Đợi Từng Mùa Mộc Tê Nở - 8
Cập nhật lúc: 11/08/2026 17:02
“Không để thê t.ử hầu hạ cha mẹ chồng, lo chuyện trong nhà, chăm sóc phu quân rồi sinh con nối dõi, vậy cưới người ta về làm gì?”
“Chẳng lẽ thật sự muốn rước Hằng Nga trên cung trăng về, ngày ngày đặt trong nhà mà nâng niu thờ phụng?”
Tạ Thanh Trì không nói gì.
Chàng chỉ dựa lan can, chậm rãi uống rượu, ánh mắt nhìn vầng trăng vỡ thành từng mảnh trên mặt hồ.
Thế nhưng lời nói tưởng như thô tục ấy lại vô tình chạm đúng một góc trong lòng chàng.
Tạ Thanh Trì đã quen với việc phụ mẫu thiên vị.
Cũng quen với chuyện đứng sau dọn sạch từng rắc rối mà đệ đệ để lại.
Vì vậy ban đầu, khi nghe nói Thẩm cô nương khó chiều, chàng còn tưởng nàng cũng giống những kẻ vô lại từng gặp ở sòng bạc, nếu không vừa lòng sẽ lập tức làm ầm lên.
Không ngờ hôm ấy sau chiếc quạt tròn lại là một gương mặt đang mỉm cười, dịu dàng đến mức khiến chàng nhớ mãi.
Nàng nói sẽ ở nhà chờ chàng trở về cùng ăn Tết.
Trong thư nàng còn nói căn viện vốn lạnh lẽo đã được sửa sang, thêm bàn ghế, thêm hoa cỏ, thêm rất nhiều thứ, cuối cùng đã giống một mái nhà.
Lần đầu tiên trong đời, Tạ Thanh Trì đi xa mà bắt đầu đếm từng ngày trở về.
Lâm đại nhân thấy chàng cập bến rồi vẫn đứng trên thuyền uống rượu, liền bước tới vỗ vai cười lớn.
“Trước đây còn ngày ngày mong về, đêm đến ngủ cũng chẳng yên.”
“Bây giờ thuyền đã chạm bến, sao ngươi lại chẳng chịu xuống?”
“Hay là thật sự càng gần nhà thì lòng càng rối?”
Không phải.
Lý do nằm ở bức họa chàng nhận được trước khi trở về.
Trong tranh chính là căn viện mà suốt hai tháng qua chàng vẫn mong có ngày bước qua cửa lần nữa.
Nhưng chỉ nhìn nét b.út, Tạ Thanh Trì đã biết bức họa không phải do nàng vẽ.
Là nét của Tạ Thanh Từ.
Trong thư, nàng còn nhắc tới đệ đệ bằng cái tên A Trĩ.
Nàng nói A Trĩ biết sửa vườn, biết nhìn đồ thật giả, còn biết tiệm bánh nào ngon nhất Quảng Lăng.
Sau đó lại có thư của chính Tạ Thanh Từ.
Từng câu trong thư đều giống như cố ý khoe cho huynh trưởng biết.
Hắn nói bộ áo nàng tặng hắn được may rất cẩn thận.
Hắn nói từ đầu người được nàng chọn vốn là mình.
Cuối cùng mới tới thư phụ mẫu.
Suốt cả bức thư, chẳng ai hỏi chàng ở Bành Thành có khỏe không, có bị rét không, có ăn uống được không.
Hai người chỉ nhắc một chuyện.
“Thanh Từ hiện giờ thật lòng thích Thẩm cô nương.”
“Ngày thành thân ban đầu vốn chỉ định để con thay nó bái đường.”
“Hôm ấy con thấy cô nương tội nghiệp nên mới tự quyết định nhận hôn sự, bây giờ hay là trả nàng về cho đệ đệ con, được không?”
Trong lòng Tạ Thanh Trì chỉ có một câu.
Không được.
Nhưng không được thì chàng có thể làm gì?
Trong mắt nàng, dường như A Trĩ luôn có nhiều điểm tốt hơn chàng.
Ngay cả câu cuối trong bức thư gần nhất nàng hỏi “Đại lang, bao giờ chàng về nhà”, giờ nghĩ lại cũng có thể chỉ là một lời khách sáo.
Có lẽ ở Quảng Lăng chẳng còn ai chờ chàng nữa.
Ở một nơi nào đó trong thành lúc này có một bàn cơm đoàn viên, tuyết phủ trắng ngoài cửa, tiếng cười vui lan khắp nhà.
Còn cạnh chàng chỉ có nước sông lạnh và một vò rượu đắng.
Tạ Thanh Trì không muốn trở về nhìn căn vườn do nàng cùng đệ đệ sửa nên.
Có lẽ ngay lúc này nàng đã ngồi bên Tạ Thanh Từ, cùng phụ mẫu chàng ăn bữa cơm cuối năm, cả nhà náo nhiệt vui vẻ.
Chàng nghĩ, nếu thật sự như vậy thì cũng thôi.
Trước khi giấc mộng mấy tháng qua hoàn toàn tỉnh lại, chàng muốn đứng yên thêm một lát.
Cho dù cuối cùng chỉ là một giấc mộng không thuộc về mình, ít nhất khi còn ở trong đó, chàng từng cảm thấy rất vui.
Đêm trừ tịch ấy, Quảng Lăng có một trận tuyết lớn hiếm thấy.
Đã lâu ta không nhận được thư Tạ Thanh Trì gửi về, trong lòng chỉ nghĩ đường sá bị tuyết phủ, người đưa thư chắc vì thế mới chậm.
Khu vườn sau nhiều ngày sửa sang cuối cùng cũng hoàn chỉnh.
Câu đối đỏ dán trước cửa, đèn l.ồ.ng sáng rực dưới mái hiên, sắc đỏ phủ lên nền tuyết trắng khiến cả căn viện mang hơi ấm của ngày đoàn tụ.
Ta nghĩ Tạ Trĩ không có người thân bên cạnh, sợ hắn Tết này lại một mình, liền hỏi hắn có muốn cùng ta sang Tạ phủ hay không.
“Dù gì ngươi cũng là người trong tộc, ta sẽ chuẩn bị chút lễ mang theo.”
“Đến nơi cứ nói tới chúc Tết trưởng bối là được.”
“Ngày đầu năm ai cũng có chỗ để trở về, chẳng lẽ lại để một mình ngươi ở ngoài chịu đói?”
Tạ Trĩ nhìn ta chuẩn bị lễ vật, do dự hồi lâu rồi mới hỏi.
“Nếu ta có một chuyện vẫn chưa nói thật với cô, cô có nổi giận không?”
Ta lập tức nhìn hắn đầy nghi ngờ.
“Chuyện gì?”
“Chẳng lẽ ngươi thật sự đã lừa tiền của ta?”
Hắn vội lắc đầu.
“Không phải bạc.”
Rồi hắn cúi mặt, lần đầu lộ ra vẻ chột dạ.
“Chỉ là… nếu gia cảnh của ta thật ra không nghèo khó như cô vẫn tưởng thì sao?”
Ta vừa hà hơi làm ấm tay vừa nhét hộp quà vào lòng hắn.
“Nếu vậy chẳng phải càng tốt sao.”
“Ta sẽ vui thay cho ngươi.”
Rồi ta lại cười trấn an.
“Ngươi không cần sợ.”
“Phụ mẫu của Đại lang tuy thiên vị thật, nhưng nhìn chung cũng không phải người xấu, ngươi cùng ta tới đó sẽ chẳng sao đâu.”
Tạ phủ hôm ấy giăng đèn kết hoa, trước cổng đã có người đứng chờ.
Ta vừa xuống xe, Tạ mẫu liền bước tới nắm tay, thân thiết đến mức chẳng để ta hành đủ lễ.
Ta vẫn còn nhớ Tạ Trĩ ngồi phía sau, đang suy nghĩ nên mở lời thế nào.
“Mẫu thân, con có một chuyện muốn thưa…”
Chưa kịp nói hết, rèm xe đã được vén lên.
Tạ Trĩ mặc trường sam nguyệt bạch bước xuống.
Tỳ nữ cạnh Tạ mẫu lập tức tiến tới đưa lò sưởi tay cho hắn, lời nói thân thiết đến mức khiến ta hơi ngạc nhiên.
“Hôm nay tuyết nặng, Nhị gia cẩn thận đừng nhiễm lạnh.”
Ta khựng lại.
