Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 58
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:53
Thu Tranh im lặng, điểm này cô không nghi ngờ, ông cụ dù đã lui về hậu trường nhưng vẫn là người nắm quyền thực sự của WK, quả thực không dễ qua mặt.
“Biệt thự rất rộng cũng yên tĩnh, có lợi cho môi trường sáng tác của em.”
“Đến lúc đó tôi sẽ dọn dẹp toàn bộ tầng ba cho em, em muốn ở thế nào thì ở.”
“Công việc của tôi bận rộn cũng không chắc ngày nào cũng về nhà được, không khác gì em ở một mình đâu.”
“Trong nhà còn có người giúp việc, có thể đỡ đần em không ít việc.”
“Hơn nữa tuy hôm đó không có kẻ thù truy sát nhưng nhà họ Ôn có kẻ thù là sự thật. Khu nhà tôi an ninh tốt hơn cũng có thể đảm bảo an toàn cho em.”
Thu Tranh chưa nói câu nào, Ôn Diên đã nói một tràng, hắn nói không nhanh, từng câu từng chữ mang theo sức thuyết phục lạ kỳ khiến Thu Tranh thực sự phải suy nghĩ nghiêm túc, nhưng lờ mờ cảm thấy hình như có gì đó sai sai.
Ôn Diên không phải nên từ chối sao?
Hắn bây giờ trông như đã suy nghĩ kỹ từ trước, đang nỗ lực thuyết phục cô như thể mong cô chuyển vào lắm vậy.
Thu Tranh ngẫm nghĩ kỹ lại những lời của Ôn Diên.
Nhất thời chưa nghĩ ra hướng phản bác thích hợp.
Lúc cô suy nghĩ, Ôn Diên không giục giã, chỉ nhìn thẳng phía trước lái xe, lẳng lặng chờ đợi, nhưng lòng bàn tay dường như đã rịn ra lớp mồ hôi mỏng.
Thực ra Thu Tranh cân nhắc nhiều nhất vẫn là vấn đề an toàn, vấn đề này không khó giải quyết, đổi chỗ ở là được, cô bây giờ không phải không có tiền, ở Hải Thành đừng nói thuê nhà, mua nhà cũng dư sức.
Nhưng phía ông nội, quả thực rất khó ăn nói.
Ở chỗ Ôn Diên?
Cô liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, không biết có phải ảo giác không, cơ thể người đàn ông dường như đang căng cứng, hình như đang căng thẳng?
Căng thẳng cái gì?
Rốt cuộc hắn muốn cô đi hay không muốn cô đi đây?
Thu Tranh hoàn toàn mù tịt, không hiểu thì cứ hỏi thẳng thôi, trước khi đưa ra quyết định cũng phải biết ý tứ của chủ nhân chứ?
Ôn Diên bị hỏi, im lặng hồi lâu, môi mím càng c.h.ặ.t hơn, Thu Tranh có thể nhìn thấy sự giằng co trên góc nghiêng khuôn mặt hắn.
Khó trả lời thế sao?
Thu Tranh không hiểu mô tê gì: “Nếu anh thấy khó xử thì thực ra tôi cũng có chỗ khác...”
“Không khó xử.” cô chưa nói hết câu đã bị Ôn Diên ngắt lời, lần này người đàn ông dường như sợ cô không nghe rõ nên trả lời thẳng thắn không chút mập mờ: “tôi sẵn lòng để em chuyển đến.”
Vốn dĩ chỉ là một câu trả lời, sẵn lòng thì sẵn lòng thôi, Thu Tranh cũng chẳng nghĩ nhiều, nhưng khổ nỗi cái cách hắn nói câu này chẳng giống đang đồng ý cho chuyển nhà mà nghe cứ như đang nói “anh nguyện hiến dâng thân xác cho em” vậy.
Thu Tranh tiếp tục suy nghĩ.
Có lẽ vì Thu Tranh im lặng hơi lâu nên Ôn Diên không nhận được câu trả lời thậm chí còn quay sang nhìn cô, dọa Thu Tranh giật mình vội vỗ vai hắn: “Nhìn đường kìa.”
Lúc này Ôn Diên mới quay lại nhìn phía trước.
Thật tình, trước đây cô ngồi xe người này sao lại ngủ được nhỉ?
Cuối cùng Thu Tranh vẫn chưa đưa ra câu trả lời: “Để tôi suy nghĩ thêm đã.”
Chuyện sống chung này, cô vẫn chưa hạ quyết tâm được.
Ánh mắt Ôn Diên hơi tối xuống nhưng vẫn đáp lại một tiếng: “Được.”
Nhìn theo chiếc xe của hai người đi xa, ông cụ Ôn đứng thêm một lúc nữa rồi mới đi vào biệt thự.
Ông quản gia già đi theo sau, bất ngờ nghe thấy giọng nói trầm ngâm của ông chủ.
“Con bé ngốc nghếch kia không biết, chứ tôi đã biết thừa nó không sống cùng Ôn Diên từ lâu rồi.”
Trong giọng nói mang theo sự áy náy hiếm thấy ở con người này.
Quản gia nhẹ nhàng an ủi: “Ông chủ cũng là muốn tốt cho hai người họ thôi.”
“Không phải, tôi là vì tốt cho A Diên.” Ông cụ Ôn không tự lừa mình dối người: “Tính tình Ôn Diên cứng nhắc lại ghét độ tương thích như thế, cho nên tôi biết con bé Tranh Tranh chịu thiệt thòi cũng không thể ra mặt.”
Chỉ đến khi thằng cháu trai tìm đủ mọi cách đưa chuyện này đến trước mặt ông, rõ ràng là muốn ông ra mặt. Ông mới thuận nước đẩy thuyền.
Cuối cùng cũng bước được bước này.
Ranh giới rạch ròi một khi đã bị phá vỡ, muốn tách ra lần nữa sẽ không dễ dàng như vậy đâu.
Ông cụ khẽ thở dài: “Đánh nhẹ quá, vừa nãy đáng lẽ phải đ.á.n.h thêm hai cái nữa.”
Ôn Diên đưa Thu Tranh về xong mới quay lại nhà mình.
“Thưa ông chủ, ngài đã về.”
Người giúp việc thấy hắn vào liền chào hỏi ngay.
Ôn Diên gật đầu.
Vốn dĩ trong nhà chỉ thuê người giúp việc theo giờ, đến giờ đến dọn dẹp là được. Hắn không có khách, bản thân cũng không bao giờ ăn cơm ở nhà, thậm chí số lần về nhà cũng đếm trên đầu ngón tay.
Không quen trong nhà có người khác nên đương nhiên không thuê người giúp việc ở lại.
Nhưng bây giờ Thu Tranh sắp đến rồi.
Hôm qua hắn đã cho người tìm gấp hai người giúp việc ở lại nhà ngay trong đêm.
Thu Tranh làm công việc sáng tác, ở nhà cả ngày, những việc lặt vặt trong cuộc sống không thể thiếu người giúp đỡ.
“Tầng ba dọn dẹp xong chưa?”
“Thưa ông chủ, đều đã dọn dẹp theo yêu cầu của ngài rồi ạ.”
Ôn Diên gật đầu, phòng của hắn ở tầng hai, bố cục hai tầng thực ra cũng na ná nhau, phòng ngủ, thư phòng, phòng giải trí, ban công, hắn đi xem qua từng chỗ một.
Phong cách trang trí cũng gần giống phòng của hắn, chắc là không hợp ý Thu Tranh lắm nhưng cũng không còn thời gian để thay đổi nữa.
Kiểm tra xong tất cả, hắn đứng trên ban công, những ngón tay co lại khiến hắn nhận ra dây thần kinh của mình lúc này đang hơi hưng phấn, thậm chí là kích động.
Và nguồn gốc của nó là nhận thức “cô ấy sẽ sống ở đây”.
Nhưng ngay sau đó hắn lại nhớ ra Thu Tranh vẫn chưa đồng ý, những cảm xúc đang sôi sục trong đầu bỗng chốc nguội lạnh.
Đúng vậy, cô ấy vẫn chưa đồng ý.
Trông cô ấy thực ra cũng không muốn lắm.
Ôn Diên biết có lẽ hắn nên làm theo ý cô, tìm cho cô một chỗ ở khác. Bất động sản của hắn không ít, đưa một căn cho cô hoàn toàn không thành vấn đề.
Trước đây là không để tâm, bây giờ là không cam tâm.
Nếu cô ấy chịu chuyển vào, trong lòng Ôn Diên như thầm hứa hẹn, hắn nhất định sẽ để cô ở thật thoải mái để cô muốn làm gì thì làm.
Như vậy... chắc là được rồi nhỉ?
