Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 67
Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:55
May mà dì La không có nhà.
Thu Tranh vừa mở cửa đã đẩy Ôn Diên vào trong.
“Vào đi vào đi.”
Trong phòng tỏa ra mùi ẩm mốc do cửa nẻo đóng kín quá lâu, bước chân Thu Tranh vô thức khựng lại, tính ra cũng chưa rời đi bao lâu nhưng lúc này nhìn căn phòng vẫn chật chội trước mắt, cô lại cảm thấy xa lạ.
Thu Tranh, mày quả nhiên sa đọa rồi!
Trong mắt mày chỉ có nhà to thôi!
Cũng phải, nếu sớm được ở nhà to thì ai mà chẳng chuyển nhà? Bệnh lười gì cũng chữa khỏi hết.
Cô đi mở cửa sổ cho thoáng khí trước lại xem mấy chậu hoa ngoài ban công, may quá, đều là loại chịu hạn tốt, vẫn sống khỏe.
Lần này Ôn Diên vào nhà không còn do dự như lần trước nữa, dáng vẻ vô cùng tự nhiên.
Hắn cởi áo vest đặt lên tay vịn ghế sofa sau đó bắt đầu tự giác bê mấy chậu hoa ngoài ban công ra ngoài.
Bình thường Thu Tranh rảnh rỗi ở nhà, sở thích hiếm hoi cũng là trồng mấy loại hoa cỏ này, không phải giống quý hiếm gì, tay cô hơi độc, chỉ trồng được mấy loại dễ sống.
Chậu lớn chậu nhỏ nhìn thì không nhiều nhưng bê vác cũng khá phiền phức.
Nhất là Thu Tranh ở tầng năm không có thang máy.
Cô thấy áy náy trong lòng, vội đề nghị: “Để tôi bê cùng.”
Vừa định động tay thì bị cái liếc mắt nhàn nhạt của Ôn Diên làm cho đứng im tại chỗ.
“Em thu dọn hành lý trước đi, lát nữa tôi còn có việc khác, đừng làm mất thời gian.”
Thu Tranh nắm c.h.ặ.t t.a.y, không phải, cô cũng đâu có cầu xin vị đại gia này đến “làm mất thời gian” đâu?
Được thôi được thôi, anh bê đi, ai mà bê lại anh chứ?
Nhưng bị nói vậy, Thu Tranh vốn quen lề mề cũng không dám chậm trễ nữa, động tác trên tay nhanh hơn vài phần.
Ngược lại là Ôn Diên, xách hai chậu hoa, đứng ở cửa một lúc. Thực ra nói xong hắn đã hối hận rồi.
Biết Thu Tranh ra ngoài từ chỗ dì Lưu, hắn đã đoán được người này về chuyển hoa, vốn định gọi điện hỏi cô, chưa kịp gọi thì Ôn Diên lại nghĩ đến, Thu Tranh chắc chắn sẽ không đồng ý để mình qua.
Người này rất sợ làm phiền người khác.
Và nếu Thu Tranh từ chối, hắn sẽ trả lời thế nào?
Ôn Diên gần như có thể tưởng tượng ra cảnh mình nói “tùy em”.
Giống như trước đây.
Dù thực lòng hắn không muốn như vậy.
Buông bỏ lòng tự trọng đối với hắn là một chuyện rất khó khăn, cho nên... hắn trực tiếp đến đây luôn.
Nhưng khổ nỗi vừa nãy lại nói cái gì mà “làm mất thời gian”.
Có phải cô ấy... tưởng thật rồi không.
Thu Tranh đúng là tưởng thật.
Nhưng chút giận dỗi đó đã tan biến sau khi Ôn Diên bê hết hoa của cô xuống, thậm chí cả cây kim tiền cao nửa người cũng không tha lại bắt đầu quét dọn cái ban công trống không.
Ai bảo người ta làm hết việc rồi chứ?
Thực ra cây kim tiền đó, Thu Tranh đã bảo không cần bê để ở nhà hai ba tháng cũng chẳng sao.
Kết quả cô nói xong, Ôn Diên bê đi càng không chút do dự.
“Không đi theo em thì nó giúp ai phát tài?”
Đúng là khiến người ta không thể phản bác.
Đại thiếu gia làm việc gọn gàng dứt khoát ngoài mong đợi, trông có vẻ không tốn chút sức lực nào, Thu Tranh liếc nhìn hai lần, thấy trên áo sơ mi trắng của hắn dính không ít bụi bẩn.
Áo này của hắn chắc đắt lắm.
Thu Tranh chột dạ lẽo đẽo theo sau hắn, vỗ vỗ phủi bụi cho hắn.
Cô vỗ một cái, tay Ôn Diên cầm cây lau nhà lại siết c.h.ặ.t thêm một phần.
Bụi phủi hết rồi nhưng vết bẩn vẫn còn, Thu Tranh lại dùng khăn lau.
Một cái, hai cái, chỗ bẩn cứng đầu thì lau thêm hai cái.
Đến khi lau sạch rồi, Thu Tranh vừa thở phào nhẹ nhõm thì phát hiện cơ bắp dưới tay đã cứng ngắc đến mức không tưởng, hơi thở của người đàn ông phía trên cũng ngày càng loạn, cô nhận ra không ổn muốn rụt tay về thì người đã bị Ôn Diên túm lấy ấn xuống chiếc ghế sofa nhỏ.
Kèm theo đó là đôi môi của người đàn ông.
Người đàn ông dường như đã bị dày vò đến bờ vực bùng nổ, điên cuồng không theo quy luật nào.
Người vừa leo lên leo xuống tầng năm không biết bao nhiêu lần mà không hề thở dốc, lúc này hơi thở lại nặng nề vô cùng.
Ngay cả hơi thở phả ra cũng nóng hổi cũng nóng bỏng như vậy còn có đôi mắt kia, đôi mắt không thể che giấu sự yêu thích của hắn.
Tại sao trong những việc không được làm, hôn môi lại có cấp độ cao hơn cả lên giường.
Bởi vì hôn môi với Thu Tranh, thực sự... quá dễ chìm đắm.
Là lúc trái tim kề cận nhất là lúc gần đôi mắt cô nhất, hơi thở hòa quyện dường như trở thành vũng bùn kéo hắn chìm xuống. Không có gì không đang kể lể rằng, tiêu đời rồi, hắn tiêu đời rồi.
Hắn sẽ vạn kiếp bất phục.
Lên giường có thể kiềm chế nhưng ham muốn hôn môi lại phình to trong lòng mỗi giờ mỗi khắc không thể tránh né, khổ nỗi người này còn cứ đi quyến rũ hắn.
Dùng đôi mắt bình tĩnh vô tội như vậy để quyến rũ như thể sự khó kiềm chế của hắn là chuyện vô lý đến nhường nào.
Rốt cuộc là ai vô lý?
Còn có thể vô lý hơn độ tương thích bằng 0 sao?
Kéo cô ấy xuống! Kéo xuống cùng một vũng bùn với mình. Trong lòng Ôn Diên không kìm được nảy sinh ý nghĩ như vậy.
Người đàn ông quỳ một chân bên cạnh Thu Tranh, bao trùm toàn bộ con người cô vào trong lòng, hút lấy từng chút mật ngọt giữa môi răng người phụ nữ, cho đến khi hơi thở của cô cũng rối loạn như hắn, ánh mắt cũng dần mơ màng, hắn mới như lấy lại được chút gì đó.
Cốc cốc cốc.
Có người đang gõ cửa.
Thu Tranh giật mình tỉnh táo lại ngay lập tức, luống cuống đẩy người phía trên ra.
“Ai đấy?” Cô vừa lau miệng chỉnh lại quần áo, vừa đẩy Ôn Diên lên giường, chỗ đó là góc c.h.ế.t tuyệt đối của tầm nhìn từ cửa ra vào.
“Tiểu Thu là dì! Dì La đây.”
Thu Tranh xác định mình không có gì bất thường mới đi mở cửa, ngoài cửa quả nhiên là dì La: “Ôi chao, dì đã bảo vừa về nghe thấy trong phòng cháu có động tĩnh, đoán là cháu về rồi. Mấy ngày nay đi đâu thế? Không sao chứ?”
Có thể thấy bà ấy mấy ngày không gặp Thu Tranh, quả thực có lo lắng.
Nói ra thì đây cũng là người duy nhất lo lắng cho sự sống c.h.ế.t của cô, ngày nào đó Thu Tranh mà c.h.ế.t lặng lẽ trong phòng, với tần suất liên lạc một tháng một lần của cô và Ôn Diên trước đây, chắc phải là dì La phát hiện ra t.h.i t.h.ể cô đầu tiên.
Cho nên lúc này trên mặt Thu Tranh cũng mang theo ý cười: “Không sao đâu dì La, cháu tìm được chỗ ở khác rồi, có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ chuyển đi thôi.”
