Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 176
Cập nhật lúc: 03/05/2026 14:47
Ôn Diên giải thích cho cô: “Trước đây em chẳng phải từng hỏi, tin tức tố của em có mùi gì sao?”
Lúc đó Ôn Diên còn tưởng cô đang tán tỉnh quyến rũ, giờ nhớ lại mới biết, cô là tò mò thật.
“Giống hệt sao?” Thu Tranh thấy mới lạ.
Ôn Diên “ừ” một tiếng: “Đây là dùng phương pháp đặc biệt, chiết xuất từ gen rồi kích thích tạo ra, không có công dụng của tin tức tố nhưng mùi ngửi được là sao chép một một.”
Thu Tranh nhớ lại lần trước đến phòng thí nghiệm của Ôn Diên, trợ lý Hạ đã nói, gần đây Ôn Diên đang tiến hành một nghiên cứu mới...
“Vậy...” Cô nhìn về phía chai màu đen: “cái này là...” Cô tuy hỏi vậy nhưng trong lòng đã lờ mờ có đáp án.
Quả nhiên, Ôn Diên tránh ánh mắt của Thu Tranh, Thu Tranh thậm chí còn đọc được vài phần lúng túng hiếm thấy trên mặt hắn, mãi một lúc sau mới nghe thấy câu trả lời.
“Là của tôi...”
Là mùi tin tức tố của hắn, mùi gỗ tuyết tùng dường như chưa tan hết, hòa quyện với hương cam quýt hiện tại, khuấy động hai nhịp tim đập nhanh như nhau.
Thu Tranh nghĩ đến mùi hương vừa ngửi được, bỗng thấy người hơi nóng lên. Cô vội vàng chuyển chủ đề: “Dạo này ngày nào anh cũng về muộn là bận cái này sao?”
“Ừ, tiếp theo tôi đều có thể về nhà sớm rồi.”
Hắn có phải nhầm trọng tâm rồi không?
“Tôi không có ý đó, ui chao muộn rồi, tôi đi lấy cốc nước rồi lên lầu đây.”
Cô chỉ tìm cớ rời đi nhưng Ôn Diên đã nhận lấy cái cốc không của cô: “Tôi đi lấy cho em.”
Thu Tranh cứ đứng đợi tại chỗ như vậy, tay còn cầm hai chai “nước hoa”, mắt cô liếc về phía chai màu đen.
Tin tức tố của hắn...
Tin tức tố cao cấp trong truyền thuyết đấy!
Được rồi, chủ yếu là... là của hắn.
Thu Tranh nhớ lại mùi mình vừa ngửi, tim như có một chiếc lông vũ gãi ngứa, cô liếc nhìn hướng Ôn Diên rời đi, lén lút xịt một chút xíu lên hổ khẩu tay, đưa lên mũi, khẽ ngửi.
Không biết có phải do tâm lý thay đổi hay không, cứ cảm thấy so với trước đây, mùi tuyết tùng có thêm chút ngọt ngào.
Không chắc chắn, ngửi lại xem.
Đến khi ngẩng đầu lên nhìn thấy mặt Ôn Diên, Thu Tranh giật mình, mặt nóng bừng, vội vàng bỏ tay xuống giấu ra sau lưng, ra sức lau.
Cô không kịp nhìn sắc mặt Ôn Diên, nhận lấy cốc nước rồi chạy biến.
Tiêu rồi, lần này thành biến thái thật rồi. Hắn có nhìn thấy không? Thôi kệ, coi như hắn không thấy đi.
Nhưng thực tế Ôn Diên đã nhìn thấy, hơn nữa lúc nằm trên giường, trong đầu cứ lặp đi lặp lại hình ảnh cô đưa mu bàn tay lên mũi ngửi, ngửi mùi của hắn.
Chỉ nghĩ đến thôi, Ôn Diên đã toàn thân khô nóng, trằn trọc không yên.
Lúc thực sự không ngủ được, hắn lấy chai màu hồng mình giữ lại ra, học theo dáng vẻ của Thu Tranh, xịt một chút lên hổ khẩu.
Là mùi vừa thơm vừa ngọt trên người vợ.
Ôn Diên nghĩ ngợi lại xịt lên chiếc gối bên cạnh mình như thể làm vậy là có thể giả vờ như Thu Tranh đang nằm bên cạnh mình.
Không muốn ngủ riêng phòng, bao giờ mới được ngủ chung giường với cô ấy mãi đây.
Không lâu sau, Thu Tranh nhìn thấy tin tức về công nghệ này trên mạng.
Mặc dù chỉ là khởi động chưa chính thức ra mắt nhưng vừa công bố đã gây ra thảo luận lớn, giá cổ phiếu của WK cũng tăng theo không ít.
Trước đây cũng không phải chưa từng có loại nước hoa mô phỏng mùi tin tức tố này, nhưng chiết xuất gen, sao chép 1:1 lần này của WK vẫn khiến người ta tò mò tột độ.
Lúc này Thu Tranh đang xem thị trường chứng khoán, dù sao bây giờ cô cũng nắm giữ cổ phần mà.
Cô chọc chọc vào Ôn Diên bên cạnh, người đàn ông sau khi bận rộn xong việc này đã tự cho mình nghỉ phép, hai ngày nay đều ở nhà, cô hỏi: “Cái này có kiếm được nhiều tiền không?”
Ôn Diên suy nghĩ một chút: “Không rõ lắm.” Đây vốn chỉ là nghiên cứu cá nhân của hắn, nhưng ngoại trừ hắn và Thu Tranh giữ lại dùng, công nghệ dự án đã giao cho công ty rồi: “Tôi không có khái niệm chính xác lắm về tiền bạc.”
Tay Thu Tranh ngứa ngáy quá.
C.h.ế.t tiệt, cô đúng là điên rồi mới có cảm giác đau lòng cho hắn sau khi nghe ông nội Ôn nói những lời đó hôm nọ.
Đau lòng cho tư bản, đúng là không biết nhớ đời.
Cô lại lướt xem bình luận của cư dân mạng.
Có khá nhiều người nhắc đến phiên bản giống người nổi tiếng (cheap moment). Không nhắc thì Thu Tranh chưa nghĩ tới, nhắc đến mắt cô cũng sáng lên.
“Vậy nếu thế, tôi có phải cũng có thể ngửi thấy tin tức tố của Tuyên Tuyên không?”
Ánh mắt Ôn Diên trầm xuống, hắn tự thuyết phục mình, thôi kệ dù sao Bạch Như Tuyên cũng là Omega:
“Công ty quả thực có ý định hợp tác với Tinh Thần Entertainment, đợt đầu tiên sẽ tung ra phiên bản giống người nổi tiếng trước, nhưng cũng phải trao đổi ký hợp đồng với chính chủ đã.”
Vậy là có hy vọng rồi.
“Vậy đến lúc đó nếu Tuyên Tuyên cũng tham gia, anh nhất định phải nói với tôi trước nhé.”
Lần nào gặp Tuyên Tuyên cũng thấy cô ấy thơm thơm, theo cư dân mạng nói thì tin tức tố của Tuyên Tuyên thiên về hương hoa nhài.
Vì mùi tin tức tố dù sao cũng không phải chuyển hóa từ vật tự nhiên, chỉ có thể nói là tương tự chứ không thể hoàn toàn giống hệt.
Thu Tranh tò mò c.h.ế.t đi được.
Ôn Diên nắm lấy chân người phụ nữ đặt trên ghế sofa, đặt lên đùi mình, bóp chân cho cô từng cái một để sự chú ý của cô cuối cùng cũng quay trở lại trên người mình.
“Tò mò người khác làm gì?” Giọng nói trầm thấp của hắn mang theo vài phần lười biếng, thậm chí có thể nghe ra chút làm nũng: “Em ngửi tôi này.”
Thu Tranh lười biếng nhìn sang: “Anh bôi nước hoa à?”
Ôn Diên có lẽ hơi xấu hổ, tránh ánh mắt không nói gì, nhưng nghĩ ngợi lại ừ một tiếng.
Dáng vẻ chủ động nhưng lại giữ vẻ rụt rè này của hắn... Thu Tranh nhìn mà tim nóng lên cũng khá... gợi cảm đấy.
Nhưng khí thế này, hình như đúng là giống lò xo, em mạnh thì anh yếu, lúc này Ôn Diên yếu thế, Thu Tranh liền cảm thấy mình được rồi, tay móc vào cà vạt của Ôn Diên.
“Bôi ở đâu? Sao tôi không ngửi thấy? Anh lại gần chút đi.”
Ôn Diên ghé sát hơn để lộ cổ ra.
“Bôi ở đây.”
Là vị trí tuyến thể, hắn chắc bôi không nhiều, lúc này ghé sát mới ngửi thấy mùi gỗ thoang thoảng.
Lúc này cái cổ trắng ngần cứ thế hiện ra trong tầm mắt Thu Tranh.
C.h.ế.t tiệt, hắn thực sự...
Thu Tranh cũng không nói rõ được, đại khái là một cảm giác sảng khoái khi được lấy lòng, khá vui cũng khá... thích.
Thế là cô c.ắ.n vào vị trí đó.
