
Đổi Vận Mệnh Cả Phủ
Đêm hoa chúc trong phòng tân hôn, ta mới hay người mình gả cho vốn chẳng phải vị nhị thiếu gia hầu phủ từng đến xem mắt ngày ấy.
Mà lại là đại thiếu gia quanh năm bệnh tật quấn thân, phần lớn thời gian chỉ nằm lặng trên giường.
Người nghĩ ra kế này chính là tiểu thư Liễu gia, kẻ cùng ngày với ta bước qua cửa hầu phủ, nay đã thành nhị thiếu phu nhân.
Nàng ta cười rạng rỡ, giọng nói nghe như mật ngọt nhưng trong đó lại giấu gai nhọn.
“Nghe nói tẩu tẩu và đại ca vừa gặp đã thương, nay đã nên duyên phu thê, tẩu tẩu hẳn vui lắm nhỉ?”
Ai nấy đều tưởng ta sẽ khóc lóc, sẽ làm ầm lên, sẽ vạch trần việc mình bị tráo người ngay tại chỗ.
Thế nhưng ta chỉ khẽ cụp mắt, bình tĩnh dâng trà cho cha mẹ chồng xong rồi mới chậm rãi cất lời.
“Nữ nhi chốn khuê các quý trọng danh tiết hơn cả tính mạng. Hôm ấy ta không dám nhìn kỹ dung mạo phu quân, đến hôm nay được gặp mới biết thế nào là bậc quân tử phong nhã.”
Cha mẹ chồng từ buồn bực chuyển sang vui mừng, khen ta phẩm hạnh thanh cao, đúng là hiền phụ hiếm có trên đời.











![[tn70] Pháo Hôi Văn Thập Niên Hóng Chuyện Cải Vận Cả Nhà](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fcdn.monkeyd.online%2Fimages%2Fpublic%2Ftn70-phao-hoi-van-thap-nien-hong-chuyen-cai-van-ca-nha.jpg&w=3840&q=75)
