Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 100
Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:57
Anh ta có vẻ thực sự bị hành hạ không ít, cuối cùng nói một câu “tôi đi làm việc đây” rồi mất hút.
Vì anh ta mà tâm trạng Thu Tranh tốt lên hẳn.
Giờ cô thực sự hiểu được tâm trạng của Mộc Nhất Phàm lúc biết Nam Tinh và người tương thích tám mươi phần trăm đều là cô rồi, đúng là duyên phận kỳ diệu.
Cho nên khi ăn cơm vào ngày hôm sau, có lẽ do tâm trạng cô tốt quá rõ ràng nên ngay cả Ôn Diên ngồi đối diện cũng hỏi một câu: “Tâm trạng tốt rồi à?”
“Ừ, tâm trạng tôi lúc nào chẳng tốt.”
Người đàn ông nghe vậy, trong mắt hiện lên ý cười không rõ ràng nhưng giọng điệu không thay đổi nhiều lắm:
“Sau này có chuyện gì có thể nói thẳng với tôi, dù sao chúng ta cũng là vợ chồng trên danh nghĩa, chút chuyện nhỏ này tôi vẫn giải quyết được.”
Chuyện gì, giải quyết cái gì?
Thu Tranh nghe không hiểu cũng gật đầu bừa.
Cô vừa ăn vừa lướt điện thoại, đột nhiên nhìn thấy một hot search.
“Đoàn phim Tàng Nguyệt ngừng quay.”
Thu Tranh thực sự hơi bất ngờ, bấm vào từ khóa xem thử, hèn gì lên hot search, cãi nhau ỏm tỏi.
Cô đọc bình luận của mọi người thì lờ mờ hiểu ra, Tàng Nguyệt coi như bị phong sát mềm, nghe nói là có người cảm thấy nó không phù hợp với quan niệm giá trị hiện tại.
Thật sự thì ngừng quay hay không ngừng quay Thu Tranh cũng chỉ xem cho vui thôi, nhưng cái “không phù hợp với quan niệm giá trị xã hội hiện tại” này là ý gì?
Cộng thêm việc Từ Hân một năm nay tuy không có tác phẩm mới nhưng nhờ nhan sắc và khí chất, vẫn luôn duy trì tài khoản, được gọi là “nhà văn mỹ nhân”, nhiệt độ luôn ở mức cao.
Nhiệt độ cao thì đương nhiên có antifan, lúc này kẻ bỏ đá xuống giếng không ít.
Nếu chỉ bỏ đá xuống giếng với người thôi thì cũng được, Thu Tranh sẽ like một cái, đằng này toàn lôi kính hiển vi ra soi mói tác phẩm.
Thu Tranh đau lòng muốn c.h.ế.t, phúc thì chưa hưởng được mà khổ thì ăn đủ.
Cô chẳng buồn ăn cơm nữa, đặt đũa xuống đi sang một bên gọi điện cho Mộc Nhất Phàm trước.
“Chuyện đoàn phim Vụ Lam là anh làm à?”
Dù sao hôm qua anh ta mới nói chuyện trước đây, Thu Tranh đương nhiên nghĩ đến anh ta đầu tiên.
Mộc Nhất Phàm cũng ngơ ngác: “Không có mà?”
Không phải anh ta thì là ai?
Thu Tranh cất điện thoại, đầy bụng tâm sự ngồi lại vào bàn ăn lại bắt đầu lướt bình luận, không nhận ra ánh mắt người đàn ông đối diện liếc nhìn mấy lần.
“Thực ra...”
“Tôi chịu thật rồi, rốt cuộc là chỗ nào không phù hợp giá trị quan gì chứ, những kẻ không có mắt thẩm mỹ.”
Thu Tranh lướt nhiều quá, thực sự không nhịn được mà phàn nàn, nói xong mới nhớ ra vừa nãy hình như Ôn Diên có lên tiếng, lúc này mới ngẩng đầu nhìn sang:
“Anh định nói gì à?”
Sắc mặt người đàn ông dường như cứng lại trong giây lát: “Không có gì.” Một lúc sau mới hỏi lại: “Giá trị quan gì?”
“Thì là một bộ phim truyền hình đang quay, bảo là không phù hợp giá trị quan nên bị ngừng quay rồi.”
“Không phải em không thích cô ta sao?”
Thu Tranh ngẩn người: “Hả?”
Ôn Diên tiếp tục giải thích: “Tôi... đã xem bình luận của em.”
Thu Tranh phải mất một lúc mới phản ứng lại là người này đang nói đến phần bình luận dưới tiểu thuyết của cô, việc hắn đọc tiểu thuyết của cô đã đủ khiến cô kinh ngạc và xấu hổ rồi, người này sao ngay cả bình luận cũng xem?
“Lúc rảnh rỗi thuận tay lướt xem thôi.” Ôn Diên như biết cô đang thắc mắc điều gì: “thấy đám người đó khá đáng ghét, tưởng em sẽ không thích.”
“Người thì đúng là đáng ghét thật, sách đâu có đáng ghét. Cũng không biết tên ngốc nào dẫn dắt dư luận nữa.”
Bản thân “tên ngốc” lặng lẽ nuốt hết lời muốn nói vào trong.
Hắn không thể nói, hắn cũng vì thấy Thu Tranh không vui mới muốn tìm nguyên nhân khiến cô không vui, sau đó cũng vô tình phát hiện ra thứ gọi là khu bình luận này, dù sao hắn quả thực không phải người hay bình luận.
Tìm được nguồn gốc thì giải quyết nguồn gốc.
Nhưng không biết tại sao, cô ấy có vẻ càng không vui hơn.
Về phòng, Ôn Diên gọi điện cho trợ lý.
“Không phù hợp giá trị quan xã hội là có ý gì?”
Một câu hỏi phủ đầu khiến trợ lý ngơ ngác, tay gõ phím nhanh như ảo ảnh, một lúc sau mới trả lời:
“Giáo sư, chúng tôi chỉ đ.á.n.h tiếng với bên đầu tư và đạo diễn thôi. Tin đồn không phù hợp giá trị quan xã hội này không biết từ đâu truyền ra.”
Người đàn ông lẳng lặng lắng nghe, ánh mắt nhìn vào khoảng không dần trở nên sắc bén.
Rõ ràng là đối phương thấy đoàn phim không thể tiếp tục quay nữa nên dứt khoát dùng chủ đề vốn dĩ đã có nhiệt độ không thấp trong xã hội hiện tại này để lăng xê.
Nếu hắn nhớ không lầm thì nhà cô Từ Hân kia chắc nuôi không ít thủy quân (nick ảo định hướng dư luận), việc thúc đẩy dư luận đúng là thuận buồm xuôi gió.
“Đào hết những kẻ đứng sau thúc đẩy chuyện này ra.”
“Vâng.”
“Còn nữa, tác phẩm của Thu Tranh cũng có người mua bản quyền, xem xem là ai mua.”
“Vâng.”
Cúp điện thoại, Ôn Diên lại mở cuốn “Tàng Nguyệt” ra.
Vốn dĩ hắn không định xem, vì không chút do dự cảm thấy lỗi không phải ở Thu Tranh, con người cô ấy hắn còn không hiểu sao?
Nhưng sau khi mở sách đọc hai trang, Ôn Diên vô thức cau mày.
Rất giống, hắn có thể cảm nhận rõ ràng văn phong, cốt lõi, thế giới quan, một số thói quen dùng từ đặt câu.
Trông... cứ như cùng một người viết vậy.
Khả năng này khiến hơi thở Ôn Diên ngưng trệ, hắn nhớ lại phản ứng của Thu Tranh vừa nãy, khẽ nhắm mắt lại nhưng ngọn lửa vừa bùng lên trong lòng không vì thế mà dịu đi.
Nếu là thật thì sao? Nếu là thật...
Cô ấy đã trải qua những gì? Đã chịu bao nhiêu uất ức?
Ôn Diên không thể tiếp tục suy nghĩ về vấn đề này nữa, hắn ngồi đó, cảm xúc đau lòng, tức giận đan xen ập đến bao trùm, giống như lần đầu tiên nhìn thấy cô trong xe, không đúng là mãnh liệt hơn lúc đó gấp bội khiến mỗi nhịp thở đều kéo theo cơn đau ở tim.
Hắn phải mất một lúc lâu mới có thể tiếp tục đọc, càng đọc, cảm giác quen thuộc càng rõ rệt như thể bóng dáng quen thuộc đang ngồi đối diện, từng chút từng chút kể lại câu chuyện này.
Đọc được một nửa, tài liệu trợ lý điều tra được gửi đến máy tính của Ôn Diên.
Hắn mở ra, một số chuyện bí mật chỉ người trong cuộc mới biết, người điều tra đương nhiên không thể trình bày như sự thật, nhưng những manh mối trước mắt đã đủ để hắn xâu chuỗi lại.
