hồi lâu vẫn không nhận, chàng có lẽ tưởng rằng ta đã bắt đầu hối hận.
Chàng im lặng một lúc, sau đó lấy ra một chiếc hộp nhỏ, đặt trước mặt ta.
“Nếu Thẩm cô nương đổi ý, vậy hôm nay cứ xem như ta chỉ thay Thanh Từ hoàn thành lễ bái đường, ta tuyệt đối sẽ không dùng hôn sự để ép cô nương ở lại.”
“Chuyện hôm nay là Tạ gia có lỗi với cô nương, ta cũng có phần trách nhiệm, ngoài những thứ trong hộp này, về sau nếu có thể bù đắp điều gì, ta nhất định sẽ làm hết sức.”
Ta mở hộp ra, thứ nằm bên trong chính là ngân phiếu cùng khế đất.
Đúng hai món mà A nương vẫn luôn gọi là “chân tâm”.
Ta nhìn chiếc hộp rồi lại nhìn người trước mặt, trong lòng bất giác cảm thấy Tạ Thanh Trì thật chẳng hiểu trình tự gì cả.
Theo lời A nương dạy, đáng lẽ ta phải chê chàng vài câu trước, chàng mới được lấy “chân tâm” ra dỗ dành ta.
Ai ngờ ta còn chưa nói nổi một câu, bên ngoài đã có quan binh tới truyền lời, mời Tạ Thanh Trì lập tức đến Bành Thành hỗ trợ điều tra vụ án thuế muối.
Xuân Trà ở ngoài sân khóc đến nức nở.
“Đại thiếu gia, Nhị thiếu gia lại gây chuyện rồi!”
“Quan phủ lần này nhất định không chịu bỏ qua, lão gia và phu nhân thật sự không còn cách nào, chỉ có thể nhờ ngài đứng ra gánh chuyện trước.”
“Lão gia còn nói nếu trước Tết ngài chưa xử lý ổn thỏa thì tạm thời đừng về, tránh để chuyện này lại chọc giận thánh thượng.”
Nghe đến đó, ta bỗng cảm thấy trong lòng nghèn nghẹn thay cho Tạ Thanh Trì.
Phụ mẫu Tạ gia thật sự thiên vị quá mức.
Vì sao Nhị lang có thể sống trong biệt viện lộng lẫy, còn Đại lang lại chỉ có một tòa viện lạnh lẽo đến cả lửa bếp cũng chẳng thấy?
Vì sao mỗi lần Nhị lang gây họa, người phải bước ra chịu thay luôn là huynh trưởng?
Thế nhưng người bị đối xử bất công nhất lại dường như chẳng còn thấy đây là chuyện đáng để tức giận.
Tạ Thanh Trì chỉ bình thản nghe hết, thần sắc gần như không thay đổi.
“Ta biết rồi.”
Chiếc hộp gỗ nằm trên đầu gối ta vốn rất nhẹ, nhưng vào lúc ấy chẳng hiểu sao lại khiến lòng người nặng xuống.
Ta chợt nhớ ra còn một chuyện chưa làm.
Suýt nữa thì quên mất lời A nương căn dặn.
Ta liền nắm nhẹ lấy tay áo Tạ Thanh Trì, vội vàng đọc một câu mình đã học thuộc.
“Nhị lang không bằng Đại lang, Đại lang vừa trầm ổn khiêm nhường, lại có năng lực trông nom việc buôn muối của Tạ gia.”
Ta nhìn căn phòng trống vắng trước mắt, nhớ đến câu tiếp theo phải chê nhà cửa xa hoa mà tục khí, nhưng dù thế nào cũng không thể mở miệng nổi.
Tạ Thanh Trì nghe xong liền khựng lại.
Ánh mắt chàng nhìn ta khi ấy có chút ngỡ ngàng, tựa như từ trước tới giờ chưa từng có người nào đứng về phía chàng mà nói một câu như vậy.
Một lúc sau, chàng mới khẽ cười.
“Đa tạ Thẩm cô nương.”
Khi ta tiễn Tạ Thanh Trì rời phủ, màn đêm đã phủ sâu, hơi sương lạnh ngấm qua từng lớp áo.
Ngoài phố gần như chẳng còn bóng người, chỉ có bốn năm kẻ hành khất cuộn mình dưới chân tường, tránh từng cơn gió thổi qua.
Sương thu mỏng như tơ, nhưng hơi lạnh lại xuyên vào tận đầu ngón tay.
Ta đã khoác áo choàng dày, còn liên tục hà hơi vào lòng bàn tay, vậy mà vẫn lạnh đến tê cứng.
Thế nhưng người phải lên đường đến Bành Thành lại chẳng có ai chuẩn bị hành trang cho, ngay cả một chiếc áo đủ ấm cũng không thấy mang theo.
Ta nhớ mỗi khi phụ thân rời nhà đi buôn, A nương luôn đứng bên xe hỏi đi hỏi lại ngày trở về.
Chẳng hiểu sao ta cũng học theo người, nhẹ giọng hỏi Tạ Thanh Trì.
“Chàng dự tính khi nào sẽ trở lại?”
Nét lạnh nhạt trên mặt chàng dịu xuống, thay vào đó là một nụ cười ôn hòa.
“Muộn nhất hai tháng, nếu mọi việc thuận lợi, ta sẽ cố trở về sớm hơn.”
Ta nhẩm tính trong đầu, hai tháng sau vừa đúng đến trừ tịch, vì thế bất giác vui lên.
“Như vậy tốt quá, ít nhất vẫn còn kịp trở về ăn cơm tất niên.”
Tạ Thanh Trì nghe xong bỗng im lặng.
Dường như có người hỏi ngày trở về là chuyện rất xa lạ đối với chàng.
“…Nàng sẽ chờ ta sao?”
Ta chẳng nghĩ nhiều, chỉ cười rồi gật đầu.
Đương nhiên phải chờ.
Dù sao người ta vừa trao cho ta cả một hộp “chân tâm”.
Nếu đã nhận chân tâm của người khác, ta cũng nên lấy chân tâm của mình mà đối đãi lại.
Nhìn thấy ta gật đầu, Tạ Thanh Trì do dự hồi lâu rồi mới dặn thêm.
“Thẩm cô nương, trong hai tháng ta vắng mặt, nàng cứ ở trong phủ an ổn chờ ta, đừng gặp hắn.”
Ta nghe mà chẳng hiểu.
“Hắn là ai?”
“Đệ đệ ta, Tạ Thanh Từ.”
“Nhị lang không tốt sao?”
“Không phải.”
