Đời Tương Thủ - 6
Cập nhật lúc: 09/08/2026 06:01
Có lẽ bọn họ vẫn cho rằng ta không chịu nghị thân là vì trong lòng chưa buông được Thẩm Túc Lâm, nên cũng chẳng ai ép ta.
Ta càng không chủ động giải thích.
Phần lớn thời gian, ta ở trên chùa.
Một tháng ba mươi ngày thì có đến hai mươi ngày ta tới đó tụng kinh, lễ Phật.
Lần đầu gặp vị đại sư trong chùa, ông chỉ nhìn ta một lúc rồi liên tục thở dài.
Ta thấy kỳ lạ, khẩn khoản xin ông chỉ điểm.
Đại sư lại không chịu nói rõ.
Sau cùng chỉ để lại một câu khó hiểu.
“Ngươi chẳng biết.”
“Hắn cũng chẳng biết.”
“Nhưng đã có một người làm hết mọi chuyện rồi.”
Ta nghe mà chẳng hiểu gì.
Muốn hỏi thêm, đại sư chỉ lắc đầu.
Về sau có lần ta chuẩn bị rời chùa trở lại kinh thành, ông lại bất ngờ đi ra tiễn.
Trước khi quay vào, đại sư chỉ nhắc ta một câu.
“Hãy biết quý người đang ở trước mắt.”
Không hiểu sao, người đầu tiên xuất hiện trong đầu ta lại là Thẩm Túc Lâm.
Nha hoàn muốn chạy theo hỏi ý nghĩa câu ấy, ta ngăn lại.
“Không cần.”
Trên đường trở về, xe ngựa bất ngờ suýt va phải một ông lão.
Ta lập tức xuống xe xem người có bị thương không.
Phu xe lại cho rằng gặp phải kẻ muốn ăn vạ, trong miệng không ngừng than xui xẻo.
Nhưng ông lão ấy chỉ tự mình chống đất, chậm chạp bò dậy.
Năm tháng đã để lại quá nhiều dấu vết trên gương mặt già nua.
Ông lớn tuổi đến mức ngay cả mở mắt cũng có vẻ khó khăn.
Nha hoàn đến gần hỏi.
“Lão nhân gia, người có đau ở đâu không?”
Ông lắc đầu.
Ta nhớ tới lời vị đại sư, liền nâng giọng hỏi thêm.
“Nếu có việc gì cần giúp, ông cứ nói, không cần ngại.”
Ông lão chăm chú nhìn ta một lúc lâu.
Sau đó vẫn chỉ lắc đầu.
Rõ ràng chẳng hề có ý đòi hỏi gì.
Ông quay người, bước từng bước khập khiễng rời khỏi.
Phu xe hỏi có tiếp tục đi hay không.
Ta gật đầu.
Xe vừa sắp chuyển bánh, gió bỗng thổi rèm cửa lên.
Qua khe hở ấy, ta vẫn còn thấy bóng ông lão phía xa.
Có vài con bướm nhỏ bay quanh người ông.
Bước chân ấy chậm đến mức khiến cảnh vật chung quanh cũng như trở nên yên tĩnh hơn.
Ta nghĩ một lúc, lấy năm lượng bạc trong túi đưa cho phu xe.
“Đem cho ông ấy giúp ta.”
“Gặp được nhau cũng xem như có duyên.”
Phu xe nhận lời.
Mấy ngày ấy ta thường xuyên mệt mỏi.
Xe đi chưa được bao lâu, ta đã ngủ thiếp.
Trong mộng, những lời Đãi Cát từng nói lúc ta c.h.ế.t ở đời trước lại lần lượt trở về.
Ngay cả đang ngủ, ta vẫn cảm thấy n.g.ự.c mình đau đến co thắt.
Khi tỉnh lại, xe đã về tới phủ.
Phụ thân nhìn ta, thần sắc có chút do dự.
“Thất Thất, cha có một người bạn thân.”
“Nhi t.ử nhà ông ấy phẩm chất cũng được.”
Nghe là biết ông lại muốn sắp xếp hôn sự cho ta.
Ta im lặng thật lâu.
Sau cùng lại nghe chính mình đáp.
“Được.”
Thi Duy Thê.
Đời người vẫn phải đi tiếp.
Có lẽ đã tới lúc ta thử bước sang một trang khác.
Hai ngày sau, vị công t.ử mà phụ thân nhắc đến được mời tới phủ.
Hắn có dung mạo thanh nhã, mặc trường y xanh, trong tay cầm sách, dáng người cao gầy.
Hai chúng ta chỉ từ xa nhìn nhau giữa vườn.
Hắn dường như không giỏi giao tiếp, thấy ta thì gật đầu thay lời chào.
Ta vẫn nhớ người này.
Trong tương lai, hắn sẽ trở thành trọng thần được Thánh thượng coi trọng.
Cũng chính là người mà về sau Tôn Hiền Phương tìm đủ mọi cách để gả cho.
Nàng ta khi ấy gần như sống c.h.ế.t cũng phải lấy được hắn.
Nghĩ tới chuyện đời này Tôn Hiền Phương còn chạy tới biên cương tìm Thẩm Túc Lâm rồi lại thất vọng quay về, ta lập tức thấy hơi buồn cười.
Ta thu mắt, dẫn nha hoàn tới thư phòng của phụ thân.
Bản thân ta chẳng có bao nhiêu hứng thú với vị công t.ử vừa gặp.
Nhưng nếu chuyện này có thể khiến Tôn Hiền Phương khó chịu thì ta lại thấy không tệ.
Trước khi nàng đi biên cương, còn từng tìm tới châm chọc rằng ta bị Thẩm gia bỏ hôn, sau này giá trị cũng chẳng còn như trước.
Ta nghe xong chỉ cười.
“Vậy chúc Tôn tiểu thư tương lai bán được giá cao hơn ta.”
Nàng lập tức tức đến trợn mắt.
“Ngươi cứ chờ đấy, ta nhất định sẽ gả cho Thẩm Túc Lâm!”
Tương lai nàng muốn lấy ai, thật ra chẳng liên quan đến ta.
Nhưng khi ấy ta vẫn cố ý muốn khiến nàng tức thêm một chút.
“Cha.”
“Nữ nhi đồng ý hôn sự này.”
Đời này, chỉ cần người đứng bên cạnh ta không phải Thẩm Túc Lâm.
Lấy ai có lẽ cũng không khác nhau bao nhiêu.
Cha mẹ nghe lời ấy đều vui mừng.
Ngày cưới chẳng bao lâu sau được ấn định vào giữa tháng bảy.
Tin truyền khắp kinh thành, người người đều nói phủ Thừa tướng sắp có hỷ sự.
Chỉ có bản thân ta bắt đầu phát hiện một chuyện khiến lòng người bất an.
Ta đang dần quên Đãi Cát.
Đầu tiên chỉ là vài chi tiết.
Sau đó ngay cả gương mặt con cũng trở nên không còn rõ ràng như trước.
Đúng vào thời gian ấy, cô mẫu gọi ta vào cung ở cùng bà.
Bà nói chờ ta xuất giá rồi, những ngày hai cô cháu có thể thoải mái bên nhau sẽ chẳng còn nhiều như hiện tại.
Kiếp trước, trước lúc ta thành hôn, cô mẫu cũng từng làm như vậy.
Khi ấy Thẩm Túc Lâm nhớ ta đến mức ngày nào cũng nghĩ đủ cớ để vào cung gặp hoàng thúc.
Hắn lúc nào cũng có thể bịa ra mấy lý do chẳng đâu vào đâu.
“Thánh thượng, thần làm việc ở tiền điện lâu quá nên đói rồi. Nghe nói đồ ăn bên hoàng hậu nương nương đặc biệt ngon.”
Hoặc hôm khác lại là:
“Hôm nay thần bắt được một con dế rất hiếm, muốn dâng cho nương nương.”
Có hôm còn dám kéo cả Thánh thượng vào.
