Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 4
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:46
Mãi Thu Tranh mới tỉnh dậy được vào lúc Ôn Diên không có mặt.
Trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy, cô ngồi dậy và may mắn thay trên người vẫn coi như khô ráo nên cũng không chậm trễ, khó khăn lắm mới lết người dậy nổi.
Ngoài mệt ra thì cô còn rất đói.
Cô thực sự không muốn tiếp tục tiêu tốn thời gian trong căn phòng chẳng biết ngày đêm này nữa nên bèn tranh thủ lúc Ôn Diên chưa ra để chỉnh trang lại bản thân.
Vừa định đi thì “cạch” một tiếng, cửa phòng tắm mở ra.
Thu Tranh nhìn thấy Ôn Diên chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm, nửa thân trên của người đàn ông hoàn toàn để trần. Mái tóc ướt rũ xuống thỉnh thoảng lại nhỏ vài giọt nước lên da thịt.
Sự đả kích thị giác trong tích tắc khiến Thu Tranh quên cả việc dời mắt đi.
Mãi đến khi Ôn Diên bước ra thì cô mới hoàn hồn, vội vàng lùi lại phía cửa vài bước với ý định có thể rời đi bất cứ lúc nào.
“Tôi còn có việc, phải... đi trước đây.”
Ôn Diên đi đến bên tủ quần áo mà không nhìn cô: “Cơm chắc là đưa đến cửa rồi.”
“Ăn xong rồi hẵng đi.”
Thu Tranh vốn định từ chối nhưng cô đói quá. Thực sự rất đói, thuần túy là đói bụng. Đặc biệt là sau khi mở cửa ngửi thấy mùi cơm thơm nức trên xe đẩy thì cô quyết định dù sao đi nữa cũng phải ăn no rồi mới lên đường.
Nếu ở thế giới cũ của cô thì với loại phòng tổng thống thế này, nhân viên phục vụ đã trực tiếp đẩy xe thức ăn vào tận nơi rồi.
Tuy nhiên vì thế giới này liên quan đến vấn đề tin tức tố nên cực kỳ chú trọng sự riêng tư.
Thông thường chỉ khi khách cho phép hệ thống thông gió thay khí trong phòng xong xuôi thì nhân viên mới được phép vào.
Vì thế khi Thu Tranh đẩy xe thức ăn vào, cô thuận tay bật luôn hệ thống thông gió.
Dù không ngửi thấy mùi nhưng cô cũng cảm thấy không khí trong phòng trong lành hơn hẳn.
Vừa định bày biện thức ăn thì Ôn Diên đã thay xong quần áo chỉnh tề đi ra.
“Nhanh vậy sao?” Thu Tranh buột miệng thốt lên.
Quả thực là rất nhanh, cô mới vừa đẩy xe vào mà người này đã ăn mặc bảnh bao ra dáng rồi.
Ôn Diên không trả lời, Thu Tranh thấy hắn đứng đó một lúc rồi quay người đi về phía cửa. Sau đó ấn vài cái lên bảng điều khiển khiến hệ thống thông gió trong phòng ngừng hoạt động.
“Ồn!” Hắn nói.
Khi thông gió thì trong phòng đúng là có tiếng động thật. Nhưng hệ thống này thuộc loại cao cấp nên so với loại Thu Tranh dùng ở nhà thì tiếng ồn thực sự không đáng kể.
Tuy nhiên cô cũng chẳng để ý, dù sao cô cũng không ngửi thấy gì nên chẳng buồn đoán tâm tư của thiếu gia nhà giàu làm chi.
Ôn Diên đi tới rồi đưa tay cùng cô bày bát đũa.
Lần này hắn ăn cùng cô, động tác của người đàn ông chậm rãi ung dung khiến Thu Tranh lười nhìn, đúng là hay làm màu.
Cô đói đến mức không chịu nổi nên ăn uống có phần ngấu nghiến.
Chẳng biết có phải bị lây từ cô hay không mà động tác của Ôn Diên dường như cũng nhanh hơn một chút, đũa cũng đã vươn tới trước mặt cô.
“Thời gian này không có chuyện gì chứ?”
Thu Tranh vừa nhai vừa lắc đầu.
“Lần sau tôi nhắn tin.” Ôn Diên như suy nghĩ một lúc rồi mới nói tiếp: “em trả lời một chút thì tôi mới nắm rõ tình hình hơn được.”
Thu Tranh đang và cơm, ngẩng đầu nhìn hắn với vẻ hơi khó hiểu nhưng nghĩ đây cũng chẳng phải chuyện to tát gì nên gật đầu “ừ” một tiếng.
Đôi lông mày người đàn ông giãn ra đôi chút, hắn đặt đũa xuống rồi từ trong túi chiếc áo vest vứt trên sô pha hôm qua, đột nhiên lấy ra một chiếc hộp.
“Quà.”
Thu Tranh khiếp sợ!
Kết hôn một năm, đây là lần đầu tiên cô nhận được quà từ đối tượng kết hôn.
Quà kỷ niệm ư? Không đúng đã tròn một năm đâu?
Cô vừa và cơm vừa dán mắt vào chiếc hộp trông có vẻ đắt tiền kia, đang suy nghĩ xem nên từ chối thế nào thì nghe Ôn Diên nói tiếp:
“Em cũng phải về nhà tổ, cũng không thể ăn mặc quá tồi tàn được.”
Hóa ra là để giữ thể diện cho chính hắn.
Thế này thì Thu Tranh lại không tiện từ chối nữa, cô nghĩ đi nghĩ lại rồi cuối cùng cũng nhận lấy: “Cảm ơn.”
Cô nhét chiếc hộp vào túi, ăn xong liền rời đi ngay, như sợ bản thân không đi nổi nên chẳng dám nán lại chút nào.
Người đàn ông ở lại thì ngồi trên sofa hồi lâu không nhúc nhích, có lẽ vì trong lòng dấy lên chút phiền muộn, hắn lấy ra một điếu t.h.u.ố.c nhưng lại nhanh ch.óng dập tắt ngay khi mùi khói t.h.u.ố.c vừa lan tỏa.
Điện thoại vang lên, là trợ lý của hắn gọi tới.
Sau khi nghe hắn sắp xếp công việc xong, trợ lý hỏi thêm một câu: “Giáo sư Ôn, ngài đã về rồi thì có cần dọn dẹp biệt thự chút không ạ?”
Ôn Diên có ý thức lãnh thổ cực mạnh, ngay cả việc vào biệt thự dọn dẹp cũng cần phải xin chỉ thị.
Người đàn ông suy tư một lát rồi đáp: “Không vội, hai ngày nay tôi sẽ ở khách sạn.”
Trợ lý nhận được câu trả lời của hắn, đang định cúp máy thì bất ngờ nghe giáo sư hỏi lại:
“Trong trường hợp nào thì một người lại không có phản ứng với tin tức tố của tôi.”
Trợ lý ngẩn người.
“Hả? Sao có thể chứ?”
Ai mà chẳng biết Ôn Diên là Alpha tinh anh thì tin tức tố cũng thuộc hàng cao cấp tương xứng. Đừng nói là người bình thường, ngay cả giữa các Alpha với nhau cũng có hiệu quả áp chế.
Chỉ có điều bản thân hắn cực kỳ ghét việc ỷ vào tin tức tố để làm chuyện gì đó mà thôi.
“Có khi nào bị khiếm khuyết về khả năng nhận biết tin tức tố không ạ? Là hoàn toàn không có chút phản ứng nào sao?”
Ôn Diên nhớ lại dáng vẻ thỉnh thoảng ngẩn ngơ của Thu Tranh khi nhìn mình: “Có một chút, nhưng không nhiều.”
“Vậy thì...”
Trợ lý không trả lời được và Ôn Diên cũng chẳng trông mong gì được một đáp án chính xác. Sau khi cúp điện thoại, hắn vẫn duy trì tư thế ngồi trên sofa như cũ.
Căn phòng tuy đã được bật hệ thống thông gió một lúc nhưng vì thời gian quá ngắn nên mùi tin tức tố nam nữ hòa quyện vào nhau vẫn lẩn quất trong không khí.
Căn phòng tổng thống này được hắn thuê dài hạn theo năm nên có không ít vật dụng cá nhân. Một lúc lâu sau Ôn Diên mới lấy từ trong chiếc tủ có khóa vân tay bên cạnh ra một cuốn sổ tay.
Tiêu đề nằm ngay trang đầu tiên bên trong.
“Sổ tay kháng cự Omega 100%”.
Lật ra là một loạt danh sách liệt kê.
Thông thường danh sách của người ta sẽ được đ.á.n.h dấu tích còn của hắn thì những dấu gạch chéo đỏ ch.ót lại nổi bật đặc biệt.
Bởi vì những điều được liệt kê ở đây không phải là việc cần làm mà là những việc cấm kỵ.
Hắn cầm b.út, ánh mắt lướt từ trên xuống dưới.
[Không được nhìn cô ấy quá 20 giây X
Không nắm tay X
Không ôm ấp X
Không phát sinh quan hệ t.ì.n.h d.ụ.c X
Không hôn môi X]
Từng dấu gạch chéo hiện lên như từng lớp phòng tuyến của hắn liên tục bị đẩy lùi, cho đến khi ánh mắt Ôn Diên dừng lại ở dòng [Không tặng quà cho cô ấy].
Nhìn rất lâu, rốt cuộc hắn vẫn cầm b.út gạch thêm một dấu chéo nữa.
Làm xong động tác này, mi tâm người đàn ông đã nhíu c.h.ặ.t lại mang theo vẻ hối hận.
Vẫn là... không nên.
Thu Tranh nhìn thời gian một chút…
Đúng là cầm thú! Tính từ lúc cô đến đây đã trôi qua một ngày rồi.
Hèn gì cô lại đói đến thế.
Tiêu rồi, tiểu thuyết của cô lần này đứt chương mất rồi!
