Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 173
Cập nhật lúc: 03/05/2026 14:46
Tưởng sẽ không có hồi âm, nhưng một lúc sau, trong chăn vẫn truyền ra tiếng ậm ừ của cô.
Ôn Diên vô thức nở nụ cười.
Giận dỗi nhưng vẫn để ý đến hắn, vợ hắn thật đáng yêu.
Hắn lại ngửi mùi trên tay mình, đồ vợ dùng cũng thơm. Về sau hắn không giải phóng tin tức tố mấy nữa cũng không cố gắng dụ dỗ Thu Tranh giải phóng.
Thu Tranh không ngửi thấy mùi tin tức tố.
Hắn muốn thử xem, khi không có tin tức tố, cô ngửi thấy gì.
Thu Tranh ngủ nướng một giấc, khi tỉnh lại đã là giữa buổi sáng.
Dậy rửa mặt.
Phòng tắm ở ngay trong phòng.
Cô theo thói quen xuống giường đi về phía đó, ở đây mấy tháng, quãng đường này đối với cô lẽ ra phải quen thuộc lắm rồi.
Nhưng lúc này, ký ức mới mẻ lại ùa vào tâm trí.
Cô nhớ lại tối qua người đàn ông đã bế mình đi về phía phòng tắm như thế nào, thậm chí còn cố tình đi chậm để hành hạ cô.
Thu Tranh theo bản năng cúi đầu, nhìn xuống mặt sàn sạch sẽ, mặt đỏ bừng.
Nghĩ cái gì thế không biết?
Cô cố gắng ném những suy nghĩ kỳ quái đó ra sau đầu, đi đến gần phòng tắm, liếc mắt nhìn, bất ngờ nhớ lại cảm giác nóng lạnh đan xen, băng hỏa lưỡng trọng thiên khi bị ấn lên tường.
Còn cả bồn tắm.
Bồn tắm trong phòng tắm của cô rất lớn, lớn đến mức tư tưởng tiết kiệm khắc sâu vào xương tủy của người nghèo khiến cô trước đây chỉ thấy tốn nước.
Cho đến tối qua, cơ thể hai người lấp đầy bồn tắm, khoảnh khắc bước vào, nước trong bồn tràn ra, Thu Tranh mới phát hiện, nếu là hai người thì cũng vừa vặn thật.
A a a nha, cô đập đầu vào tường.
Đừng nghĩ nữa, đừng nghĩ nữa, đáng ghét, căn phòng này và cả suy nghĩ của cô, đều bẩn hết rồi.
Rửa mặt xong mở điện thoại mới phát hiện Ôn Diên nhắn tin cho cô.
Ôn Diên: Trưa nay ông nội qua, em không cần vội, cứ ngủ cho đẫy giấc, anh sắp xếp công việc xong sẽ về nhà.
Trời, động tác của Thu Tranh lập tức trở nên vội vàng.
Hắn chỉ nhắn tin sao không gọi cho cô một cuộc, nhỡ ông cụ đến mà cô đang ngủ thì ngại c.h.ế.t mất.
Ôn Diên về rất sớm.
Khi hắn về, Thu Tranh đang kiểm tra từng ngóc ngách, trước đây đều là cô đến nhà tổ, cùng lắm cũng chỉ lo mua quà gì.
Bây giờ thì ngược lại, ông cụ sắp đến, Thu Tranh có cảm giác như lãnh đạo cấp trên đến kiểm tra.
Cô sờ bình hoa này, lau góc kia, đi vòng quanh trong nhà.
Ôn Diên cứ đi theo sau cô.
“Thực ra so với những thứ này, ông nội để ý thứ khác hơn.”
“Thứ gì?” Thu Tranh quay đầu nhìn hắn.
“Ông nội đến, chúng ta có nên ở chung một phòng không.”
Thu Tranh có cảm giác bị lừa, quay đầu đi không nhìn hắn nữa: “Bây giờ chẳng phải đang ở chung một phòng sao?”
“Ý anh là ngủ riêng giường có phải không tốt lắm không?”
Thu Tranh hừ một tiếng, cô còn lạ gì cái gì tốt cái gì không tốt chứ?
“Không được, khoảng cách tạo nên cái đẹp.”
Người đàn ông giãy giụa lần cuối không thành, cuối cùng không kiên trì nữa, tiếp tục đi theo sau cô.
Trưa ông cụ quả nhiên đến.
Một thời gian không gặp, ông cụ trông vẫn quắc thước.
“Ông nội.”
Thu Tranh vừa mở miệng, vẻ mặt ông cụ liền dịu đi rõ rệt.
Dưới sự tháp tùng của hai người, ông cụ vào nhà, biệt thự của Ôn Diên ông đương nhiên đến không chỉ một lần, nhưng lần này lại rất rõ ràng, ngay từ khi bước vào ngôi nhà này đã có cảm giác khác hẳn.
Ông cụ liếc nhìn Ôn Diên, nhà có nữ chủ nhân, quả nhiên khác biệt.
Thậm chí ngay cả thằng cháu này của ông cũng khác hẳn.
Thu Tranh thì không thấy gì, vẫn đang nói chuyện: “Ông đến cũng không báo trước với cháu một tiếng, Ôn Diên cũng thế, cháu chẳng kịp chuẩn bị gì cả.”
Ông cụ cười: “Không sao đâu, trước mặt ông, Tranh Tranh muốn làm gì thì làm.”
Mấy người ngồi xuống nói chuyện, giữa chừng Ôn Diên rời đi một lúc, chỉ còn lại Thu Tranh và ông cụ.
Ông cụ đột nhiên nhìn về phía bình hoa cách đó không xa, cười hỏi: “Tranh Tranh, hoa kia là cháu mua à?”
Thu Tranh nhìn theo là cái bình hoa trong nhà từ khi cô đến vẫn luôn ở đó, nói ra thì cứ sắp héo là Ôn Diên lại mang hoa mới về, tự tay cắm vào.
Thu Tranh bèn thành thật trả lời như vậy còn nói: “Ôn Diên có vẻ khá thích hoa.”
Ông cụ không nhịn được bật cười: “Nó á? Nó không thích bất cứ sinh mệnh nào đang sống cần chăm sóc đâu.”
Thu Tranh hơi ngạc nhiên, thật hay giả vậy?
“Nhưng... hoa trong vườn của cháu anh ấy đều chủ động chăm sóc mà.”
“Đúng vậy.” ông cụ trầm ngâm: “Ôn Diên... thay đổi nhiều lắm.”
Trong giọng nói mang theo sự an ủi khó phát hiện.
Đang nói chuyện, điện thoại trên bàn đột nhiên đổ chuông, Thu Tranh giật mình, sờ sờ, điện thoại của mình vẫn trong túi, không phải của cô là của Ôn Diên.
Cô liếc nhìn màn hình hiển thị, trợ lý Hạ.
“Ôn Diên! Có điện thoại.”
Thu Tranh gọi với về phía bếp, không ai trả lời. Ơ cái người này, thế mà lại để quên điện thoại.
Thu Tranh người mà điện thoại rời xa mình ba phút là như cá rời nước, hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Không đợi được Ôn Diên trả lời, cô lại nhìn chiếc điện thoại vẫn đang reo suy nghĩ một chút, thôi kệ, trợ lý Hạ, mình cũng không phải không quen.
Nghĩ vậy, cô dứt khoát nghe máy.
“Trợ lý Hạ.”
Trợ lý nghe ra giọng Thu Tranh: “Thu tiểu thư.”
“Điện thoại Ôn Diên để ở đây, người không biết đi đâu rồi, anh tìm anh ấy có việc gì không? Có gấp không?”
“Không gấp không gấp, chỉ chút việc nhỏ thôi ạ.”
“Vậy lát nữa anh ấy quay lại tôi bảo anh ấy gọi lại cho anh nhé.”
“Vâng.”
Thu Tranh cúp điện thoại, điện thoại Ôn Diên không khóa, bị cô nhìn thấy trang màn hình.
Trang tiểu thuyết của cô.
Thu Tranh liếc qua, chỉ nhìn thấy ID của hắn thì lập tức vội vàng tắt màn hình. Khi ngẩng đầu lên lại bắt gặp ánh mắt cười của ông cụ, đối phương thậm chí còn thong thả bưng tách trà bên cạnh lên nhấp một ngụm.
Thu Tranh còn chưa hiểu ra sao thì Ôn Diên bên kia đã đi tới, hắn đi từ bếp ra, tay áo xắn lên, tay còn dính nước.
“Em gọi tôi à?”
Phòng khách lớn cách nhà bếp hơi xa, hắn nghe có lẽ không rõ lắm nên xác nhận lại lần nữa.
“Ừ.” Thu Tranh từ ghế sofa quay đầu nhìn hắn: “anh đi làm gì thế? Trợ lý Hạ gọi điện cho anh.”
Cô vừa nói vừa rút khăn giấy cho Ôn Diên lau tay sau đó đưa điện thoại cho hắn, Ôn Diên cúi người xuống xem.
Khi hai người nói chuyện như vậy, ông cụ cứ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt dịu dàng của Ôn Diên. Tảng đá đè nặng trong lòng bấy lâu nay, cuối cùng cũng rơi xuống đất vào giờ phút này.
