Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 15
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:48
Ôn Diên không biết tình trạng này kéo dài bao lâu, hắn đã bắt đầu hối hận vì quyết định ở lại qua đêm, cho đến khi trong phòng truyền đến một mùi hương khác.
Ngoài mùi của hắn ra còn có mùi tin tức tố khác.
Hơi thở thuộc về Omega, không bá đạo như Alpha nhưng lại nhanh ch.óng hòa quyện với tin tức tố vốn có trong phòng, thế không thể cản, thậm chí còn quay ngược lại bao trùm lấy người hắn.
Đó là sự câu dẫn trần trụi nhất.
Ôn Diên bật dậy ngay lập tức.
Căn phòng này không thể ở được nữa, hắn khô cả cổ họng, định xuống lầu uống nước.
Nhưng ngay khoảnh khắc đứng lên, hắn nghe thấy một tiếng nỉ non, rất nhỏ, phối hợp với mùi hương trong không khí như nổ tung trong đầu hắn.
Hắn thậm chí còn cảm thấy, biết đâu tất cả đều là do Thu Tranh cố ý, cố ý giải phóng tin tức tố, cố ý phát ra âm thanh như vậy để níu giữ khi hắn định rời đi.
Hắn nghĩ như vậy, bước chân đã không tự chủ được mà đi về phía giường.
Người phụ nữ vẫn đang trong giấc mộng, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra ngoài chăn, làn da vốn trắng trẻo lúc này như được hun nóng, hai má ửng hồng, biểu cảm đó trông có vẻ rất thoải mái, Ôn Diên đã từng thấy trong những lần thân mật trước đây.
Cô đang mơ, mơ cái gì thì tin tức tố trong không khí đã đưa ra câu trả lời tốt nhất.
Ôn Diên ngồi bên mép giường lẳng lặng nhìn cô.
Cái người ngủ trên giường hắn từng ngủ, đắp cái chăn hắn từng đắp, ngửi tin tức tố của hắn này... Omega này là vì hắn... mà phát tình sao?
Chỉ cần ý nghĩ này thôi đã khiến cơ thể run rẩy vì hưng phấn.
“Kỳ mẫn cảm?”
Nghe người đàn ông hỏi vặn lại một câu đầy ẩn ý, Thu Tranh cảm thấy cuối cùng cũng tìm được cái cớ nên gật đầu lia lịa.
Lúc này trời dường như đã sáng hơn vừa nãy một chút, cô nhìn rõ hơn, không bỏ lỡ tia d.ụ.c vọng chưa kịp che giấu hết trong đáy mắt người đàn ông.
“Cái đó... trong phòng anh có t.h.u.ố.c ức chế không?”
Có.
“Không có.”
Thu Tranh mở to mắt, gia tộc các người gần như độc quyền hơn một nửa thị trường t.h.u.ố.c ức chế, anh lại là nghiên cứu viên chuyên về dự án này, trong phòng lại không có t.h.u.ố.c ức chế, nghe có lọt tai không hả?
“Vậy trong biệt thự thì sao?”
“Có.”
Thu Tranh còn chưa kịp thở phào thì nghe hắn nói tiếp: “Em muốn để ông nội biết em phải dùng t.h.u.ố.c ức chế để vượt qua kỳ mẫn cảm sao?”
Thu Tranh: “Vậy... vậy tôi tự mình... từ từ, không sao, tôi có thể tự vượt qua được.”
Ôn Diên không cho cô cơ hội nói tiếp nữa, cô có qua khỏi được hay không thì hắn không biết, nhưng bản thân Ôn Diên thì không qua nổi rồi.
Hắn chiếm lấy đôi môi người phụ nữ, cả một đêm trằn trọc, cuối cùng vào giờ khắc này cũng tìm được nơi giải tỏa.
Thu Tranh chỉ cảm thấy mình đúng là tự lấy đá ghè chân mình.
Sao tự dưng cuối cùng lại biến thành mây mưa cuồng nhiệt thế này?
Đến khi hai người bước ra khỏi phòng thì trời đã gần trưa.
Ông nội Ôn đang từ bên ngoài trở về, tay dắt theo mấy chú ch.ó Golden to lớn. Hiển nhiên là vừa đi dạo ch.ó về.
“Dậy rồi đấy à?” Ông nội Ôn cười híp mắt chào hai người.
“Vâng.” Người trả lời là Ôn Diên, mang theo vẻ sảng khoái lạ thường.
Ngược lại Thu Tranh thì ánh mắt lảng tránh.
Xấu hổ c.h.ế.t đi được, cô thầm chọc vào hình nhân thế mạng của Ôn Diên trong lòng, lề mề đến tận giờ này mới ra ngoài, chẳng phải là thông báo cho cả nhà biết bọn họ vừa làm gì sao?
Biết thế thà cứ nhận là biến thái cho rồi, làm kẻ biến thái của riêng một người còn hơn là làm kẻ biến thái trong mắt bao nhiêu người thế này.
Giờ thì hay rồi, chẳng biết người khác đang nghĩ gì nữa.
Thu Tranh hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào ông nội Ôn, chỉ đành nhìn mấy chú ch.ó ông dắt để tìm chuyện nói: “Ông ơi, ông đi dạo ch.ó ạ? Nghe nói giống Golden này nhiều năng lượng lắm.”
“Ừ, ông chạy cùng tụi nó cả buổi sáng đấy.”
“Sức khỏe ông tốt thật.” Thu Tranh khen ngợi từ tận đáy lòng, nói thật đấy, nếu để cô dắt thì đừng nói là dắt ch.ó, mấy con ch.ó này có khi còn dắt ngược lại cô chạy không kịp thở ấy chứ.
Mắt ông nội Ôn híp lại thành một đường chỉ: “Đương nhiên rồi, xương cốt ông còn cứng cáp lắm, nói thế nào cũng phải đợi đến lúc chắt của ông ra đời mới được.”
Thu Tranh: “...”
Thôi cô nên im lặng thì hơn.
Điều đáng giận nhất là khi ông nội Ôn nói câu đó, Ôn Diên thế mà lại quay sang nhìn cô một cái.
Thu Tranh bực bội trừng mắt nhìn lại, nhìn cái gì mà nhìn, giỏi thì anh tự mình đẻ đi!
Ôn Lâm đã rời đi rồi, có vẻ như vốn định đợi Thu Tranh nhưng không đợi được nên đành phải đi trước.
Người giúp việc mang một mảnh giấy đến, nói là phương thức liên lạc cô chủ Ôn Lâm để lại cho Thu Tranh, nhưng chưa kịp đưa đến tay cô thì đã bị một bàn tay khác chặn ngang lấy mất.
Là Ôn Diên.
Ánh mắt hắn dừng lại trên mảnh giấy, nội dung trên đó vẫn tiếp nối phong cách phóng túng quen thuộc của Ôn Lâm. Hắn cau mày, tuy nhiên cũng kiềm chế không xé bỏ ngay mà quay sang nhìn Thu Tranh: “Muốn không?”
Thu Tranh đã rụt tay về, lắc đầu.
Tốt nhất đừng dây vào Alpha có nguy cơ mắc chứng cuồng bạo.
Vốn dĩ cô cũng chẳng tha thiết gì, họ hàng bên phía Ôn Diên thì bớt tiếp xúc được chừng nào hay chừng nấy.
Ôn Diên không biết suy nghĩ trong đầu cô, chỉ thấy cô thực sự không để tâm thì sắc mặt mới dịu đi nhiều: “Tác phong của cô ta không tốt sẽ làm hư em.”
Vâng vâng vâng, tác phong của anh là tốt nhất, đồ liệt nam!
Trước khi rời khỏi nhà tổ, ông nội Ôn còn giao cho Thu Tranh một nhiệm vụ.
“Tranh Tranh à, ngày mai Ôn Diên có lịch hẹn khám sức khỏe, thằng nhóc này hẹn mấy lần rồi mà lần nào cũng cho người ta leo cây, ngày mai cháu chịu khó một chút, đích thân đưa nó đi nhé.”
Nói thật lòng thì Thu Tranh không muốn chút nào.
Dạo này tần suất gặp nhau có phải hơi cao quá rồi không? Định bù đắp cho hai tháng trống vắng trước đó à?
Nhưng lời nhờ vả của ông nội Ôn cô lại không thể từ chối, dù sao cũng chẳng phải chuyện to tát gì nên cuối cùng cô chỉ đành mỉm cười đồng ý.
Haizz lại phải c.ắ.n răng chịu đựng thêm lần nữa vậy.
Trở về, xe dừng lại dưới lầu công ty.
Thu Tranh đắn đo suốt cả quãng đường, lúc xuống xe cô do dự một chút rồi vẫn đi đến bên cửa sổ ghế lái hỏi Ôn Diên: “Ngày mai anh có bận không?”
Ôn Diên đặt tay lên vô lăng, liếc nhìn cô một cái rồi lại nhìn về phía trước: “Ừ.”
“Bận à?”
“Cũng bình thường.”
“Không bận?”
“Hơi bận.”
