Dọn Không Nhà Kho Của Kẻ Thù, Y Phi Rất Dựng Bụng Đi Lưu Đày - Chương 144

Cập nhật lúc: 08/03/2026 23:01

Hắn cho thái giám bên cạnh đến nhà kho lấy hai tấm ngân phiếu đưa cho An Vương.

“Tư khố của trẫm cũng bị trộm, chỉ có thể cho ngươi nhiều đây thôi.”

“Tạ chủ long ân!”

An Vương khấu tạ xong, cầm hai ngàn lượng ngân phiếu như muối bỏ biển ra khỏi cung.

Trên đường về phủ, hắn hùng hùng hổ hổ.

Đột nhiên, xe ngựa khi đi qua một con hẻm vắng người, bánh xe bị kẹt lại.

Xa phu vẻ mặt như gặp quỷ.

“Con đường này từ trước đến nay bằng phẳng, sao phiến đá xanh lại đột nhiên nứt ra?”

Lời này vừa thốt ra, chuông báo động trong lòng An Vương vang lên.

Hắn lập tức nhớ lại lúc trước dẫn hộ viện đến khách viện, sàn nhà phảng phất như sống lại, điên cuồng rung chuyển, ngăn cản hắn.

Ý thức được là “Quỷ Đạo” đến, hắn hét lớn: “Mau đi!”

Xa phu nghe ra giọng An Vương không đúng, dùng sức quất mạnh roi ngựa.

Con ngựa hí lên đau đớn, chân guồng lên, nhưng không thể kéo được xe ngựa.

“Vút! Giá!”

Con ngựa bị đau, chạy càng dùng sức hơn, xe ngựa vẫn không nhúc nhích.

Sau lưng xa phu như bị kim châm một cái.

Hắn vừa định giơ tay lên sờ, liền nhắm mắt lại, ngã xuống khỏi xe ngựa.

Màn xe đột nhiên bị vén lên, Diệp Sơ Đường đã dịch dung bước vào xe ngựa.

An Vương đã nghe con gái miêu tả qua dáng vẻ đại khái của “Quỷ Đạo”, lập tức nhận ra hắn.

“Ngươi… ngươi…”

Diệp Sơ Đường kề lưỡi d.a.o găm sắc bén lên đôi môi run rẩy của An Vương.

“Suỵt, đừng ồn! Ta chỉ hỏi ngươi một câu, hoàng đế tại sao nhất định phải để Diệp Sơ Đường gả cho Kỳ Yến Chu? Trả lời đúng thì thả ngươi đi, trả lời sai thì xuống địa phủ báo danh.”

Giữa việc bảo mệnh và trung thành với hoàng đế, An Vương không chút do dự chọn vế trước.

“Hoàng thượng muốn vào lúc đại hôn của Thần Vương, vu cho hắn tội thông đồng với địch phản quốc, ý đồ mưu phản, diệt Kỳ gia!”

Diệp Sơ Đường đã sớm có phán đoán về vụ ban hôn này.

Không khác mấy so với dự đoán của nàng.

Cha cặn bã chính là kẻ động tay động chân vào của hồi môn của nàng, sau đó vu oan cho Thần Vương mưu phản.

Lưỡi d.a.o sắc bén lướt qua môi An Vương, dừng lại ở cổ hắn.

Diệp Sơ Đường lại hỏi: “Mấy cao thủ trong phủ An Vương lai lịch thế nào? Mục đích là gì?”

Môi An Vương bị cắt qua, m.á.u tươi chảy ròng.

Hắn cảm giác có một bàn tay to bóp cổ mình, khiến hắn không thể hô hấp.

Không dám có điều giấu giếm, hắn lập tức kể hết kế hoạch hôm nay.

Nói xong, hắn hận không thể bóp c.h.ế.t con gái mình.

Nếu không phải nàng ta xen ngang một chân, kế hoạch ban hôn đã sớm thành công, làm gì có những chuyện sau này!

Diệp Sơ Đường nhìn ra An Vương đang nghĩ gì, trào phúng nhếch môi.

Thật sự cho rằng ba anh thợ giày có thể hơn được Gia Cát Lượng sao?

Ngu xuẩn chính là ngu xuẩn, mười kẻ gộp lại vẫn là ngu xuẩn!

Sau khi hỏi xong những gì mình muốn biết, nàng đ.á.n.h ngất An Vương, lột sạch quần áo của hắn.

Rồi dùng d.a.o găm khắc lên người hắn bốn chữ — mau tới x ta.

(x=thao, sợ không qua kiểm duyệt, dùng chữ cái thay thế)

Sau đó thu đi hai ngàn lượng ngân phiếu, cùng với cây trâm bích ngọc trên đầu hắn.

Diệp Sơ Đường treo An Vương trần truồng bên cạnh xe ngựa của vương phủ, vỗ nhẹ vào m.ô.n.g ngựa.

Con ngựa chậm rãi di chuyển, bản năng đi về phía phủ An Vương.

Thế là nó kéo An Vương diễu phố ở khu náo nhiệt.

“Đây… đây là An Vương điện hạ sao? Ngài ấy… sao lại… sao lại…”

“Mau nhắm mắt lại, đừng nhìn, thật sự là đồi phong bại tục!”

“Chữ này là ai khắc vậy? Xấu quá, ha ha ha ha…”

“An Vương là đoạn tụ sao? Chà, nhỏ như vậy, cũng chỉ có thể là đoạn tụ thôi!”

“Vậy thế t.ử và quận chúa…”

An Vương bị đau mà tỉnh lại.

Hắn tuy không mập, nhưng vóc dáng cao, lại sống trong nhung lụa quen rồi, cổ tay bị treo quá lâu, bị kéo trật khớp.

Cơn đau nhức đột ngột ập đến, khiến hắn kêu t.h.ả.m một tiếng, mở mắt ra.

Đập vào mắt là cảnh người dân chỉ trỏ bàn tán.

Nghe rõ bá tánh đang nói gì, hắn hoảng sợ nhìn xuống, kinh hãi đến suýt ngất đi.

“Người đâu, mau tới đây thả bổn vương xuống!”

Vết thương trên môi nứt ra, m.á.u tươi nhuộm đỏ làn da trắng nõn.

Bá tánh thấy An Vương tỉnh lại, lập tức im bặt, hoặc là cúi đầu, hoặc là quay đi, không dám xem trò cười của hắn nữa.

Có kẻ gan lớn muốn tranh thủ một tương lai cho mình, lập tức tiến lên cứu An Vương.

Hắn cầm đao, muốn cắt đứt sợi dây thừng treo An Vương.

Kết quả cầm đao không đúng góc, ánh sáng lạnh từ thân đao phản chiếu vào mắt ngựa, làm nó hoảng sợ.

Con ngựa tung vó chạy điên cuồng về phía trước.

An Vương bị quăng qua quật lại, đầu liên tục va vào xe ngựa, rất nhanh liền ngất đi.

*

Khi chuyện xấu của An Vương truyền khắp kinh thành, hắn đã được người của Binh Mã Tư đưa về phủ An Vương.

Lửa trong vương phủ đã được dập tắt, nhưng khắp nơi đều cháy đen một mảng.

Trong không khí tràn ngập mùi khói sặc sụa, bất kể là hạ nhân hay chủ t.ử, ai nấy đều mặt mày xám xịt.

Triệu Thanh Thư nhìn An Vương đang được thái y cứu chữa, nói với An Vương phi:

“Mẫu phi, vương phủ không thể ở được nữa, chúng ta đến biệt viện ở tạm một thời gian đi?”

Vương phủ xảy ra chuyện, phụ vương làm trò cười cho thiên hạ, tránh đi một chút sẽ tốt hơn.

An Vương phi tiều tụy không chịu nổi, đâu còn dáng vẻ của một phu nhân kinh thành.

Nàng gật gật đầu: “Con sắp xếp đi.”

Triệu Thanh Thư ho nhẹ một tiếng: “Mẫu phi, nếu đến biệt viện, cần phải mua sắm một ít đồ đạc.”

An Vương phi nghĩ đến việc vương phủ bị trộm sạch không còn một đồng, lòng liền cứng lại.

“Đến cửa hàng thu một ít bạc để dùng tạm.”

“Mẫu phi, không ổn, để tổ chức tiệc sinh nhật của ngài thật long trọng, mấy ngày trước đã đến cửa hàng lấy bạc rồi, số bạc còn lại phải dùng để vận chuyển hàng hóa.”

Nghe những lời này, An Vương phi rút một cây trâm vàng từ trên đầu xuống.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.