Đợi Từng Mùa Mộc Tê Nở - 6

Cập nhật lúc: 11/08/2026 17:02

Nghe hắn nói, lòng ta càng thấy thương.

“Bởi vì ta biết ngươi là người tốt.”

“Đã biết ngươi là người tốt, ta không thể ngồi nhìn người khác tùy tiện bôi xấu ngươi.”

Ta nghĩ thêm một lúc rồi càng thấy mình sơ ý.

“Đáng lẽ ngay lần đầu gặp ngươi ta phải nhận ra mới đúng.”

“Ngươi chẳng có áo ấm t.ử tế, nơi ở cũng không ổn định, còn thường xuyên bị người khác xem thường, ngay cả tìm việc làm cũng chẳng dễ.”

“Tạ Trĩ, những năm qua ngươi chỉ sống một mình như vậy, nhất định đã chịu rất nhiều khổ phải không?”

Tạ Trĩ bỗng im bặt.

Hắn chỉ nhìn ta, ánh mắt bất động rất lâu.

Lâu đến mức mưa hắt ướt một bên vai áo mà hắn cũng chẳng hay.

Ta thấy lạ nên nghiêng người lại gần, muốn xem hắn có khó chịu chỗ nào không.

Tạ Trĩ lập tức quay mặt sang bên, cả gương mặt đỏ bừng.

Bàn tay hắn đặt trên đầu gối siết c.h.ặ.t vạt áo, dáng vẻ lúng túng đến mức như chẳng biết nên để mắt nhìn nơi nào.

“…Cô đừng nhìn gần như vậy.”

“Ta… ta hình như thật sự mắc bệnh rồi.”

Hắn ngập ngừng một chút, rồi nói nhỏ hơn.

“…E rằng còn bệnh chẳng nhẹ.”

Sau đó hắn quả thật đổ bệnh.

Cả người quấn trong chăn lông dày, hai tay ôm bát canh gừng nóng mà vẫn hắt hơi liên tục.

Nơi hắn ở chỉ là một căn phòng nhỏ hẻo lánh, chăn đệm mỏng đến mức nhìn thôi cũng thấy lạnh.

Ta đành lấy một chiếc hồ cừu dày phủ thêm lên người hắn, chỉ sợ trận cảm lạnh này lại nặng hơn.

Mưa đông ngoài mái hiên rơi từng tiếng đều đặn, hơi lạnh theo nước mưa dường như thấm sâu vào tận xương.

Trong sân có một cây ngọc lan mới chuyển đến trồng mấy ngày trước, nhưng giữa mùa đông chỉ còn những cành trơ trụi, chưa đến xuân thì chẳng thể nhìn thấy hoa.

Bên trong phòng, bếp nhỏ hâm canh gừng đỏ lửa, ánh sáng chập chờn hắt lên mặt Tạ Trĩ, khiến một nửa dung mạo chìm trong bóng tối.

Hắn nhìn bát canh rồi đột nhiên nói.

“Nghĩ lại thì hôm nay cũng may.”

“Người bị mưa làm cho phát bệnh là ta chứ không phải Đại lang, nếu đổi thành huynh ấy, chắc phu nhân lại lo đến mất ngủ.”

Ta cảm thấy câu này có gì đó kỳ lạ, nhưng cũng chẳng nghĩ nhiều.

“Ngươi nói đúng.”

“May mà Đại lang không bệnh.”

“Giờ này Bành Thành chắc đã có tuyết, không biết chàng có chịu mặc thêm áo cho ấm hay không.”

Chẳng hiểu vì sao vừa nghe ta nói thế, Tạ Trĩ bỗng sa sầm mặt.

Hắn đặt bát canh xuống bàn, ngay cả một ngụm nữa cũng chẳng chịu uống.

Ta nghĩ chắc canh gừng quá cay.

Tạ Trĩ kéo chăn lên trùm kín đầu, giống như đang giận luôn cả bát canh trước mặt, một lúc sau mới nói vọng ra.

“Ngày ấy Tạ Nhị lang chạy khỏi hôn lễ, thật ra cô nương nên thấy may mới đúng.”

“Ít nhất cuối cùng cô không phải gả cho hắn.”

“Người ngoài đều bảo Nhị lang chẳng nên thân, không có tiền đồ, chuyện gì cũng thua xa huynh trưởng.”

“Bây giờ cô nương lại được gả cho Đại lang, chẳng phải đã tốt hơn nhiều rồi sao?”

Ta bưng bát canh gừng, nghiêm túc nghĩ một lát rồi lắc đầu.

“Không thể nói như vậy.”

“Ban đầu bà mối tới nhà ta cũng nhắc Đại lang trước, nói chàng có tài, lại quản được cơ nghiệp Tạ gia, còn Nhị lang thì vì được nuông chiều quá nên tính tình chẳng nên thân.”

“Nhưng sau đó ta xem tranh cùng những ghi chép về Nhị lang, lại thấy hắn đâu phải hoàn toàn vô dụng.”

“Hắn vẽ tranh đẹp, bố trí vườn cũng có nhã ý riêng.”

“Bản thân ta cũng chẳng có chí lớn gì, khi ấy còn nghĩ, nếu đã có Đại lang giúp lo việc lớn, vậy ta cùng Nhị lang sống những tháng ngày bình an nhàn nhã cũng rất tốt.”

“Ai ngờ chẳng biết hắn nghe lời đồn từ đâu, chưa từng gặp mặt đã chán ghét ta.”

Tạ Trĩ lập tức thò đầu ra khỏi hồ cừu, đôi mắt sáng lên.

“Cô thật lòng cảm thấy Nhị lang tốt sao?”

“Thật chứ.”

Hắn nghe vậy liền hỏi ngay.

“Vậy nếu một ngày Nhị lang trở lại rồi nói hắn vẫn muốn…”

“Không được.”

Ta cắt ngang quá nhanh, khiến ánh sáng vừa hiện trong mắt hắn lập tức tắt đi.

Nhưng hắn vẫn chưa chịu thôi.

“Nếu… nếu Đại lang có ngày thay lòng thì sao?”

Ta thầm nghĩ nếu Tạ Thanh Trì thật sự đổi ý, ta sẽ đem số ngân phiếu cùng khế đất chàng đưa bán lấy bạc rồi quay về Ngô quận.

Có “chân tâm” trong tay, nghĩ thế nào cũng không tính là thiệt.

Nhưng ta chẳng nói suy nghĩ ấy ra ngoài.

Tạ Trĩ nhìn ta hồi lâu, thần sắc càng lúc càng khó hiểu.

Đúng khi ấy, nha hoàn bên ngoài tới báo có thư từ Bành Thành gửi về.

Là thư của Tạ Thanh Trì.

Chàng nói đã tự mình viết một phong thư khác báo bình an cho phụ mẫu ta ở Ngô quận, để hai người không cần lo lắng.

Chàng còn hẹn sau khi trở lại Quảng Lăng sẽ đích thân đưa ta về thăm nhà.

Cùng thư còn có một gói đặc sản Bành Thành.

Ta đọc xong vui vẻ mang thư tới định cho Tạ Trĩ xem cùng.

Ai ngờ hắn chỉ liếc qua rồi cười nhạt, hoàn toàn không có ý nhận lấy.

Ta bèn hỏi.

“Gần đây ở Quảng Lăng có chuyện gì thú vị không?”

“Ta muốn viết thư cho Đại lang, kể vài chuyện để chàng đọc trên đường đỡ buồn.”

Tạ Trĩ nghe vậy bỗng nở một nụ cười khiến người ta cảm thấy hắn vừa nghĩ ra trò gì đó.

“Chuyện mới sao…”

“Vườn đã sửa đẹp đến thế này, đương nhiên phải kể cho Đại lang biết.”

Hắn dừng một chút rồi nói thêm.

“Trong thư, phu nhân cứ gọi ta là A Trĩ.”

“Huynh ấy đọc tới tên ấy nhất định sẽ biết cô đang nói đến ai.”

Đêm đó mưa đông rơi đều sau rèm.

Tạ Thanh Từ cũng cảm thấy mình nên viết một bức thư gửi cho A huynh, kể một chút chuyện gần đây ở Quảng Lăng.

Chẳng hạn Thẩm cô nương thân thiết với hắn đến mức gọi huynh trưởng bằng tên “Thanh Trì”, còn hắn lại được nàng gọi bằng nhũ danh “A Trĩ”.

Chẳng hạn hắn vừa nhận một bộ xiêm y, từng mũi chỉ đều được may rất cẩn thận, nhìn qua đã biết người làm chỉ sợ hắn phải chịu lạnh.

Chẳng hạn hôm hắn bệnh, nàng còn tự tay chuẩn bị gừng thật mảnh, mà chiếc hồ cừu nàng mang tới vẫn vương hương ngọc lan trên người nàng, ấm áp đến mức khiến hắn nằm trong đó mà tưởng như được ai ôm lấy.

Chỉ viết mấy chuyện ấy thôi hình như vẫn chưa đủ thể hiện tình nghĩa huynh đệ.

Tạ Thanh Từ suy nghĩ rồi quyết định viết thêm đôi lời thật lòng.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.