Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 160

Cập nhật lúc: 03/05/2026 14:09

Cửa phòng Ôn Diên khép hờ như để cửa cho cô, cô vẫn gõ cửa, nghe thấy tiếng mời vào bên trong mới mở ra.

Người đàn ông trong phòng quay đầu lại nhìn.

Khi nhìn thấy túi mua sắm quen thuộc, Ôn Diên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm một cách kín đáo.

Hắn đã đợi bao nhiêu ngày rồi.

Từ lúc đầu tràn đầy mong đợi, đến sau này gần như không nhịn được bắt đầu nghi ngờ, cô ấy tặng cho mình sao? Cô ấy sẽ không tặng cho người khác chứ? Nghĩ đi nghĩ lại là nghiến răng ken két.

Cho nên mới không nhịn được mà ám chỉ trăm phương ngàn kế.

May mà vẫn là cho mình.

Cũng phải, cô ấy vốn là người lúc nhớ lúc quên mà, vẫn phải nhắc nhở.

“Lần trước chẳng phải nói muốn tặng anh cà vạt sao, vừa khéo mấy hôm trước đi dạo phố nên tiện thể mua luôn, anh xem xem có thích không?”

Ôn Diên nhận lấy.

Hắn chỉ chạm vào túi xách, nhưng ở nơi Thu Tranh không cảm nhận được, toàn bộ tin tức tố của hắn đã sớm bao vây lấy cô ngay khi cô bước vào.

Lúc này lại bắt đầu từ đầu ngón tay, men theo da thịt cánh tay người phụ nữ leo lên cơ thể.

Từ trên xuống dưới từ trong ra ngoài, đều đ.á.n.h dấu mùi hương của mình.

Trước đây còn e ngại, hắn luôn kiềm chế không làm ra hành động thất lễ gì.

Nhưng bây giờ...

Hắn biết rồi, cô không cảm nhận được.

Ôn Diên vừa cảm thấy làm vậy không tốt, vừa vui vẻ nhận phản hồi từ tin tức tố, ngón tay nhẹ nhàng mở túi mua sắm ra.

Vẻ mặt hắn khựng lại ngay khoảnh khắc nhìn thấy bên trong.

Thu Tranh nhận ra vẻ mặt hắn không đúng: “Sao thế? Không thích à?”

“Không có, rất thích.” Hắn tuy trả lời như vậy nhưng tay lại lục lọi bên trong như đang tìm kiếm thứ gì đó.

Không có...

Trái tim Ôn Diên chùng xuống, chỉ có cà vạt.

Quần lót của hắn đâu?

Quần lót của tôi đâu?

Câu này Ôn Diên không hỏi được, nếu hỏi ra sẽ lộ chuyện hắn đã biết về món quà.

Hơn nữa hai chữ quần lót thực sự là... khó mở miệng, hắn mím môi không nói một lời.

“Vậy tôi đi trước đây.”

Thấy người phụ nữ quay người đi, Ôn Diên theo bản năng nắm c.h.ặ.t lấy tay cô.

Hắn đã sớm tìm kiếm trên mạng rồi, vợ tặng quần lót cho mình có ý nghĩa gì.

Bỏ qua một đống câu trả lời vô bổ kiểu “vợ chồng già rồi tiện tay mua cái quần lót thì có ý nghĩa gì”: “chắc chỉ là quà tặng kèm thôi”, hắn chắt lọc ra kết quả có khả năng nhất...

“Là muốn nhìn anh mặc chứ gì? Tất nhiên, khả năng cao hơn là muốn nhìn anh cởi.”

Cho nên khi Thu Tranh nói muốn đưa đồ cho hắn, hắn cố tình chọn địa điểm là trong phòng cũng đã nghĩ sẵn lời thoại.

“Không muốn xem tôi thử sao?”

Thu Tranh sững sờ: “Cà vạt thôi mà có gì đâu mà thử? Lát nữa anh đeo vào là tôi thấy ngay mà.”

Ôn Diên nhất thời không lên tiếng.

Quả thực, cà vạt thì có gì đâu mà thử. Cái hắn muốn thử không phải cái này, lời thoại cũng là chuẩn bị cho món đồ khác.

Kết quả của việc níu kéo thất bại là Ôn Diên mất ngủ.

Không ngủ được, hoàn toàn không ngủ được, trong đầu chỉ có một câu hỏi.

Cô ấy mua rồi, tại sao lại không tặng mình?

Thu Tranh về phòng cũng liếc nhìn món quà tặng kèm bị mình lấy ra.

Chậc.

Tặng kèm cái gì không tặng lại tặng cái này.

Tặng cũng không được, không tặng thì mình cũng chẳng dùng được.

Không biết nghĩ thế nào, Thu Tranh ngồi trên giường, mở túi bao bì ra.

Trải ra, nhìn chằm chằm đến ngẩn người.

Trong đầu vô thức hiện lên câu nói của Ôn Diên “Không muốn xem tôi thử sao?”.

Nếu thử cái này... nói thật chứ cũng đáng xem đấy. Nhưng mà, Thu Tranh kéo kéo vị trí đũng quần, ừm... có đựng hết không nhỉ?

Nhận ra mình đang nghĩ gì, cô đỏ bừng mặt, vội vàng cất đồ đi. C.h.ế.t mất thôi, đầu óc đen tối quá, suốt ngày nghĩ cái gì linh tinh thế không biết.

Cất xuống đáy tủ đi thôi.

Buổi thử vai của “Hướng Dương”, Thu Tranh cũng được mời đến.

Cô hơi sợ giao tiếp xã hội (xã khủng) nên sau khi trao đổi trước, cô không lộ danh tính, chỉ lén lút đến hiện trường với tư cách là một nhân viên không đáng chú ý.

Cô gặp Tô Doanh trước.

“Bà không biết đâu.” Tô Doanh không giấu được vẻ kích động: “ký được nhiều sao lớn lắm.”

Đa phần sao lớn đều được ký trực tiếp nên không tham gia buổi thử vai hôm nay.

Nhưng dù vậy, miếng bánh ngon này cũng đã lan truyền trong giới, cho dù nhân vật chính coi như là người mới thì vẫn có không ít diễn viên có chút tiếng tăm đến thử vai.

Sự kích động của Tô Doanh không phải vì theo đuổi thần tượng, cô ấy không đu idol, ngôi sao lớn đến mấy trước mặt cô ấy ngoài việc đẹp hơn chút thì cũng chẳng khác gì người thường.

Cô ấy kích động là vì dự án lớn mình tham gia.

Thành tích lịch sử đấy, đây đều là thành tích lịch sử!

Hơn nữa, đi theo những biên kịch lớn này, cô ấy thực sự học được rất nhiều thứ, các thầy cô cũng rất sẵn lòng dạy bảo cô ấy.

Tô Doanh không cần nghĩ cũng biết sự hòa nhã và kiên nhẫn của các thầy cô đối với mình là nể mặt ai, cái giới này chuỗi khinh thường nặng nề lắm, không có người đ.á.n.h tiếng thì ai thèm nhìn bà thêm hai lần.

Nếu không phải để giữ hình tượng rụt rè, Tô Doanh đã muốn ôm lấy tiểu phúc tinh của mình hôn hai cái rồi.

“Đi, đi xem thử vai.”

Chẳng mấy ai biết thân phận của hai người, họ cứ ngồi trong góc c.ắ.n hạt dưa xem náo nhiệt.

Nhìn nhân vật dưới ngòi b.út của mình được diễn giải như vậy, tâm trạng Thu Tranh rất phức tạp, có chút xấu hổ khó hiểu, nhưng nhiều hơn vẫn là vui mừng.

Thu Tranh kiếp trước đi từ vô danh đến khi bán được bản quyền mất rất nhiều thời gian, cô không phải người có thiên phú dị bẩm, phần nhiều là sự tích lũy và nâng cao qua từng ngày.

Tất nhiên, dù đã bán được nhưng cuối cùng cô cũng không đợi được tin tức chuyển thể thành phim thực sự.

Lúc đó cũng không tiếc nuối lắm, nghĩ dù sao nhận được tiền là được rồi.

Đến khoảnh khắc này mới phát hiện còn có niềm vui mà tiền bạc cũng không thể so sánh được.

Mọi người đều rất dụng tâm, rất dụng tâm đối đãi với tác phẩm của cô.

Thực ra trong giai đoạn biên kịch, tổ biên kịch thường xuyên trao đổi trực tuyến với Thu Tranh, Thu Tranh cảm thấy mỗi người một nghề, không can thiệp quá nhiều, hơn nữa kịch bản thực ra đã chuyển thể rất tốt những gì cô viết.

Thu Tranh rất hài lòng.

Cô cứ xem như vậy một lúc, lấy điện thoại ra, mở trang chat với Ôn Diên.

Cũng chẳng có gì, chỉ là tự nhiên muốn nhắn tin cho hắn.

Nghĩ ngợi một lúc lâu, Thu Tranh chụp một bức ảnh hiện trường gửi cho Ôn Diên.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 160: Chương 160 | MonkeyD