Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 12
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:47
Vừa rồi chị ấy câu dẫn mình sao? Không đúng chứ nhỉ? Bọn họ đều là phụ nữ mà.
Thu Tranh không cảm nhận được tin tức tố nhưng cũng thấy bầu không khí lúc này cực kỳ không ổn, hai anh em gặp nhau mà cứ như kẻ thù vậy.
Đối đầu nhau một lúc, trên mặt Ôn Lâm từ vẻ không cam lòng yếu thế dần thoáng qua một tia đau đớn, khí thế trên người cũng giảm đi không ít nhưng vẫn cố gượng cười lạnh một tiếng:
“Anh mà cứ tiếp tục như vậy, người đầu tiên không chịu nổi e là Tranh Tranh đấy.”
Ôn Diên như sực tỉnh, khí thế áp bức trên người đột ngột thu lại, hắn cúi đầu nhìn xuống. Thu Tranh cũng phản ứng lại, vừa rồi bọn họ dùng tin tức tố sao? Mình đáng lẽ phải không chịu nổi ư?
Vậy chẳng phải cô cũng nên diễn một chút cho hợp tình hợp lý? Thế là cô bèn tỏ ra yếu ớt đúng mực lại lén lút liếc nhìn Ôn Diên.
Tuy không bị tin tức tố làm ảnh hưởng gì nhưng cơn giận chưa tan trong đôi mắt đen láy của người đàn ông vẫn khiến cô hơi sợ hãi.
Ôn Diên ôm cô c.h.ặ.t hơn: “Không sao chứ?”
Thu Tranh lắc đầu.
Một lát sau, ông nội Ôn cũng đi ra, sắc mặt mọi người đều trở lại bình thường như thể cuộc đối đầu vừa rồi chưa từng tồn tại.
Lúc ngồi vào bàn ăn, Ôn Lâm vốn định ngồi cạnh Thu Tranh nhưng khi đi ngang qua Ôn Diên lại bị hắn thò chân ngáng đường khiến cô nàng loạng choạng suýt ngã sấp mặt.
Còn cái ghế bên cạnh Thu Tranh thì Ôn Diên đã chễm chệ ngồi vào từ đời nào.
Ôn Lâm cạn lời, ha ha, cười c.h.ế.t mất thôi, tên này mà cũng có mặt ấu trĩ thế này cơ à?
Ông nội Ôn ngược lại còn bênh vực đôi vợ chồng trẻ: “Cháu cứ ngồi chỗ của cháu đi, chen chúc với chị dâu làm gì? Nếu thấy ghen tị thì tự mình tìm một người dẫn về đây. Suốt ngày chẳng ra dáng gì cả...”
Nhắc đến chuyện này là ông lại thấy bực mình.
Hai đứa cháu này, một đứa thì cắm đầu vào nghiên cứu, hoàn toàn không màng chuyện yêu đương. Đứa còn lại thì ăn chơi trác táng, chẳng có ý định ổn định, đứa nào cũng khiến ông phải lo lắng không thôi.
Ôn Lâm cũng chẳng để lời ông nội trong lòng, nói ra thì cũng là tình cảm cách hệ, ông nội đối với thế hệ bố các cô thì hung dữ vô cùng, nhưng đến đời cháu chắt thì cũng chỉ biết càm ràm vài câu thôi.
Cô nàng cách qua người Ôn Diên bắt chuyện với Thu Tranh.
“Vừa rồi hai người đi dạo quanh trang viên suốt à?”
“Vâng.”
“Cảm thấy thế nào?”
“Rất rộng cũng rất đẹp.” Thu Tranh đưa ra vài lời nhận xét.
Người giúp việc bưng trà lên là nước nóng, thực ra cô khát khô cả cổ rồi nhưng thổi mãi cũng chỉ nhấp được một ngụm nhỏ, chẳng giải khát được chút nào nên đành đặt xuống.
“Trời ạ, Ôn Diên cứ bắt em đi bộ như thế sao?”
Ôn Lâm nghe kể về trải nghiệm buổi chiều của cô liền thốt lên kinh ngạc:
“Chị nói cho em biết, Ôn Diên chính là khúc gỗ không hiểu phong tình, nó chưa tiếp xúc nhiều nên chắc chắn không biết Omega kiêu sa nhường nào là cần phải được nâng niu chiều chuộng đấy.”
À... cũng không đến mức đó đâu, Thu Tranh ngại nói rằng do mình lười vận động nên thể lực kém. Từ trước khi xuyên không đã vậy rồi.
Ôn Diên bị nói xấu ngay trước mặt liền quét ánh mắt lạnh lùng sang: “Ôn Lâm.”
Ôn Lâm lườm hắn một cái: “Em nói không đúng à?” Nói xong lại đột nhiên cao giọng gọi: “Dì Vương!”
Lập tức có người đi tới: “Tiểu thư.”
“Đi lấy hai chai nước suối nhiệt độ thường đi.” Ôn Lâm căn dặn xong lại quay sang cười với Thu Tranh: “Khát rồi đúng không?”
Lần này Thu Tranh cảm động thật sự, chị gái xinh đẹp này không chỉ đẹp người mà còn tâm lý nữa.
Ôn Diên thì im bặt, hắn nhìn người giúp việc mang nước suối tới, Thu Tranh quả thực ừng ực uống hết hơn nửa chai.
Cô em gái tốt của hắn vẻ mặt đầy “xót xa”: “Xem em khát chưa kìa, lần sau ở nhà có cần gì cứ nói, đừng có ngại. Em mà trông chờ vào việc ai đó tự nghĩ ra thì không có mùa xuân ấy đâu.”
Thu Tranh có chút ngượng ngùng đáp lại: “Em định đợi nước nguội bớt ấy mà.”
Giọng điệu đã thân thiết hơn nhiều, trên mặt còn vương nụ cười nhẹ nhàng.
Tay Ôn Diên siết c.h.ặ.t lại, rõ ràng là người có tâm lý đề phòng cao như thế, sao lúc này lại trở nên ngốc nghếch vậy, cô ấy không nhìn thấy ánh mắt có ý đồ xấu của Ôn Lâm sao?
Trong lòng hắn dâng lên một nỗi phiền muộn khó tả, cảm giác rất khó chịu, chỉ muốn bảo cô đừng để ý đến Ôn Lâm nữa, đừng nói chuyện với cô ta, đừng cười với cô ta.
Hắn chợt nhớ ra trong danh sách của mình còn một điều: Không được ghen tuông. Có lẽ sợ hắn không hiểu thế nào là ghen, phía sau còn chú thích thêm: Không được can thiệp vào chuyện của cô ấy và người khác.
Sao cơ? Hắn bây giờ là đang ghen ư?
Thu Tranh chỉ cảm thấy Ôn Diên hơi có vấn đề.
Suốt buổi hắn cứ ngồi đó nhìn chằm chằm vào cô, sau đó ông nội về phòng, cô thấy bầu không khí hơi gượng gạo nên viện cớ đi vệ sinh, thực chất là chuồn ra ban công xem điện thoại.
Cả ngày cô chưa xem điện thoại mấy, trong nhóm chat Khang Nhã và Thanh Thu đã tán gẫu rất nhiều từ ý tưởng viết truyện đến những bức ảnh du lịch Khang Nhã gửi.
Thấy Thu Tranh không ngoi lên, họ còn tag tên cô.
Thanh Thu: Nam Tinh hôm nay sao im hơi lặng tiếng thế?
Khang Nhã: Không lẽ ngủ đến giờ chưa dậy đấy chứ?
Hỏi thăm vài câu rồi họ lại chuyển sang chủ đề khác.
Thu Tranh thấy rồi đương nhiên phải trả lời.
Nam Tinh: Hôm nay đến nhà người lớn, không có cơ hội xem điện thoại.
Thanh Thu: Bảo sao! Bà làm tui tưởng bà sắp hoàn nên bí ý tưởng tự kỷ rồi chứ.
Nam Tinh: Không đến mức đấy, không đến mức đấy.
Khang Nhã: Tui kể mấy bà nghe, vừa nãy tui nhận được một cái bình luận vô lý cực kỳ...
Bút danh Khang Nhã thực ra là cách đọc chệch đi của từ “kháng áp” (chịu áp lực), nhưng thực tế cô nàng chẳng chịu được chút áp lực nào. Thu Tranh thường xuyên thấy cô nàng than thở, coi như một cách xả stress. Nhìn vừa thấy thương vừa buồn cười. Đang vui vẻ xem tin nhắn thì một giọng nói vang lên:
“Đang xem gì đấy?”
Giọng nói thình lình vang lên bên tai làm Thu Tranh giật b.ắ.n mình, cô vốn đang dựa vào lan can ban công, lúc này vì hoảng sợ nên tay không cầm chắc, điện thoại trượt khỏi tay rơi xuống.
Ôn Diên nhanh tay lẹ mắt đưa tay ra đỡ lấy.
Hắn vươn tay từ phía sau Thu Tranh, tư thế gần như ôm trọn cô vào lòng: “Dọa em sợ à?”
