Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 2:

Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:46

Thu Tranh thầm hít sâu một hơi rồi mới bước theo. Dù là kẻ không hộ tịch sống gian khổ ở kiếp này hay một nhân viên văn phòng bình thường trước khi xuyên không thì cô đều chẳng dính dáng gì đến những nơi cao sang thế này.

Cho nên dù đã tới đây hai lần thì trong lòng cô vẫn khó tránh khỏi sự thấp thỏm.

Sau khi rẽ qua hai khúc ngoặt thì cuối cùng cô cũng nhìn thấy người đàn ông đang ngồi bên cửa sổ.

Người thật thậm chí còn đẹp hơn trong video vài phần, chỉ là ngũ quan lạnh lùng và góc cạnh khiến hắn trông có vẻ nghiêm nghị và khó gần.

Cảm nhận được ánh nhìn của Thu Tranh nên hắn cũng quay sang.

Bốn mắt nhìn nhau và Thu Tranh không bỏ lỡ sự lạnh nhạt trong mắt hắn.

Điều này chẳng có gì lạ nhưng không biết có phải do hôm qua mới xem video của hắn hay không mà Thu Tranh lờ mờ cảm thấy dường như có điểm nào đó khác biệt.

Chưa kịp suy nghĩ kỹ thì Ôn Diên đã dời mắt đi chỗ khác.

Người phục vụ kéo ghế cho Thu Tranh và đợi cô ngồi xuống mới rời đi.

Khi chỉ còn lại hai người thì bầu không khí có chút gượng gạo, tuy danh nghĩa là vợ chồng nhưng quả thực hai người họ không thân thiết lắm.

“Anh về khi nào vậy?”

“Sáng nay.” Ôn Diên vừa trả lời vừa cởi áo vest ra. 

Ngay lập tức có nhân viên phục vụ định tới nhận nhưng hắn chỉ ra hiệu ngăn lại rồi tùy tiện vắt chiếc áo vest đắt tiền ấy ra sau lưng ghế.

Thu Tranh “à” một tiếng nhưng ánh mắt lại liếc đi liếc lại l.ồ.ng n.g.ự.c người đàn ông, sau khi cởi áo khoác thì cơ n.g.ự.c nơi đó trở nên vô cùng nổi bật.

Cố tìm chuyện để nói vài câu bâng quơ rồi cuối cùng Ôn Diên cũng đẩy thực đơn sang: “Muốn ăn gì thì tự gọi.”

Thu Tranh không phải lần đầu đến đây nên cô gọi hai món mình có ấn tượng. Khi cô đẩy thực đơn lại cho Ôn Diên thì hắn chỉ gọi thêm một chai rượu.

Cái giá tiền kia... Thu Tranh liếc qua một cái rồi thầm tặc lưỡi trong lòng.

Đúng là tư bản thối nát!

Việc đổi lịch từ chín giờ xuống sáu giờ cũng không phải không có lợi, ví dụ như cô được ăn chực một bữa thế này. May mà nhà hàng này không phải kiểu vừa đắt vừa dở nên mùi vị quả thực rất ngon.

Thu Tranh ăn một lúc mới phát hiện người đàn ông đối diện chẳng hề động đũa, hắn chỉ duy trì tư thế ngả người ra sau với một tay đặt trên bàn mà nhìn cô.

Thu Tranh khẽ ngước mắt liếc nhìn rồi động tác ăn uống bất giác chậm lại một chút.

“Anh không ăn sao?”

“Không đói.”

Vậy anh cứ ngồi nhìn thế à?

Thu Tranh bị hắn nhìn đến mức áp lực nhưng trạng thái này cũng chẳng kéo dài quá lâu, cô nhanh ch.óng chuyển sang chế độ “bất cần đời”. Bởi dù sao thì trong mắt Ôn Diên, bản thân cô vốn dĩ đã đầy rẫy khuyết điểm rồi.

Trước mặt cô cũng được đặt một ly rượu vang.

Nghĩ đến cái giá vừa nhìn thấy nên Thu Tranh mang tâm lý thử xem sao mà nhấp một ngụm.

Chao ôi... ngụm rượu này làm cô nhăn tít cả mặt mày, đúng là khó uống c.h.ế.t đi được!

Nơi khóe mắt cô lờ mờ thấy người đối diện dường như cuối cùng cũng có động tĩnh là Ôn Diên đang nâng ly rượu của chính mình lên nhấp một ngụm.

Trên mặt người đàn ông không có biểu cảm gì nhưng Thu Tranh đoán chắc hắn đang nghĩ “lợn rừng sao nếm được cám ngon”.

Ôn Diên cũng chỉ nếm một ngụm như thế và suốt thời gian còn lại không hề đụng đến thức ăn, hình như hắn vừa ăn một viên... kẹo?

Thật chẳng phù hợp với hình tượng của hắn chút nào.

Ăn xong thì phòng nghỉ của hai người nằm ngay tầng dưới.

Đúng vậy, tuy là vợ chồng trên danh nghĩa nhưng những cuộc gặp gỡ của họ đều diễn ra tại khách sạn. Nghe thì có vẻ không hay lắm nhưng bản thân Thu Tranh lại thích như vậy.

Đôi bên đều không cần xâm phạm không gian riêng của nhau hay phát sinh thêm giao thiệp. Ngoại trừ những lúc đến gặp Ôn Diên thì cô hoàn toàn tự do.

Vẫn là căn phòng quen thuộc ấy.

Khi cánh cửa đóng lại, nhịp tim Thu Tranh bỗng chốc đập nhanh hơn.

Cô không diễn tả được đó là cảm giác gì, chỉ thấy trong phòng dường như hơi nóng. Và dù là phòng tổng thống rộng lớn nhưng cô lại cảm thấy chật chội như đang ở trong không gian hẹp.

Dù không ngửi thấy nhưng dường như cô cũng hiểu ra, đây có lẽ chính là tin tức tố trong miệng người đời.

Theo cách phân chia của thế giới này thì Thu Tranh được coi là Omega.

Nói là “được coi” vì cô có chút khác biệt. Cô chưa từng trải qua kỳ phát tình nào và cũng không ngửi thấy bất kỳ loại tin tức tố nào.

Thực ra mà nói thì cô giống một Beta hơn, à không, ngay cả Beta cũng có thể cảm nhận được tin tức tố cơ mà.

Thu Tranh chính là một dị loại của thế giới này.

Cũng phải thôi đã xuyên không rồi thì sao mà không dị loại cho được?

Trong lúc cô đang suy nghĩ linh tinh thì Ôn Diên đã đi vào trong, chiếc áo khoác bị ném lên ghế sofa.

Vừa quay đầu lại hắn mới phát hiện Thu Tranh vẫn còn đứng ngây ở cửa.

“Đứng đó làm gì?”

Thu Tranh khẽ ho một tiếng: “Anh có thể... thu liễm tin tức tố lại một chút không?”

Cô nói câu này một phần vì quả thực cảm thấy hơi khó chịu nhưng phần lớn là để đ.á.n.h lạc hướng. Cô không thể để người ta phát hiện ra sự khác biệt của mình, nhất là khi người đứng trước mặt lại là dân chuyên nghiệp thứ thiệt.

Đa phần thời gian cô chẳng ngửi thấy gì nhưng khi loại tin tức tố này nồng nặc đặc biệt như lúc này thì dù vẫn không ngửi được mùi, cô lại có thể cảm nhận được áp lực của nó.

Đây chính là thời điểm diễn xuất tốt nhất.

Quả nhiên thấy Ôn Diên mím môi và ánh mắt trầm xuống, ngay sau đó áp lực bao quanh người Thu Tranh liền tan đi một chút.

“Được chưa?” Hắn hỏi.

Ôn Diên nhìn người phụ nữ đứng cách đó không xa gật đầu liên tục bảo được rồi.

Từ lúc bước vào phòng, tin tức tố của hắn quả thực như bản năng không thể kiểm soát mà lao về phía người phụ nữ kia.

Từng tấc từng tấc đều tranh nhau ập tới.

Hắn sớm đã nhận ra đôi chân hơi run rẩy của Thu Tranh. Có lẽ là bị luồng tin tức tố cuồn cuộn hung hãn kia dọa sợ nên lẽ ra hắn phải kiềm chế một chút ngay khoảnh khắc đó.

Hắn thực sự đã nghĩ như vậy nhưng lại ngửi thấy mùi tin tức tố trong không khí ngày càng nồng đậm, đó là mùi vị của sự hưng phấn.

Tin tức tố của Alpha cao cấp chiếm ưu thế tuyệt đối. Nhất là trước mặt Omega thì về lý thuyết việc khống chế họ thần phục hay thậm chí kích thích phát tình đều dễ như trở bàn tay.

Nhưng người phụ nữ có độ tương thích một trăm phần trăm với hắn này lại có sức đề kháng phi thường đối với tin tức tố của hắn.

Giống như hiện tại, trong không khí toàn là mùi của chính hắn còn tin tức tố thuộc về Omega trước mặt lại mãi chẳng chịu phóng ra.

Cái run rẩy khe khẽ này cũng là phản ứng hiếm hoi cô đưa ra. Nhưng dù chỉ một chút như thế cũng đủ để Ôn Diên cảm nhận được tin tức tố của mình đang sôi trào mất kiểm soát.

Thế nhưng ở bên ngoài, người đàn ông lại bình tĩnh đến mức không để lộ một tia cảm xúc dư thừa nào.

“Là tôi suy nghĩ không chu toàn.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 2: Chương 2: | MonkeyD