Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 121
Cập nhật lúc: 03/05/2026 14:01
Nếu bây giờ mình gọi cho cô ấy, có phải quản quá nhiều không? Cô ấy có thấy phiền không?
Điện thoại đúng lúc gửi đến thông báo tiêu dùng.
Họ bắt đầu ăn cơm rồi.
Ôn Diên nhìn bàn ăn chỉ có mình mình cũng lặng lẽ cầm đũa lên.
Tô Doanh đến Hải Thành cũng được một thời gian rồi nhưng mấy hôm trước cả hai đều bận nên đây là lần đầu tiên hẹn hò.
“Oa.” ngồi cùng Tô Doanh trong nhà hàng, Thu Tranh nghe thấy cô ấy gia nhập vào tổ biên kịch tiểu thuyết của mình cũng kinh ngạc không thôi: “duyên phận của hai đứa mình, viết vào tiểu thuyết ít nhất cũng phải là nam nữ chính đấy.”
“Bà không biết tình hình lúc đó đâu.” Tô Doanh lại kể về cuộc họp hôm nay, đương nhiên nhấn mạnh vào người đàn ông bí ẩn trong máy tính.
Ban đầu Thu Tranh nghe rất thích thú, nhưng càng nghe trong lòng càng thấy nghi nghi.
Có thể khiến ông chủ của Phồn Tinh cũng cung kính như vậy...
Đích thân hỏi han về việc lựa chọn nhân sự cho tổ biên kịch...
Chuyện này chẳng lẽ là... cô nhấp một ngụm trà.
Tô Doanh nói xong, liếc nhìn cô một cái: “Tui cảm thấy nhé, người này...”
“Hả?” Tim Thu Tranh thắt lại.
Lại nghe Tô Doanh nói tiếp: “Chắc chắn là fan của bà. Giọng điệu đó, cứ như đang bảo vệ con ruột của mình vậy.”
Thu Tranh khẽ ho một tiếng: “Có lẽ... chắc là vậy.”
Hình như Ôn Diên đúng là từng nói thế thật.
Buổi chiều, Tô Doanh nói sắp tới mình có thể sẽ bận rộn, hai người hiếm khi gặp nhau nên cũng không vội về nhà, bèn rủ nhau đi dạo phố.
Tin nhắn của Ôn Diên cứ thỉnh thoảng lại nhảy lên một cái.
Có quần áo.
Có mấy món đồ linh tinh.
Còn có cả túi xách.
Xem ra mua không ít, hiếm khi thấy Thu Tranh tiêu xài như vậy, Ôn Diên lẽ ra phải vui mừng - nếu người đi cùng cô là hắn.
Hắn đờ đẫn nhìn những dòng tin nhắn nhảy nhót trên màn hình.
Gã đàn ông đó cũng biết cách dỗ người ta vui đấy.
Thôi kệ, ít nhất Thu Tranh không tiêu tiền của hắn ta.
Ôn Diên chán nản nhắm mắt lại.
Tin nhắn cứ thế đến cho đến gần giờ cơm tối, hắn biết rõ Thu Tranh sẽ không về ăn cơm, đang nghĩ vậy thì điện thoại lại báo thông báo tiêu dùng.
Lần này, đồng t.ử Ôn Diên khẽ co lại.
Lần này là thương hiệu thời trang nam.
Sở dĩ hắn nhận ra ngay là vì hắn có khá nhiều quần áo của thương hiệu này.
Thu Tranh còn mua quần áo cho tên tiểu tam đó.
Ôn Diên siết c.h.ặ.t cây b.út trong tay, bật dậy khỏi ghế, hắn nhìn đi nhìn lại dòng tin nhắn đó, trong đầu lại hiện lên hình ảnh Mộc Nhất Phàm như một con công xòe đuôi, không ngừng thử quần áo, uốn éo trước mặt Thu Tranh.
Hơi thở Ôn Diên ngày càng dồn dập, ghen tị, hắn đang ghen tị, ghen tị đến phát điên.
Dựa vào đâu? Tên tiểu tam không biết xấu hổ, dựa vào đâu?
Dựa vào đâu mà hắn ta có được thứ mà hắn không có?
Hắn tìm số của Thu Tranh, lần này dưới sự thúc đẩy của cảm xúc mãnh liệt, hắn ấn gọi không chút do dự.
Chỉ một lát sau, đối phương đã bắt máy.
“Ôn Diên?”
Bên kia nghe có vẻ hơi ồn ào nhưng giọng nói của người phụ nữ vẫn truyền qua điện thoại một cách rõ ràng. Môi Ôn Diên mấp máy, người từ từ ngồi xuống trở lại.
Tiếng gọi “Ôn Diên” này khiến hắn bỗng chốc xì hơi.
“Tối nay có về ăn cơm không?” Hắn hỏi nhỏ, nghĩ ngợi rồi thêm một câu: “Tôi bảo nhà bếp làm món em thích.”
“A anh đừng bảo họ làm.” Thu Tranh vội nói: “tối nay tôi ăn ở ngoài, không về đâu.”
Thực ra là câu trả lời nằm trong dự đoán, hắn hỏi vậy, giống như một sự níu kéo hơn. Nhưng sự lựa chọn của đối phương cũng rất rõ ràng, Ôn Diên im lặng một lúc rồi mới “ừ” một tiếng.
“Về sớm nhé.”
“Được.”
Cúp điện thoại, Ôn Diên ngồi suy tư một lúc, đột nhiên lấy cuốn “Sổ tay kháng cự Omega” đã lâu không đụng tới từ ngăn kéo bên cạnh ra.
Lần này không phải đ.á.n.h dấu X nữa.
Hắn viết thêm vài dòng vào cuối danh sách.
“Đặt combo tình nhân”
“Gọi điện thoại trên hai tiếng”
“Đi dạo phố”
“Để cô ấy mua đồ cho mình.”
Những điều mới liệt kê, phía trước đều không có hai chữ “không được”.
Vẫn là do lúc đầu liệt kê không đủ toàn diện, nếu không thì đã không để tên tiểu tam kia cướp trước. Hắn đã hoàn toàn quên mất đây là sổ tay kháng cự Omega của mình rồi.
“Thưa cô, đây là cà vạt của cô.”
Nhân viên bán hàng mỉm cười đưa chiếc cà vạt đã gói xong cho Thu Tranh.
Thu Tranh đưa tay nhận lấy.
Tô Doanh khoác tay cô trêu chọc: “Bạn trai gọi à?”
“Cũng nhớ thương bà phết đấy, không biết có oán hận tui vì lôi bà đi không nữa?”
“Hả?” Thu Tranh bật cười: “Không đến mức đó đâu.”
Cô nhìn lại hộp quà trong tay, ở thế giới này cô biết không nhiều thương hiệu lắm nhưng logo của thương hiệu này khá đặc biệt, cô từng thấy trên người Ôn Diên vài lần.
Vừa đi ngang qua, cô liền nảy sinh ý định mua.
Dạo này Ôn Diên giúp cô không ít việc, cô có nên tặng quà cảm ơn không nhỉ? Nghĩ vậy, cô liền bước vào.
Nhưng vest của Ôn Diên đều là đồ đặt may, bảo cô mua ngay thì cô cũng không ước lượng được kích cỡ. Thế nên mới chuyển hướng sang cà vạt, món đồ ít sai sót nhất.
Về kiểu dáng thì thực ra không quan trọng lắm, vì khách quan mà nói, khuôn mặt của Ôn Diên thực sự không kén kiểu dáng.
Nhưng Thu Tranh đột nhiên nhớ ra: “Thôi c.h.ế.t!”
“Sao thế?”
“Vừa nãy tui quẹt thẻ của anh ấy! Trời ơi, dùng tiền của anh ấy mua quà cho anh ấy, có phải thiếu thành ý quá không?” Tại cô dùng thẻ này quen tay quá rồi.
“Bà đã đích thân đi mua quà cho người ta rồi mà còn bảo không có thành ý à?” Tô Doanh phản bác.
“Thế à?”
“Đúng vậy, chính là thế đấy!”
Thu Tranh và Tô Doanh ăn tối xong cũng không về ngay.
Họ đi xem phim từ rạp chiếu phim ra, cả hai cùng vào nhà vệ sinh.
Thu Tranh ra trước, xem điện thoại mới phát hiện có cuộc gọi nhỡ là Ôn Diên gọi, không chỉ một cuộc, sớm nhất là lúc chín giờ, lúc đó cô đang trong rạp, sợ làm phiền người khác nên để chế độ im lặng.
Không biết hắn gọi mấy cuộc thế này là có việc gì, Thu Tranh gọi lại.
Điện thoại gần như được kết nối ngay lập tức, nhanh đến mức như thể đối phương vẫn luôn chờ đợi vậy, kết nối rồi nhưng lại không có tiếng nói truyền đến.
Vẫn là Thu Tranh hỏi trước: “Ôn Diên, anh gọi tôi à? Có việc gì không?”
“Chỉ muốn hỏi em, bao giờ thì về. Hôm nay đầu bếp hầm canh, muốn để em nếm thử.”
Hả?
Vấn đề này cô vừa mới bàn bạc với Tô Doanh xong: “Tối nay tôi không về đâu.”
