Đổi Vai Trò - 4

Cập nhật lúc: 04/07/2026 03:01

"Mẹ còn đang mong hai đứa sinh thêm một đứa nữa, vậy mà con lại hồ đồ đến mức này!"

"Mẹ, con không ngoại tình. Con chỉ là không sống nổi với Diệp Hàm Chương nữa thôi. Mẹ nhìn dáng vẻ hiện tại của cô ấy đi, bây giờ con đưa cô ấy ra ngoài đều thấy xấu hổ."

Vừa dứt lời, mẹ tôi giận đến mức không nói nên lời: "Thế đối tượng ngoại tình của mày thì tốt lắm à?"

"Mẹ, hôm nào con đưa Tô Nguyệt đến cho mẹ xem. Con và cô ấy vẫn chưa đến với nhau. Người ta luôn khuyên con đừng ly hôn, không phải đối tượng ngoại tình gì cả. Là con trai mẹ muốn ly hôn xong sẽ đường đường chính chính đến với cô ấy."

Dù thế nào đi nữa, họ vẫn là bố mẹ ruột của tôi. Tôi kiên nhẫn khuyên nhủ, giải thích hết lần này đến lần khác, cuối cùng cũng khiến họ chấp nhận quyết định ly hôn của tôi. Mẹ tôi đề nghị ở lại giúp tôi chăm sóc Vượng Tử, nhưng tôi không chút do dự mà từ chối.

Tôi nói với bà rằng chỉ cần tôi có thể tự chăm sóc con tốt, tôi sẽ nhận được toàn bộ tài sản.

Mẹ tôi do dự, nhưng bà vẫn khuyên tôi: "Chăm sóc trẻ con thực sự là một việc rất khó khăn, con đã suy nghĩ kỹ chưa?"

"Ôi trời, mẹ, Vượng T.ử là con trai con. Hơn nữa con thấy thằng bé cũng dễ chăm mà, trước đây con đi làm về chẳng phải cũng chơi với nó đó sao. Được mà, mẹ tin con đi."

Tôi lại bắt đầu tẩy não bà: "Tô Nguyệt cô ấy thực sự rất hiểu chuyện, chắc chắn sẽ không tính toán chi li như Diệp Hàm Chương đâu."

Câu này vừa nói ra, mẹ tôi quả nhiên đã xiêu lòng.

Trước đây sau khi có con, mỗi lần gặp mẹ tôi xong, cuộc trò chuyện trước khi đi ngủ của tôi và Diệp Hàm Chương luôn có một câu: "Câu nói lúc nãy của mẹ anh có ý gì?"

Cô ấy lúc nào cũng để tâm đến những chuyện vụn vặt, hết lần này đến lần khác khiến tôi dần mất kiên nhẫn, chẳng còn muốn tiếp tục trò chuyện với cô ấy nữa.

Từ sau khi bố mẹ tôi miễn cưỡng chấp nhận chuyện ly hôn, Diệp Hàm Chương dường như cũng hoàn toàn buông bỏ. Vượng T.ử chỉ cần khóc quấy một chút, tôi quay sang tìm cô ấy thì đã chẳng thấy người đâu.

Ngày nào cô ấy cũng có thời gian trang điểm, ăn mặc chỉn chu rồi ra ngoài. Còn tôi thì bị mắc kẹt trong căn nhà này, ngày qua ngày đầu bù tóc rối, quần áo xộc xệch, chẳng khác nào một kẻ mất hết sức sống.

Đặc biệt là khi tôi cuối cùng đã hiểu được những gì Diệp Hàm Chương nói: "Vượng T.ử không dễ chăm chút nào, thức đêm là chuyện cơm bữa."

Vượng T.ử luôn giật mình tỉnh giấc vào giữa đêm. Mỗi lần quấy, ít nhất phải bế dỗ dành suốt một tiếng đồng hồ.

Mà còn phải đi lại không ngừng, chỉ cần có chút ý định hạ m.ô.n.g muốn ngồi xuống là thằng bé lại có thể oang oang khóc thét lên, cứ như thể được lắp radar vậy.

Điều khiến tôi tuyệt vọng hơn cả là nó nhất định phải nghe tôi hát ru mới chịu ngủ. Đã tám trăm năm rồi tôi không hát hò gì, giờ lại phải vùi đầu học mấy bài hát thiếu nhi. Nó nghe không chán, mà tôi thì hát đến phát ngấy.

Đến lúc anh em gọi tôi ra ngoài uống rượu, tôi cũng buột miệng nói: "Không đi đâu, tôi còn phải trông con."

Lúc này tôi mới vỡ lẽ. Trước đây, đêm nào tôi cũng có thể ngủ ngon lành ở phòng bên cạnh, cũng đều là nhờ có Diệp Hàm Chương cả. Lòng tôi không khỏi có chút xót xa.

Hai ngày nay, tôi hay bắt gặp Diệp Hàm Chương ra ngoài.

Cô ấy dường như đang tập thể d.ụ.c. Chỉ trong hơn mười ngày, người cô ấy đã gầy đi thấy rõ, đường nét cơ thể cũng trở nên đẹp hơn trước, cả người như càng lúc càng tỏa sáng.

Mà tôi so với cô ấy, lại giống như hai thái cực đối lập, đầu tóc rối bời, sắc mặt xám xịt, chẳng còn chút phong độ nào.

06

Vượng T.ử phát sốt giữa đêm, nhưng người đầu tiên nhận ra lại không phải tôi. Những ngày này, việc chăm con đã khiến tôi kiệt sức, chỉ cần vừa đặt lưng xuống giường là đã ngủ như c.h.ế.t, căn bản không thể tỉnh giấc giữa chừng.

Nếu không phải thằng bé đột nhiên nôn đầy lên người tôi, có lẽ tôi còn chẳng biết con đã bị bệnh.

Tôi vội đưa tay sờ lên trán Vượng Tử, nóng đến bỏng tay. Giữa đêm hôm khuya khoắt, tôi vừa phải bế con, vừa phải đi lấy xe, cả người nhếch nhác vô cùng

Khi tới bệnh viện, khuôn mặt nhỏ của Vượng T.ử đã đỏ bừng vì sốt, khiến tim tôi như thắt lại.

Bệnh viện nhi dù đã là nửa đêm vẫn đông kín người. Tôi lấy số xong còn phải đứng chờ rất lâu. Trong lúc sốt ruột muốn chen lên trước, tôi lại xảy ra tranh cãi với người khác.

Đúng vào lúc tôi t.h.ả.m hại và luống cuống nhất, Diệp Hàm Chương cuối cùng cũng xuất hiện.

Nói thật, khoảnh khắc nhìn thấy cô ấy, tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Cô ấy không nói gì, chỉ nhanh ch.óng kiểm tra cho Vượng Tử. Cô ấy đưa tay sờ trán con, đi mượn nhiệt kế đo nhiệt độ, sau đó lấy t.h.u.ố.c hạ sốt ra cho thằng bé uống.

Tôi nhìn cô ấy, cẩn thận hỏi: "Cho con uống t.h.u.ố.c xong là có thể về rồi đúng không?"

Diệp Hàm Chương khựng lại, nhìn tôi với vẻ không vui: "Anh còn chưa biết vì sao con bị sốt mà đã nghĩ đến chuyện về rồi sao?"

Trong giọng nói của cô ấy không giấu nổi sự trách móc.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.