Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 31
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:50
Dù sao trong làng giải trí cũng có quá nhiều Alpha và Omega có ngoại hình xuất chúng.
Thái độ sống khá tùy hứng.
Tài liệu không quá dài nhưng khi Ôn Diên xem xong thì đã hút đến điếu t.h.u.ố.c thứ ba.
Hắn xem cả báo cáo khám sức khỏe của Mộc Nhất Phàm, quả thực cũng không tệ, nhưng suy cho cùng vẫn là Beta, chỉ cần không phải Alpha quá khiếm khuyết thì cậu ta đều không so sánh được, chứ đừng nói đến hắn.
Nhưng sự so sánh như vậy cũng không khiến Ôn Diên an tâm hơn bao nhiêu.
Lon bia trong tay bị hắn bóp méo, hắn lại mở thêm một lon ừng ực uống cạn, bia hơi lạnh nhưng không dập tắt được sự bực bội trong lòng hắn.
Hắn giả vờ bình tĩnh trước mặt Từ Thành nhưng thực tế bây giờ chỉ cần nghĩ đến độ tương thích bằng 0, tim hắn lại đau như bị kim châm.
Độ tương thích là 0...
Làm gì có chuyện phi logic đến thế.
Nhưng tất cả những nghi ngờ trước đây lại điên cuồng ùa về trong tâm trí.
Từng chuyện, từng chuyện một, tất cả sự lạnh lùng và không để tâm của cô dường như đều trở thành bằng chứng, bằng chứng cho việc hắn thực sự không phải người có độ tương thích một trăm phần trăm đối với cô.
Dù không phải một trăm phần trăm thì sao có thể là 0 được chứ?
Về mặt gen, hắn hoàn toàn không có sức hấp dẫn nào với cô sao?
Cô thực sự, một chút cũng không thích hắn sao?
Vậy những lời nói không cần kiềm chế trước đó của hắn, vào lúc này dường như đều trở thành trò cười.
Chỉ trong một chốc lát Ôn Diên đã nghĩ rất nhiều, thậm chí nghĩ đến sự lạnh nhạt dửng dưng của mình khi lần đầu gặp cô.
Sự kiêu ngạo, lạnh lùng, không sợ hãi của hắn trước đây có lẽ phần lớn cũng là dựa vào độ tương thích.
Hắn biết không ai có thể tránh khỏi ảnh hưởng của cái một trăm phần trăm này cũng giống như chính hắn, Thu Tranh cuối cùng cũng sẽ thích hắn, thích đến mức không thể kiềm chế.
Nhưng bây giờ... sao có thể như vậy được?
Quá bất công.
Ôn Diên có lẽ đã thực sự hơi say, hắn ấn tay lên trán lại nghĩ thầm, quá... bắt nạt người khác rồi.
Cô ấy thậm chí còn có tám mươi phần trăm với người khác.
Trong cơn giận dữ và bực bội còn xen lẫn sự hoảng sợ.
Tám mươi phần trăm nghĩa là gì?
Nghĩa là một ngày nào đó, cô ấy sẽ không kìm lòng được giống như hắn bây giờ.
Có lẽ chỉ có tám mươi phần trăm, không... dù chỉ là một phần trăm...
Ôn Diên dập tắt đầu t.h.u.ố.c, đột ngột đứng dậy đi vào trong phòng.
Bây giờ chỉ có người này mới có thể an ủi cảm xúc của hắn. Nhưng hắn vừa nằm xuống bên cạnh Thu Tranh, người phụ nữ đã mơ màng mở mắt.
Cô hít hít mũi, khuôn mặt nhỏ nhắn nhanh ch.óng nhăn lại, cuộn chăn ngủ sang bên kia giường.
Miệng còn lầm bầm.
“Ma men.”
“Ma rượu.”
“Ghét thật đấy.”
Mấy chữ “ghét thật đấy” khiến mặt Ôn Diên tái nhợt trong chốc lát.
Vốn tưởng tin tức tố có thể át đi mùi nhưng rõ ràng so với tin tức tố của hắn, cô dường như nhạy cảm với những mùi này hơn.
Ôn Diên vào nhà vệ sinh, tắm rửa sạch sẽ đến khi trên người không còn mùi gì nữa mới quay lại giường.
Thu Tranh cuốn hết chăn vẫn ngủ ở mép giường bên kia, vừa nãy cô chỉ mơ màng tỉnh dậy, giờ thì đã ngủ say lại từ lâu rồi.
Ôn Diên kéo chăn, kéo một chút lại kéo một chút, thêm một chút nữa, cho đến khi hắn hoàn toàn chui vào trong chăn nằm sát bên cô.
Nhưng cũng chỉ nhìn thấy bóng lưng.
Kỳ mẫn cảm của Alpha thực ra không chỉ là về mặt sinh lý mà còn là sự khao khát cực độ về mặt tâm lý, mong muốn được người yêu an ủi.
Về phương diện này, Thu Tranh chưa bao giờ là một người yêu đạt chuẩn, nhưng cũng may Ôn Diên cũng không cảm thấy mình yếu đuối đến thế.
Nhưng bây giờ, hắn nghiến răng, lúc thì nghĩ đến số 0 kia, lúc thì nghĩ đến câu “ghét thật đấy” vừa nãy, trong khoảnh khắc nào đó, cảm giác tự chán ghét bản thân vì không được người yêu thích thực sự nhấn chìm hắn.
Mãi cho đến khi Thu Tranh trong giấc ngủ cuối cùng cũng trở mình, lần này vì không còn mùi khó chịu nên cô không chê bai nữa mà tìm tư thế thoải mái tiếp tục ngủ.
Lúc này ánh mắt Ôn Diên mới dần dịu lại, hắn lại sờ vào vị trí tuyến thể của Thu Tranh, trái tim dần ổn định trở lại.
Rõ ràng người bị đ.á.n.h dấu là Thu Tranh nhưng Ôn Diên lại có ảo giác chính mình mới là người bị đ.á.n.h dấu.
Sự phụ thuộc vào người này lúc này bao trùm lấy hắn, người đàn ông vòng tay ôm lấy Thu Tranh, cảm nhận đầu đối phương dựa vào n.g.ự.c mình, lúc này mới thỏa mãn nhắm mắt lại.
Thu Tranh chỉ cảm thấy mình lại trải qua một khoảng thời gian không biết ngày đêm.
Một lần tỉnh dậy mơ màng giữa chừng, cô phát hiện Ôn Diên đang ngồi bên cạnh.
Người đàn ông dựa vào đầu giường, nửa thân trên để trần từ góc độ của Thu Tranh chỉ có thể nhìn thấy đường xương hàm hoàn hảo của hắn.
Nhưng Thu Tranh không có tâm trí thưởng thức, cô hoảng loạn nhắm mắt lại, chỉ sợ Ôn Diên phát hiện mình đã tỉnh. Cứ tiếp tục thế này không được: “một tháng không mở hàng, mở hàng ăn một tháng” à? Không chịu nổi, thực sự không chịu nổi.
Một lát sau, cô nghe thấy Ôn Diên cử động.
Một trận sột soạt, khi yên tĩnh trở lại, cô hí mắt lén nhìn thì thấy người kia đã nằm nghiêng, một tay chống đầu nhìn chằm chằm vào mình.
Ánh mắt hình như chạm nhau rồi...
Mặc kệ, chỉ cần cô giả vờ ngủ thì Ôn Diên sẽ không gọi cô dậy được.
Tên này cầm thú lên thì mình có ngẩn người cũng bị coi là quyến rũ. Liệt nam thì vô tội quá cơ, làm như người muốn đều là cô vậy.
Ôn Diên đương nhiên biết cô đã tỉnh, nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, nhìn đến mức Thu Tranh cuối cùng không nhịn được phải mở mắt.
Người ta không gọi được người giả vờ ngủ nhưng có thể nhìn cho đến khi tỉnh.
Cô bực bội trừng mắt lại nhưng nghe Ôn Diên đột ngột hỏi: “Em có thích tin tức tố của tôi không?”
Thu Tranh có cảm giác như đang ngủ gật trong giờ học thì giáo viên chủ nhiệm đi ngang qua, cả người tỉnh táo hẳn.
Câu này cô thật sự không biết làm.
Thực ra trả lời thích thì rất đơn giản nhưng chỉ sợ Ôn Diên bám lấy cái này hỏi tiếp.
Thu Tranh chớp chớp mắt, cuối cùng trả lời: “Không ai có thể cưỡng lại tin tức tố của anh, nhưng... tôi cảm thấy điểm hấp dẫn thực sự của anh không nên nằm ở tin tức tố.”
Dù sao thì thứ đó Thu Tranh cũng có ngửi thấy đâu.
Điều Thu Tranh hài lòng hơn là cơ thể của hắn.
