Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 71
Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:52
“Tôi...” Ôn Diên ngập ngừng: “đã xem qua tác phẩm của em.”
“Khụ... khụ khụ.” Thu Tranh vừa ăn miếng bánh bao thì bị sặc ho sù sụ, sắc mặt Ôn Diên thay đổi, lập tức đứng dậy vòng ra sau lưng vuốt lưng cho cô.
Thu Tranh đưa tay ra, hắn theo bản năng đưa cốc nước qua, giây tiếp theo mới nhận ra đó là cốc của mình.
Nhưng Thu Tranh đã uống cạn một hơi.
Hắn nhìn chiếc cốc vừa chạm vào môi người phụ nữ, cuối cùng không nói gì.
Lúc này trong lòng Thu Tranh đang dậy sóng.
Không trách cô phản ứng mạnh như vậy, cô bây giờ là “người mẹ nhạy cảm với con cái”.
Ôn Diên biết b.út danh của cô, cô không lạ, giống như cô không lạ việc người này chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã điều tra ra Phương Lâm là ai và quan hệ của hai người.
Điều cô lạ là sao người này lại đi xem còn đột nhiên nhắc đến vào lúc này.
Không phải bản quyền là do hắn mua đấy chứ?
Không được, thế thì cô phải nói cho ra lẽ, ba mươi vạn anh keo kiệt quá đấy!
“Sao... sao tự nhiên anh lại đi xem tiểu thuyết của tôi?” Thôi đừng xem nữa, xấu hổ c.h.ế.t đi được.
Ôn Diên thực ra là muốn hiểu cô hơn nhưng hắn chỉ nói kết luận: “Em không thích độ tương thích.”
Thu Tranh đúng là không thích: “Chẳng phải anh cũng thế sao?”
Động tác vuốt lưng của Ôn Diên vẫn đều đều, không dừng lại: “Vậy em nghĩ xem, nếu em gặp một người có độ tương thích tám mươi phần trăm với em, em có bất chấp tất cả muốn ở bên người đó không?”
“Hả?” Thu Tranh gãi đầu: “Chắc là không đâu? Hai chúng ta còn một trăm phần trăm đây này? Chẳng phải cũng đâu có xúc động kiểu đó?”
Thu Tranh cảm thấy lời mình nói chẳng có gì sai cả, phải không?
Nhưng sắc mặt Ôn Diên lại trở nên rất kỳ lạ, không chỉ ánh mắt tối sầm xuống mà cô thậm chí còn thấy cơ hàm hắn hơi bạnh ra do nghiến răng.
Là sự bực bội hiếm thấy ở hắn.
Nói sai rồi à?
Nhưng Ôn Diên có thể phản bác thế nào đây?
Hắn nên nói là bản thân không phải không có sự thôi thúc đó, hay là nói...
Đối với cô, độ tương thích với hắn không phải là một trăm phần trăm.
Thậm chí chỉ là 0.
Vừa nghĩ đến điều này, hơi thở hắn lại trở nên khó khăn, càng không hiểu tại sao mình là 0 còn cái tên Mộc Nhất Phàm kia, một Beta chẳng có điểm gì nổi bật lại có thể có tám mươi phần trăm.
Nếu độ tương thích một chiều là do gen đặc biệt của Thu Tranh thì gã đàn ông kia rốt cuộc đặc biệt ở chỗ nào?
Trước đây luôn cảm thấy độ tương thích là gánh nặng là thứ không thể hiểu nổi là sự tồn tại mà hắn ghét cay ghét đắng.
Nhưng bây giờ... hắn thậm chí không dám nghĩ đến việc Thu Tranh cũng có thể đạt một trăm phần trăm mà thỉnh thoảng chỉ lóe lên suy nghĩ “giá mà có thể chuyển tám mươi phần trăm kia cho mình thì tốt biết mấy”.
À đúng rồi, Thu Tranh đã phản ứng lại, thầm trách móc EQ của mình, cô vội vàng sửa lời: “Sai rồi sai rồi là anh, anh không có sự thôi thúc đó đúng không? Tôi vẫn có đấy, tôi có.”
Người phụ nữ hoàn toàn không nhận ra tâm trạng của hắn, cô có lẽ cảm thấy mình cứu vãn tình thế rất tốt, lúc này giống như học sinh trả lời đúng câu hỏi khó, vừa nhai nhồm nhoàm vừa tự đắc nhìn hắn với đôi mắt sáng lấp lánh.
Ngàn vạn suy tư giằng xé trong lòng Ôn Diên, trước sự vô tư lự của cô đều hóa thành bất lực.
Hắn thu tay về.
“Em có cái gì?” Hắn đột nhiên hỏi.
“Có...” Có sự thôi thúc muốn bất chấp tất cả để ở bên anh, câu trả lời chính xác này đột nhiên hơi khó nói, Thu Tranh nghẹn lời, vội vàng đẩy hắn: “Tôi không sao rồi, anh sắp muộn làm rồi đấy? Đi ăn cơm trước đi.”
Ôn Diên không bám riết chuyện cô đ.á.n.h trống lảng nữa, thôi bỏ đi, hắn nghĩ, ít nhất cũng biết cô thực sự không thích độ tương thích.
Hơn nữa không phải vì Phương Lâm, đêm qua sau khi thức đêm đọc một phần tiểu thuyết của Thu Tranh, Ôn Diên biết, trong thế giới của người này, tình yêu vốn dĩ phải thuần khiết.
Cho nên cái tên Mộc Nhất Phàm kia... thực ra cũng chẳng có ưu thế gì lớn.
Cảm giác ngột ngạt trong lòng Ôn Diên lúc này mới tan đi một chút.
Hắn quay về chỗ ngồi của mình.
Lưu Vân mang sữa nóng đã hâm nóng lại cho Thu Tranh, cái này chỉ chuẩn bị riêng cho cô, do Thu Tranh xuống lầu hơi đột ngột nên mới mang lên muộn một chút.
Thu Tranh nuốt miếng trứng hấp trong miệng xuống, nói với bà: “Dì Lưu, trưa nay không cần gọi cháu đâu.”
Cô phải ngủ bù.
Lưu Vân vâng dạ, Thu Tranh lại như nhớ ra điều gì: “Tối nay cũng không cần đâu.”
Lần này Ôn Diên nhìn sang, Lưu Vân liếc nhìn hắn, thấy hắn có vẻ muốn hỏi lại không mở miệng được, bèn hỏi thay: “Cô Thu tối nay định ra ngoài ăn ạ?”
May mà Thu Tranh cũng không thấy đây là câu hỏi không nên hỏi, ngược lại còn trả lời rất thân thiện: “Đúng vậy. Lâu lắm rồi không ra ngoài ăn.”
Thực ra là vì tối qua hưng phấn quá nên cô đã đặt một bữa tiệc lớn cho mình. Phải tự thưởng cho bản thân chứ.
Lưu Vân đáp một tiếng rồi lui vào bếp.
Ôn Diên ngồi đối diện im lặng hồi lâu, thấy Thu Tranh sắp ăn xong rồi mới chậm rãi thốt ra một câu: “Tối nay tôi không có việc gì.”
“Hả?”
“Sẽ về rất sớm.”
“Ồ được.”
“Tôi có thể lái xe đưa em đi.”
Thu Tranh sợ hãi vội xua tay: “Thôi thôi.” Hắn lái xe đáng sợ lắm, nhưng cô rất nhanh lại nhận ra ý tứ: “Vậy... anh có muốn đi ăn cùng không?”
Người đàn ông im lặng một lúc lâu mới khẽ “ừ” một tiếng.
Đi một vòng lớn thế này, Thu Tranh nghĩ, cứ đoán ý thế này mãi, bao giờ xuyên không trở về, cô có thể thử thi công chức ở tỉnh nào đó rồi.
Nhưng lúc này trong lòng Thu Tranh đang vui phơi phới, nhìn ai cũng thấy thuận mắt. Biết đâu lại là nhờ cây kim tiền kia! Hôm qua người ta cũng giúp mình bê hoa lâu như vậy cũng nên mời một bữa.
Cho nên cô đồng ý rất nhanh: “Được, vậy tôi đợi anh tan làm.”
Cô ăn xong với tốc độ nhanh nhất, lau miệng rồi lên lầu ngủ bù.
Còn Ôn Diên thì nhìn theo bóng dáng cô biến mất trong thang máy, cảm xúc mới từng chút một lộ ra.
Là sự vui sướng.
Vui sướng đến mức những ngón tay vô thức co lại.
Bỏ qua sự dẫn dắt cố ý của hắn thì đây cũng coi như là lần đầu tiên Thu Tranh chính thức mời hắn.
Chỉ là... buổi tối, thời gian là buổi tối mà bây giờ còn chưa đến bảy giờ sáng.
Hắn đột nhiên nhận ra hôm nay đối với mình sẽ dài đằng đẵng biết bao, giống như mỗi lần hẹn gặp cô, sự chờ đợi lại trở nên đặc biệt khó khăn.
