Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 171
Cập nhật lúc: 03/05/2026 14:46
Khoan đã! Bao nhiêu?
Vãi chưởng, cái này là cách ly giống loài rồi à?
Thu Tranh kinh ngạc trong chốc lát, nhưng nghĩ đến dòng m.á.u người Trái Đất cao quý của mình lại cảm thấy... hình như cũng bình thường.
Còn Mộc Nhất Phàm thì vì là đồng hương.
Nhưng vì là xuyên hồn nên bị trừ hai mươi phần trăm.
“Hóa ra là vậy.” Thông rồi thông rồi, mọi chuyện đều thông suốt rồi, cơ chế độ tương thích này cũng đáng tin cậy phết.
Kể sự thật về độ tương thích cho Thu Tranh, Ôn Diên vốn dĩ đã bất an, lúc này nghe thấy giọng nói không chút ngạc nhiên của cô, trong lòng lạnh lẽo một mảng.
Có phải trong lòng cô, con số này vốn dĩ nên là như vậy không? Vì nó tương xứng với tình cảm của cô nên cô chẳng ngạc nhiên chút nào đúng không?
Không nên tham lam, hắn không nên tham lam.
“Tranh Tranh.”
“Hả?” Thu Tranh cũng sắp xếp lại xong xuôi, sự chú ý đặt lên người trước mặt.
“Cho dù có một ngày.” Ôn Diên nói vô cùng khó khăn còn mang theo chút sợ hãi: “em chọn cậu ta, có thể... cũng đừng bỏ rơi tôi được không.”
Thu Tranh phải mất một lúc lâu mới hiểu ra, hắn muốn làm tiểu tam của cô?
Không phải... đây còn là Thiên Nga Trắng không vậy? Anh bây giờ dù sao cũng là chồng chính thức mà? Sao lại tự hạ thấp mình làm tiểu tam thế này?
Cô vừa bực vừa buồn cười, cố ý trêu Ôn Diên: “Thế không được, tôi là người rất có đạo đức, rất chung thủy, không làm được chuyện này đâu.”
Người đang ôm cô quả nhiên cứng đờ.
“Nhưng mà.” giọng nói trầm thấp của Ôn Diên mang theo ý nghiến răng nghiến lợi: “em nấu cơm cho cậu ta, chăm sóc cậu ta bị ốm, hẹn hò với cậu ta. Nếu thực sự có ngày đó, ít nhất em cũng phải đối xử với tôi như vậy.”
Khá lắm, anh đang gài mìn ở đây đấy à?
Thu Tranh cạn lời, cô đưa tay, tách một tiếng bật đèn trong phòng lên, khoảnh khắc ánh đèn sáng trưng chiếu lên mặt Ôn Diên, sự tủi thân và phẫn nộ chưa kịp giấu đi hoàn toàn của hắn bị cô thu hết vào đáy mắt.
Nhưng người đàn ông cũng che giấu rất nhanh.
Thu Tranh chọc chọc vào người đang im lặng là hắn: “Sao anh không nói nữa?”
Có lẽ vì bây giờ có ánh đèn lại bị cô nhìn chằm chằm, những lời làm tổn thương lòng tự trọng đó làm sao cũng không thốt ra được nữa.
Thu Tranh thở dài: “Mộc Nhất Phàm đối với tôi mà nói, quả thực là sự tồn tại rất đặc biệt. Nhưng cũng chỉ là bạn bè, tôi đối với anh ấy chưa bao giờ có tình cảm vượt quá bạn bè.”
Đây là lần đầu tiên cô nói rõ ràng về tình cảm với Mộc Nhất Phàm. Mắt Ôn Diên sáng lên nhiều, hắn biết, Thu Tranh không phải người biết lừa người, hoặc lùi một bước, cho dù cô có lừa hắn thì đã sao chứ?
Thu Tranh tiếp tục nói: “Thực ra... tôi không chỉ không ngửi thấy tin tức tố, độ tương thích cũng vô dụng với tôi. Ngay từ lúc đầu...” Giọng cô nhỏ dần, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn nén sự xấu hổ mở miệng: “Tôi từng thích anh.”
Cô hoàn toàn không quan tâm lời này đã gây ra sóng to gió lớn thế nào trong lòng Ôn Diên, nói ra ngược lại thấy nhẹ nhõm hơn nhiều: “Dù sao lúc đó anh đẹp trai lại có tiền, ừm... lại có thể lực.”
“Cho nên anh xem.” cô nhìn Ôn Diên: “ngược lại là con số 0 như tôi động lòng trước. Anh lúc đó, đâu có thích tôi.”
Đâu chỉ không thích, thậm chí còn tránh như tránh tà.
Thu Tranh nói nhẹ tênh nhưng trong mắt người đàn ông trước mặt lại cuộn trào sóng lớn, dường như có ngàn vạn cảm xúc lẫn lộn trong đó, Thu Tranh đọc được sự hối hận, thương xót còn có quá nhiều thứ không đọc hiểu, có lẽ ngay cả bản thân người đàn ông cũng không biết phải nói gì, môi mấp máy nhưng không phát ra được âm thanh.
Thu Tranh cứ cảm thấy hắn đang tự bổ não mình thầm thương trộm nhớ đau khổ lắm, vội xua tay:
“Anh đừng nghĩ nhiều, tôi là người không chịu nổi khổ của tình yêu nhất, hơn nữa biết khó là lui nhanh nhất, thầm thương trộm nhớ gì đó là tuyệt đối không thể nào. Cho nên chỉ mất 0.01 giây là tôi bỏ cuộc rồi.”
Từng chữ từng chữ của cô như nện vào tim Ôn Diên.
Cô cũng từng bị hắn thu hút sao?
Lúc đó hắn đang làm gì nhỉ? Hắn đã làm những gì? Hắn đã đ.á.n.h mất thứ mà bây giờ cầu còn không được.
Nhưng cô từng thích hắn, chỉ riêng sự thật này thôi đã khiến trái tim Ôn Diên run rẩy đến mức không biết phải đập thế nào nữa, dòng điện từ đó lan ra toàn thân khiến hắn không còn chút sức lực nào để kháng cự.
Ôn Diên tưởng mình đã đầu hàng người này đến mức không thể đầu hàng hơn được nữa, nhưng khoảnh khắc nghe Thu Tranh nói vậy, hắn vẫn cảm nhận được từng thớ thịt trên cơ thể đều đang nóng lòng muốn dâng hiến sự trung thành cho người này.
Mỗi khoảnh khắc lòng trung thành lại kiên định hơn khoảnh khắc trước.
“Không sao đâu, Tranh Tranh, khổ của thầm thương trộm nhớ anh có thể chịu được.”
Thu Tranh bị hắn nhìn đến mức vô thức lùi lại một bước.
Còn thầm thương trộm nhớ nữa chứ đại ca, anh gọi cái này là thầm thương trộm nhớ á?
Thu Tranh lùi, Ôn Diên lại bước tới ép sát: “Bây giờ anh vẫn đẹp trai cũng có tiền sẽ không để em chịu chút khổ nào của tình yêu nữa.” hắn nắm lấy tay Thu Tranh: “em có thể... thích anh lại một chút được không?”
Thu Tranh không biết trả lời thế nào, cô không nói rõ được tâm trạng của mình lúc này, nhịp tim tăng tốc chứng tỏ cô của hiện tại không phải là không có cảm giác, nhưng là thích bao nhiêu đây?
Đừng thấy cô viết tiểu thuyết thì hay lắm, thực hành vào thực tế thì lịch sử tình trường của cô đỉnh điểm cũng chỉ là hồi đi học có chút cảm nắng mơ hồ với cậu bạn bàn trên, đợi người ta cũng có ý đó thì cô lại thấy sai sai, hảo cảm tụt dốc không phanh.
Ôn Diên ghé sát hơn: “Em không cần biết khó mà lui nữa đâu, anh không khó đâu, em nhìn anh một cái là anh qua ngay.”
Lúc tránh ánh mắt nhưng vẫn bị hôn, Thu Tranh nghĩ thầm, cô không nhìn hắn, sao hắn vẫn qua đây.
Ôn Diên cúi đầu nhìn cô.
Giá như lúc đầu hắn cũng thích cô như vậy thì tốt biết mấy. Lúc đầu đáp lại tình cảm của cô thì tốt biết mấy. Có phải bây giờ, họ đã sớm là đôi vợ chồng ân ái thực sự rồi không.
Nhưng cũng không sao, cô có thể thích hắn lần đầu tiên, chứng tỏ độ tương thích quả thực không có tác dụng với cô, 0 và 80 đều là khái niệm như nhau.
Khi nhận ra điều này, trong lòng Ôn Diên dâng lên một niềm vui sướng trộm, nỗi lo lắng lớn nhất của hắn thực ra hoàn toàn là lo bò trắng răng.
