Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 7

Cập nhật lúc: 03/05/2026 10:47

Thu Tranh đỗ xe ở bãi đậu xe, lúc đứng bên đường thì đồng hồ chỉ tám giờ năm mươi phút.

Thời gian căn chuẩn thật hoàn hảo, Thu Tranh do dự một chút xem có nên nhắn tin cho Ôn Diên hay gọi điện trực tiếp luôn không.

Cuối cùng cô chỉ chọn một vị trí dễ dừng xe và quyết định theo tâm lý đà điểu là cứ đợi đến chín giờ rồi tính.

Thu Tranh cũng không phải đợi quá lâu, cô mới cúi đầu xem điện thoại một lúc thì trước mặt đã có một chiếc xe từ từ dừng lại. Thu Tranh nhận ra chiếc xe này của Ôn Diên, nó rất nổi bật.

Cô cất điện thoại vào túi, vừa định cúi xuống xách giỏ trái cây để bên cạnh lên thì Ôn Diên đã bước xuống xe.

Người đàn ông cúi người xách giỏ hoa quả lên trước cô một bước.

“Cảm ơn.” Thu Tranh nói lời cảm ơn.

Đây cũng chẳng phải lần đầu tiên nên cô không khách sáo làm gì.

Chỉ là lần này, Ôn Diên lại không quay lưng đi ngay, Thu Tranh liếc thấy thân hình cao lớn cứ đứng lù lù trước mặt mình mãi chẳng động đậy. Cô vừa ngẩng đầu lên thì chạm ngay ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm của người đàn ông.

Thu Tranh bị nhìn đến mức hơi lúng túng.

Hắn nhìn cô như thế để làm gì?

Thu Tranh chợt nhớ ra hôm nay mình có đeo sợi dây chuyền kia, hắn là đang nhìn cái này sao? Thế là cô vô thức đưa tay sờ lên nó:

“Cái này là của anh tặng.”

“Tôi biết.” Đôi mắt đen láy của người đàn ông thoáng chút u ám.

Thu Tranh cũng tự nhận thấy mình nói hơi thừa nhưng dù sao cũng nhận quà rồi nên cô vẫn nở một nụ cười, nói:

“Rất đẹp.”

Ánh mắt Ôn Diên di chuyển từ sợi dây chuyền lên khuôn mặt cô, nhìn đến mức trong lòng Thu Tranh bắt đầu hoảng hốt thì hắn mới dời mắt đi, trầm giọng đáp một tiếng:

“Ừ.”

Lần này cuối cùng hắn cũng không nán lại nữa, xách giỏ trái cây của Thu Tranh đi về phía cốp xe. Còn Thu Tranh thì lên xe, ngồi ở vị trí phía sau ghế lái.

Lần đầu tiên ngồi xe Ôn Diên, vì phép lịch sự nên Thu Tranh đã ngồi ghế phụ. Và kết quả là... xấu hổ, thật sự rất xấu hổ, cô cảm thấy ngay cả cử động một chút cũng không được tự nhiên.

Thế nên từ đó về sau, cô chẳng màng đến phép lịch sự hay không nữa, dù sao Ôn Diên có vẻ cũng chẳng quan tâm cô ngồi ở đâu.

Thu Tranh tự nhủ làm người đừng nên suy nghĩ quá nhiều, cứ thế nhanh nhẹn chui tọt ra ghế sau.

Cốp xe đóng lại, Ôn Diên trở về ghế lái.

Trong xe rất yên tĩnh, Thu Tranh ngồi ngay sau lưng hắn cảm thấy thoải mái hơn nhiều, vừa buồn chán xem điện thoại một lúc thì đầu óc bắt đầu choáng váng nên đành phải cất đi.

Thế nhưng cô vừa ngẩng đầu lên thì chạm ngay ánh mắt Ôn Diên qua kính chiếu hậu.

Hắn đang nhìn cô.

Hai người chỉ chạm mắt nhau trong thoáng chốc, dù sao hắn vẫn đang lái xe nên ánh mắt Ôn Diên lại nhanh ch.óng hướng về phía đường đi.

Thời gian nhìn nhau rất ngắn nhưng Thu Tranh cứ cảm thấy ánh mắt Ôn Diên kỳ quặc thế nào ấy, cô bất giác ngồi thẳng người dậy.

Sau đó cô bắt gặp thêm vài lần nữa người phía trước vừa lái xe vừa nhìn cô qua kính chiếu hậu. Rõ ràng là đôi mắt lạnh lùng sắc bén nhưng lại ẩn chứa những cảm xúc khiến người ta khó lòng hiểu thấu.

Thu Tranh tự hỏi liệu mình có chỗ nào không chỉn chu không?

Chỗ nào không ổn nhỉ?

Nhân lúc Ôn Diên lại dời mắt đi, cô soi gương chiếu hậu vuốt lại mấy lọn tóc con hai bên thái dương.

Rõ ràng là hoàn hảo thế này cơ mà.

Chắc chỉ trừ mỗi cái nghèo thôi nhỉ?

Trên người cô lúc này đắt giá nhất chính là sợi dây chuyền này rồi. Ngay cả phần tóc uốn nhẹ phía đuôi cũng là do cô tự tay làm nhưng tay nghề cũng đâu thua kém mấy thợ làm tóc cao cấp đâu chứ?

Thu Tranh vừa nghĩ vậy vừa cảm thấy hơi chột dạ.

Cô cố gắng nhích người vào góc khuất mà gươngchiếu hậu không soi tới được.

“Sợi dây chuyền.” giọng Ôn Diên bất ngờ vang lên: “Rất đẹp.”

“Ừ.” Thu Tranh không hiểu ý hắn lắm nhưng vẫn nương theo lời hắn mà đáp lại một tiếng.

“Còn thích kiểu dáng nào khác không?”

“Hả?” Thu Tranh ngẩn người.

Điều cô không biết là lúc này trong đầu Ôn Diên đã lặp đi lặp lại rất nhiều lần: Rất đẹp. Không phải sợi dây chuyền mà là… người.

Hắn cố gắng loại bỏ ảnh hưởng của tin tức tố và độ tương thích, dùng lập trường khách quan để đ.á.n.h giá.

Nhưng kết luận vẫn là: Rất đẹp!

Điều này không thể nào, bàn tay Ôn Diên siết c.h.ặ.t vô lăng. Hắn vẫn luôn nhớ như in cảnh tượng lần đầu tiên gặp Thu Tranh, trong căn phòng chật chội tù túng, đôi mắt người phụ nữ dường như cũng ảm đạm như căn phòng ấy. Hốc mắt thâm quầng vì thức đêm, thân hình gầy gò, cả người toát lên vẻ mệt mỏi và tiều tụy.

Lúc đó cô cũng trắng nhưng là cái trắng bệch yếu ớt.

Đó mới nên là con người thật của cô mới đúng.

Cô trong mắt hắn bây giờ đều là hình ảnh đã được tin tức tố tô vẽ thêm.

Ôn Diên nghĩ vậy rồi lại nhìn vào kính chiếu hậu lần thứ n nào đó, Thu Tranh cũng đang nhìn hắn, trong mắt còn lộ vẻ khó hiểu. Có lẽ là không hiểu câu nói vừa rồi của hắn.

Cô có da có thịt hơn so với lần đầu gặp mặt trong ký ức, hai má cũng phúng phính hơn.

Ôn Diên nhớ lại nụ cười Thu Tranh dành cho hắn khi chạm vào sợi dây chuyền lúc nãy, nụ cười hoàn toàn khác biệt với vẻ tiều tụy ngày ấy.

Cô có vẻ rất vui, là vì món quà này sao?

“Đây là mẫu mới ra mắt, vẫn còn những kiểu dáng khác. Hoặc là em thích thương hiệu nào khác thì cũng có thể chọn.”

Lúc này Ôn Diên đã hoàn toàn quên mất sự hối hận của mình khi vừa tặng quà. Hắn chỉ đột nhiên cảm thấy nếu món quà có thể khiến cô cười như vậy thì dường như cũng chẳng có gì không tốt. Dù sao thì...

tâm trạng hắn bây giờ cũng khá ổn.

“Không cần đâu, một cái này là được rồi.”

“Một cái...” Sao mà đủ được, may mà Ôn Diên kịp thời dừng lại, lời này nghe có vẻ hơi kỳ quặc.

“Hoặc là hôm nào em muốn đi dạo phố thì tôi bảo thư ký đi cùng em. Có thể mua vài bộ quần áo em thích.” Ôn Diên ngừng một chút rồi bổ sung: “Dù sao bộ đồ này của em cũng không hợp với sợi dây chuyền lắm.”

Hắn buộc phải thừa nhận rằng câu nói này của mình có chút trái lòng.

Nói một cách khách quan thì bộ đồ này của Thu Tranh dù ở mức giá nào thì khi mặc lên người cô cũng không hề tạo cảm giác rẻ tiền.

Thế nhưng biểu cảm của người phụ nữ trong gương chiếu hậu lại chuyển từ khó hiểu sang vỡ lẽ.

Thì ra là vậy, quả nhiên là chê bộ đồ này của mình không xứng với sợi dây chuyền của hắn. Cũng phải thôi, ngoài cái nghèo ra thì mình còn khuyết điểm nào không thể hiện ra ngoài nữa đâu chứ?

“Dù sao cũng chỉ đi thăm ông nội thôi, ông cũng sẽ không để ý đâu.”

Ôn Diên không nói gì nữa, Thu Tranh đoán chắc hắn đang nghĩ “trẻ nhỏ không dạy được” đây mà.

Nhưng cô thèm mà quan tâm hắn nghĩ gì.

Nhà tổ của nhà họ Ôn nằm khá xa trung tâm, lái xe cũng mất một khoảng thời gian lại không được chơi điện thoại nên Thu Tranh bắt đầu thấy mơ màng buồn ngủ.

Mãi đến khi cửa xe được mở ra trong cơn mơ màng, cô mới giật mình tỉnh giấc.

Đến rồi?

Cô thực sự không thể ngồi xe được, không say xe thì cũng buồn ngủ, lần sau cô phải tự mình lái mới được!

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.