Đơn Hướng Trầm Mê - Chương 90
Cập nhật lúc: 03/05/2026 13:55
Dì Lưu trả lời ngay: “Không đâu ạ, không có sự cho phép của cô, chúng tôi sẽ không vào đâu.”
Thế thì đúng là gặp ma rồi.
Trong nhà này chẳng phải chỉ có mấy người này thôi sao? Ngoài họ ra. Chỉ còn... Ôn Diên, Ôn Diên, chắc không phải đâu nhỉ? Hắn làm thế để làm gì?
Thu Tranh uể oải ngồi xuống bàn ăn, dì Lưu lập tức chuẩn bị đồ ăn cho cô.
Đúng là phong thủy luân chuyển, hôm qua cô còn nghĩ Ôn Diên giống hồn ma nam, hôm nay đến lượt cô thành hồn ma nữ rồi.
Không phải, sao lại có thể biến mất được chứ?
Hay là bảo Ôn Diên ký lại một bản nhỉ, chỗ hắn chắc chắn có file lưu, in ra, ký tên lại, không khó đâu nhỉ?
Nhưng mình phải nói thế nào đây, mới qua một đêm đã làm mất thỏa thuận của người ta rồi?
Nói đi cũng phải nói lại, rốt cuộc là mất kiểu gì chứ?
Thu Tranh cứ Chính xác kết mãi về vấn đề này không biết bao lâu.
Cô nóng lòng muốn trao đổi với Ôn Diên, mong hắn tan làm, một ngày dài như một năm. Vì thực sự không đợi được nữa, cô dứt khoát nhắn tin cho Ôn Diên.
Thu Tranh: Có đó không?
Thu Tranh: Trưa nay anh có về ăn cơm không?
Thu Tranh: Bao giờ thì tan làm?
Nhắn đến đây, cô dừng lại. Không được, Ôn Diên đang bận mà? Nhỡ hắn đang làm thí nghiệm, mình cứ nhắn liên tục thế này, hắn chẳng phiền c.h.ế.t đi được à?
Cho nên cô dừng lại một lúc, nhưng ngay sau đó lại nghĩ đến năm mươi triệu của mình, Thu Tranh nắm c.h.ặ.t t.a.y, không được, cô hắc hóa rồi, phiền c.h.ế.t thì thôi, ai cũng đừng hòng sống yên ổn.
Thu Tranh: Trưa nay anh về ăn cơm nhé?
Thu Tranh: Hôm nay bếp làm món ngon lắm.
Vừa nhắn tin, cô vừa chạy xuống bếp xem một vòng, đầu bếp quả thực đang chuẩn bị bữa trưa, cô chụp tách tách một hồi, gửi hết cho Ôn Diên.
Thu Tranh: Về đi về đi.
Ôn Diên đã ở trong khung chat từ lúc cô gửi câu đầu tiên, những dòng tin nhắn nhảy ra trước mắt hắn như đang nhảy múa trên đầu tim hắn.
Nếu bỏ qua lý do tại sao Thu Tranh lại gửi những tin này thì những lời này giống như một người vợ dính người đang làm nũng, tha thiết mong chồng về.
“Có.”
“Về ăn.”
“Sắp tan làm rồi.”
“Trưa nay về ăn.”
“Trông rất thịnh soạn.” Ý chỉ bức ảnh Thu Tranh gửi.
“Về ngay đây.”
Mặc dù Thu Tranh lặp đi lặp lại cùng một ý nhưng hắn vẫn trả lời từng tin một.
Thực tế hắn cũng quả thực không thể chờ đợi được nữa, sau khi phân công nhiệm vụ thí nghiệm, làm xong việc của mình liền rời đi về nhà.
Vừa nghe thấy tiếng ô tô, Thu Tranh đã bật dậy khỏi giường, nhìn qua cửa sổ, quả nhiên Ôn Diên đã về, cô vội vàng chạy xuống lầu.
Tuy mong mỏi người ta về là thế nhưng khi gặp Ôn Diên thật, cô lại không biết bắt đầu từ đâu.
Hôm nay Ôn Diên không đến công ty nữa, ăn cơm xong, ra vườn tưới hoa, sau đó vào nhà ngồi trên ghế sofa phòng khách, không biết đang xem gì trên máy tính bảng, mãi đến giữa chiều, có lẽ để thư giãn, hắn lại vào phòng tập gym.
Những hoạt động thường ngày này đối với Ôn Diên không có gì lạ, nếu có gì lạ thì chính là hôm nay hắn làm gì cũng có một cái đuôi nhỏ theo sau.
Thu Tranh gần như dính như sam với hắn.
Ôn Diên tưới hoa, cô đi theo sau, Ôn Diên xem đồ, cô ngồi cách sofa không xa, Ôn Diên tập thể d.ụ.c, cô cũng cầm cái tạ tay nhỏ xíu bằng nắm đ.ấ.m, đứng bên cạnh nâng lên hạ xuống lấy lệ, ánh mắt cứ dán c.h.ặ.t vào người Ôn Diên.
Cô đâu phải đang nhìn Ôn Diên, cô đang nhìn năm mươi triệu của mình đấy chứ.
Cô phát hiện Ôn Diên bị cô nhìn ngày càng mất tự nhiên, biểu hiện cụ thể là nhịp tim hiển thị trên máy chạy bộ đột nhiên tăng dần lên.
Thu Tranh đang nhìn đến ngẩn người thì một bàn tay đưa ra che khuất tầm nhìn của cô là Ôn Diên tắt máy chạy bộ, bước chân chậm dần theo tốc độ máy rồi dừng lại, lúc này mới quay sang nhìn cô.
“Sao thế?” Hắn hỏi.
Người đàn ông đứng trên máy chạy bộ, chiếc áo ba lỗ thể thao mỏng manh phô diễn những đường nét cơ bắp trên cơ thể, cường tráng nhưng không quá đà.
Nói thật, dáng người này rất hợp gu Thu Tranh nhưng lúc này cô thực sự không có tâm trí đâu mà thưởng thức, ăn ngán là một chuyện, quan trọng hơn là trong lòng cô bây giờ chỉ có năm mươi triệu.
Ôn Diên mở lời trước rồi! Vậy cô nói thôi.
Thu Tranh bỏ tạ tay xuống, ghé sát lại, hạ giọng thần bí nói.
“Ôn Diên, tôi phát hiện ra một chuyện.”
“Hửm?”
“Nhà chúng ta hôm qua có trộm.”
Kết luận Thu Tranh rút ra, mặc dù cô không nghĩ ra tên trộm lấy trộm bản thỏa thuận của cô để làm gì, nhưng đúng là nó đã biến mất.
Trên mặt Ôn Diên thoáng qua vẻ không tự nhiên, hỏi lại: “Mất cái gì?”
“Năm nghìn... à không, bản thỏa thuận anh đưa cho tôi.”
Giọng Thu Tranh càng lúc càng nhỏ, cuối cùng dứt khoát bất chấp tất cả:
“Hay là anh ký lại một bản đi, tôi mua b.út cho anh, tôi in cho anh, anh bảo tôi làm gì tôi cũng làm.”
Ôn Diên vốn đã cao hơn cô, lúc này lại đứng trên máy chạy bộ nên cô phải ngửa đầu nhìn hắn. Ôn Diên dường như cũng nhận ra điều đó, lấy khăn bông bước xuống, ngồi lên chiếc ghế bên cạnh.
Thu Tranh vội vàng đi theo.
“Tôi thấy anh cũng nên đi xem xem mình có mất gì không.”
Khăn bông đã trùm lên đầu Ôn Diên, che đi phần lớn biểu cảm trên mặt, dường như im lặng rất lâu mới có tiếng nói truyền đến.
“Thu Tranh.”
“Hả?”
“Tên trộm vào nhà... là tôi.”
Thu Tranh sững sờ: “Cái gì?”
Cô không thể tin nổi trừng mắt nhìn người đàn ông.
Vậy là hắn thực sự đã xé thỏa thuận ly hôn của cô?
Hắn có bị bệnh không vậy? Đó chẳng phải là thứ hắn vừa đưa cho cô sao? Vừa đưa đã hối hận? Gian thương! Gian thương! Đại gian thương!
Ôn Diên không cần ngẩng đầu cũng cảm nhận được ngọn lửa giận dữ phía trên: “Nhưng tôi chỉ trộm thỏa thuận của em, không trộm năm mươi triệu của em.”
Người đàn ông vẫn cúi đầu, không nhìn rõ biểu cảm.
“Tiền, xe, bất cứ trang sức vàng bạc nào em thích.” trừ nhà ra hắn không nói: “đều tính, tôi sẽ không quỵt nợ cũng không đợi đến sau này, bất cứ lúc nào tôi cũng có thể sang tên cho em.”
“Nhưng thỏa thuận, chúng ta sửa lại một chút.”
Thu Tranh nghe thấy tiền không mất, người mới bình tĩnh lại, nhưng cũng không đồng ý ngay, chỉ hỏi hắn: “Sửa thế nào?”
Vừa hỏi xong, Ôn Diên đột nhiên đưa cả hai tay ra, nắm lấy đôi tay buông thõng bên người cô, hơi dùng sức kéo Thu Tranh lại gần hơn, gần đến mức Ôn Diên có thể ôm lấy eo cô.
