Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 109
Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:59
Sau đó nhìn thấy mưa to, nhớ ra sáng nay hắn được mình đưa đến, hoặc có thể là sau khi biết Thập Quang bị Phồn Tinh thu mua, đoán rằng tất cả nhiệt độ, quảng bá trước đó đều là do Ôn Diên làm.
Tóm lại là khi hoàn hồn lại, người đã đến nơi, tin nhắn cũng đã gửi đi rồi.
Nghĩ kỹ thì, đừng nói chút mưa này, cho dù là ngày tận thế, đại thiếu gia nhà họ Ôn chẳng lẽ lại không có cách về nhà chắc.
Thôi bỏ đi, đến cũng đến rồi.
Cô đi dạo quanh đó một vòng, tất nhiên mưa to thế này cũng chẳng có gì để dạo, cuối cùng đành lái xe vào bãi đỗ xe của WK.
Khi Ôn Diên đến, Thu Tranh đang đứng cạnh xe ăn bánh bao kẹp thịt.
Cô dựa vào xe, vừa ăn vừa lướt điện thoại chơi, không biết nhìn thấy gì mà trong mắt còn vương ý cười.
Biểu cảm của người đàn ông khi nhìn thấy bóng dáng đó đã vô thức trở nên dịu dàng.
“Thu Tranh.” Hắn gọi một tiếng.
Thu Tranh nghe tiếng nhìn sang, miệng vẫn đang nhai nhồm nhoàm, cứ thế nhìn hắn, mãi đến khi nuốt hết thức ăn trong miệng xuống mới mở miệng: “Anh tan làm rồi à?”
“Vậy anh lên xe đợi tôi một lát, tôi sắp ăn xong rồi.”
Thu Tranh lại c.ắ.n một miếng, tốc độ nhai đã nhanh hơn nhiều.
“Đừng vội.” Ôn Diên không lên xe mà tiến lại gần cô hơn: “Sao không ngồi trong xe mà ăn?”
Thu Tranh lại nuốt một miếng rồi mới trả lời:
“Tôi cũng không biết có được ăn trên xe anh không, quy tắc của anh chẳng phải nhiều lắm sao? Ấy? Cái tờ giấy ghi một đống không được không được trước kia của anh viết những gì ấy nhỉ? Tôi cũng quên hỏi anh, tôi ở nhà anh rồi, anh viết lại một lần đi, cái gì tránh được thì tôi tránh.”
Không tránh được thì thôi.
Câu cuối này Thu Tranh chưa nói ra nhưng cứ cảm thấy biểu cảm của Ôn Diên là lạ.
“Em không cần tránh, không có gì là không được cả.” Giọng điệu hắn có vài phần cứng nhắc.
Được rồi, không cần tránh thì không tránh, anh đừng đến lúc đó lại “liệt nam” (làm bộ làm tịch) là được.
“Em vào xe ăn đi.”
“Không cần đâu còn hai miếng nữa thôi, lát nữa còn phải vứt rác. Quán này ngon thật, tôi thấy không hợp với khí chất của anh nên không mua cho anh, nhưng có mua trà sữa cho anh đấy.”
Trà sữa hắn không uống thì Thu Tranh uống được hai cốc.
Bánh bao kẹp thịt hắn không ăn thì Thu Tranh chịu không ăn nổi hai cái.
Ôn Diên không kiên trì nữa, cứ đứng bên cạnh cô chờ đợi. Khi Thu Tranh ăn miếng cuối cùng, nghe thấy Ôn Diên gọi tên mình.
“Thu Tranh.”
Miệng cô vẫn còn đồ ăn, ậm ừ một tiếng không rõ lời.
“Tôi không có quy tắc.”
Thu Tranh nghe xong, kinh ngạc nhìn hắn một cái, anh mà không có quy tắc á? Anh là người nhiều quy tắc nhất đấy.
Cô gần như theo bản năng nghĩ như vậy, nhưng nhớ lại kỹ thì từ khi chuyển vào đây, Ôn Diên dường như quả thực chưa từng yêu cầu cô điều gì.
“Để tôi vứt cho.”
Thấy người đàn ông đưa tay ra định nhận rác trong tay mình, Thu Tranh vội vàng lùi lại hai bước. Không những không có quy tắc mà còn trở nên đặc biệt quy tắc (lịch sự/khách sáo).
“Không cần đâu không cần đâu, làm bẩn tay anh đấy, tôi đi là được rồi.”
Thùng rác ở cạnh thang máy cách đó không xa, khi Thu Tranh chạy chậm tới thì cửa thang máy vừa vặn mở ra, một nhóm người bước ra, nam nữ đều có, tất nhiên đây là từ góc nhìn của Thu Tranh, nói chính xác hơn thì đa số là Alpha.
Trông ai cũng có khí chất... học giả.
Thu Tranh không nhìn nhiều, tránh ánh mắt ném rác vào thùng.
“Giáo sư hôm nay thế mà cho chúng ta về sớm.”
“Còn quan tâm mưa to quá nữa chứ.”
“Còn bảo muộn quá không an toàn, đây là lời ngài ấy sẽ nói sao?”
Thu Tranh lờ mờ nghe thấy cuộc trò chuyện của họ, giáo sư... không biết đang nói ai? Nhưng họ cũng là người của WK, vậy chắc là đồng nghiệp của Ôn Diên nhỉ?
Gần như là cầu được ước thấy, một lát sau cô nghe thấy tiếng nói.
“Giáo sư Ôn.”
“Giáo sư.”
Tiếng chào hỏi lục tục vang lên, quả nhiên là đồng nghiệp của Ôn Diên, động tác vốn đang vội vàng của Thu Tranh bỗng chốc chậm lại, chần chừ tại chỗ.
“Ừ.” Ôn Diên đang đáp lại họ.
Phía sau mấy người kia dường như lại trao đổi vài câu, có người thực sự tò mò quá, không nhịn được hỏi: “Giáo sư, không phải bảo chị dâu đến đón ngài sao? Sao không thấy người đâu?”
Thu Tranh vừa căng thẳng vừa bất ngờ.
Chẳng phải Ôn Diên không bao giờ nói mình đã kết hôn sao!
Trên mạng cũng không tra ra được chút tin tức nào!
Bị hỏi câu này, ánh mắt Ôn Diên dường như lơ đãng lướt qua phía cô, Thu Tranh quay đầu đi, giả vờ không thấy.
“Lần sau giới thiệu cho mọi người làm quen.”
Cuối cùng, Ôn Diên nói như vậy. Mọi người đương nhiên cũng biết ý không hỏi nhiều nữa. Mãi đến khi từng chiếc xe rời đi, Thu Tranh mới lề mề đi tới.
“Vứt rồi à?”
“Vậy chúng ta về nhà.” Ôn Diên nhàn nhạt mở lời.
Về vẫn là Thu Tranh lái xe, bây giờ chỉ cần đi hai người là Thu Tranh đóng đinh mình ở ghế lái luôn.
Thực ra trước khi lên xe, Thu Tranh nhận ra sự mất mát nhàn nhạt của Ôn Diên, nhưng lúc này lại không còn nữa, người đàn ông còn cầm cốc trà sữa cô mua cho uống một ngụm.
“Tôi không gọi quá ngọt, uống được chứ?”
“Ừ. Rất ngon.”
Hai người im lặng một lúc, Ôn Diên đột nhiên lại mở miệng: “Thân phận đã kết hôn sẽ có tiếng nói chung với mọi người hơn.”
Câu này như đang giải thích tại sao vừa nãy mọi người đều biết hắn có vợ.
Thu Tranh “ồ” một tiếng, nghĩ lại thì hình như cũng đúng, chỉ là đặt lên người Ôn Diên thấy hơi ảo ma.
Ảo ma trên mọi phương diện.
“Đồng nghiệp các anh cũng giục kết hôn à?”
Ai dám giục Ôn Diên chứ?
Nhưng Ôn Diên vẫn gật đầu.
Thu Tranh có chút đồng cảm.
Kiếp trước cô có một người bạn theo chủ nghĩa không kết hôn, ở công ty mọi người thích nhất là giục cô ấy kết hôn, bạn cô ấy ngoài mặt cười hì hì, nhắn tin riêng với cô thì c.h.ử.i bới om sòm, cuối cùng dứt khoát bịa ra một thân phận đã kết hôn, rảnh rỗi thì tán gẫu với mọi người về ông chồng và đứa con trai ảo của mình, quan hệ đồng nghiệp trở nên hòa thuận hẳn.
Chỉ là hay quên, hôm nay con trai mới biết đi, mấy hôm sau đã đi mẫu giáo rồi.
Khoan đã, Thu Tranh lại cảm thấy mình sai trọng tâm rồi: “Thật bất ngờ, anh cũng muốn tạo quan hệ tốt với đồng nghiệp cơ đấy.”
Ôn Diên ngẫm nghĩ: “Dù sao cũng là một đội.”
