Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 29
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:50
Thu Tranh cười gượng gạo, cố gắng nói gì đó để xoa dịu bầu không khí: “Xem ra... vẫn là tay tôi linh nghiệm hơn ha.”
Ôn Diên nhìn tay cô, nhìn thẻ phòng sau đó lại nhìn ổ khóa cửa, cười khẩy một tiếng vô cảm lạnh lẽo: “Đúng là linh nghiệm thật, dùng gen ghép đôi thử xem, biết đâu cũng không phải là 0.”
Cái gì mà 0?
0 thì làm sao? 0 chọc ghẹo gì hắn à?
Ê thật đấy, Thu Tranh phát hiện hôm nay hắn đặc biệt so đo với con số 0 này.
Sau khi c.h.ử.i thầm trong lòng một hồi nhưng ngoài mặt chẳng dám ho he, Thu Tranh cuối cùng cũng chịu mở cửa.
Trong phòng có một ngọn đèn vẫn sáng, chắc là lúc Ôn Diên ra ngoài quên tắt. Thu Tranh rất biết điều nhường Ôn Diên vào trước, người đàn ông cũng chẳng khách khí, đi thẳng vào trong vượt qua cô.
Thu Tranh theo sau hắn vào phòng, đóng cửa lại.
Vừa quay người lại, cô thấy Ôn Diên dừng lại cách đó vài bước, không nhúc nhích.
Cô thắc mắc, đang định hỏi một câu “sao không đi nữa” thì người đang quay lưng về phía cô đột ngột xoay người lại.
“Ôn... ưm~” Những âm thanh phía sau đều bị nuốt trọn giữa môi răng.
Cô thậm chí còn chưa kịp nhìn rõ mặt Ôn Diên đã bị đẩy lùi vài bước rồi ép sát vào tường.
Sau gáy có bàn tay người đàn ông đỡ lấy nên không đau, nhưng đồng thời cô cũng bị giam cầm, không thể động đậy dù chỉ một chút.
Thu Tranh chưa từng thấy Ôn Diên như thế này.
Giống như đã hoàn toàn trút bỏ lớp vỏ bọc nho nhã, hóa thân thành một con dã thú, từng động tác đều là sự chiếm đoạt và xâm chiếm không chút che giấu.
Ở khoảng cách gần gũi thế này, Thu Tranh nhìn thấy trong mắt người đàn ông những cảm xúc chưa từng có.
Giận dữ, không cam lòng, thậm chí là tủi thân.
Cô thử đẩy hắn ra, nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c thường ngày dễ dàng bị đẩy ra giờ đây như bức tường đồng vách sắt, không lay chuyển được mảy may, cuối cùng cô cũng biết Ôn Diên trước đây đã kiềm chế đến mức nào.
Nhưng cũng có điều cô không biết, ví dụ như tin tức tố Alpha đang tràn ngập căn phòng lúc này, không còn chút kiềm chế nào như mọi khi.
Tràn ngập đất trời.
Thậm chí vì hành động kháng cự kia mà ngọn lửa cuối cùng đã bị châm ngòi.
Hắn hôn càng lúc càng mạnh bạo, nhận thấy người phụ nữ vì mềm nhũn chân mà trượt dần xuống theo bức tường, cánh tay dài vươn ra vớt cô lên.
Ôn Diên không hề kiểm soát tin tức tố của mình, hắn thậm chí còn đang nghĩ...
Chẳng phải là tin tức tố cao cấp sao?
Chẳng phải nói nếu muốn thì có thể khiến bất kỳ ai thần phục sao?
Hắn vốn ghét nhất việc dùng tin tức tố áp chế người khác, trừ khi đối mặt với sự khiêu khích, nếu không hắn quả thực rất ít khi làm như vậy.
Nhưng chính hắn lúc này lại nảy sinh ý nghĩ đó. Dù không có độ tương thích... không có độ tương thích thì tin tức tố chắc chắn vẫn có tác dụng với cô ấy chứ?
Phải có tác dụng chứ, cô ấy là Omega, không lý nào lại không có tác dụng.
Động tác hôn của người đàn ông hung dữ đến mức gần như là c.ắ.n xé, tay hắn cũng không ngừng lại.
Dù là lần trước Ôn Diên vì xa cách hai tháng nên có phần gấp gáp hơn bình thường, nhưng cũng chưa từng như hôm nay...
Không lẽ tập đoàn WK sắp phá sản thật, hắn sợ cô chạy mất nên muốn “gỡ vốn” một lần cho đủ sao?
Môi cuối cùng cũng tách ra, Thu Tranh thở dốc kịch liệt, nhưng môi Ôn Diên vẫn luyến lưu bên tai cô: “Có cảm giác không?”
“Cảm giác không phải là 0 đâu nhỉ? Hửm?”
Giọng điệu của hắn có chút kỳ lạ như đang cố sức kìm nén điều gì đó, Thu Tranh mơ hồ ậm ừ một tiếng, cô đâu phải khúc gỗ, sao có thể không có cảm giác?
Đang suy nghĩ lung tung thì cô bị nhấc bổng lên cao, Thu Tranh theo bản năng ôm lấy hắn.
Người đàn ông một tay đỡ lưng cô, ánh mắt hướng lên trên, không hôn được môi cô nữa nên vừa đi vào trong vừa c.ắ.n nhẹ lên cằm cô.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Thu Tranh nhăn lại lại rướn người lên cao hơn một chút, nhưng vô tình lại để lộ chiếc cổ mỏng manh ngay trước mặt người đàn ông.
Ôn Diên c.ắ.n xuống, không dùng sức nhưng cũng dọa người trong lòng cúi đầu xuống, trông như đang chủ động đòi hôn vậy.
Khi đặt cô xuống giường, hơi thở của Ôn Diên đã nặng nề đến mức không tưởng.
Rõ ràng trong mắt đã ngập tràn d.ụ.c vọng nhưng động tác cởi cúc áo sơ mi của hắn vẫn từ tốn, cởi từng cái một sau đó đến thắt lưng, quần âu.
Khi nhìn thấy phản ứng không thể che giấu dưới lớp vải mỏng manh kia, Thu Tranh bất giác nuốt nước bọt, bọn họ cũng chỉ... vừa mới vào phòng thôi mà?
Đã “hoành tráng” thế này rồi sao?
Cô không ngửi thấy tin tức tố cũng không có kỳ phát tình gì cả. Nhưng là người bình thường, có ham muốn t.ì.n.h d.ụ.c cũng là chuyện quá đỗi bình thường.
Cho nên kỳ mẫn cảm của Ôn Diên đối với Thu Tranh mà nói, thực ra cũng coi như đôi bên cùng có lợi, tất nhiên nếu hắn có thể kiềm chế như trước đây thì càng tốt.
Nhiệt độ trong phòng không ngừng tăng lên.
Ôn Diên nhìn khuôn mặt nhuốm màu d.ụ.c vọng dưới thân, đẹp đến mức kinh tâm động phách.
Cuối cùng cũng không còn vẻ vô tư lự, cái gì cũng không quan tâm như mọi ngày.
Nhưng dù là vậy, hắn vẫn không ngửi thấy mùi tin tức tố của Thu Tranh, quẩn quanh nơi ch.óp mũi chỉ có mùi nước hoa hoa nhài chưa tan hết.
Sự nôn nóng không nói nên lời khiến ngọn lửa trong cơ thể càng cháy càng vượng.
Hắn truyền sự nóng bỏng ấy qua môi và tay, da Thu Tranh rất trắng, vừa trắng vừa mềm, tay hắn chỉ cần dùng chút lực hoặc mút mạnh một chút là sẽ để lại dấu vết.
Trên làn da trắng nõn nà ấy, những dấu vết ngang dọc loang lổ.
Ôn Diên bị rối loạn tin tức tố không phải ngày một ngày hai, hắn chưa từng để tâm, nhưng lúc này, sự hỗn loạn ấy dường như đã đạt đến đỉnh điểm.
Sự điên cuồng của tin tức tố, sự rạo rực của cơ thể khiến sự tỉnh táo trong mắt người đàn ông bị nuốt chửng từng chút một.
Cô ấy liệu có giống hắn không?
Giống hắn thế này - ngửi thấy mùi của cô là muốn phát tình, đứng bên cạnh cô là muốn nắm tay, nhìn thấy cô là muốn ôm từ khi bước vào cánh cửa này là muốn hôn cô.
Cơ thể vô dụng này thậm chí đã nghiện rồi, hai tháng hắn đi công tác thà tự mình chịu đựng chứ không dùng t.h.u.ố.c ức chế.
Nhẫn nại.
Từ khi quen biết Thu Tranh, việc hắn làm thường xuyên nhất chính là nhẫn nại.
Nhưng thì sao chứ? Hắn luôn nghĩ rằng đây chỉ là sự yêu thích về mặt sinh lý là thứ dễ bị độ tương thích chi phối nhất.
Vậy Thu Tranh đối với hắn thì sao?
