Dọn Không Nhà Kho Của Kẻ Thù, Y Phi Rất Dựng Bụng Đi Lưu Đày - Chương 442: Đêm Khuya Đến Phủ Tri Châu
Cập nhật lúc: 09/03/2026 08:11
Nàng ngồi bên cửa sổ, mượn gió đêm thổi bay chút hơi ẩm cuối cùng còn sót lại trên tóc.
“Phủ Tri châu ở hướng này phải không?”
Kỳ Yến Chu nhìn theo hướng ngón tay Diệp Sơ Đường chỉ.
“Ừm, vừa vặn bị trà lâu che khuất, nàng muốn qua đó xem sao?”
Hẳn là lúc này phủ Tri châu đang rất náo nhiệt.
Diệp Sơ Đường vốn dĩ đang rất buồn ngủ, nhưng sau khi tắm xong, cơn buồn ngủ lại tan biến sạch sành sanh.
“Ngủ không được, muốn đi xem náo nhiệt một chút.”
“Vậy thì đi một chuyến.”
Kỳ Yến Chu nói xong, dùng nội lực hong tóc cho đến khi khô được một nửa rồi khoác thêm áo ngoài.
Diệp Sơ Đường cũng mặc xong y phục, dùng một chiếc trâm cài b.úi gọn tóc lên.
Hai người rời khỏi khách điếm bằng lối cửa sổ.
Lúc này trên đường phố vẫn còn náo nhiệt, nhưng dòng người đã thưa thớt hơn hẳn. Từ khách điếm đến phủ Tri châu phải đi qua ba con phố. Kỳ Yến Chu và Diệp Sơ Đường bộ pháp nhanh nhẹn, chỉ sau một nén nhang đã xuất hiện trước cổng phủ Tri châu.
Nha dịch canh cửa nhận ra hai người, vội vàng tiến lên chào hỏi:
“Kỳ công t.ử, Kỳ phu nhân, hai vị đến vì vụ ám sát ở chùa Tĩnh An sao?”
Kỳ Yến Chu sa sầm mặt, nghiêm nghị gật đầu:
“Ừm, vụ án tra xét đến đâu rồi?”
Nha dịch vội vàng làm thủ thế mời vào: “Đại nhân đang thẩm vấn phạm nhân, mời hai vị vào trong.”
Nói đoạn, hắn đưa mắt ra hiệu cho đồng liêu. Người kia lập tức chạy vào công đường thông báo.
Khổng Tri châu không ngờ đêm hôm khuya khoắt thế này mà Kỳ Yến Chu và Diệp Sơ Đường vẫn còn đến. Ông quay sang bảo sư gia: “Mời Lưu Thứ sử và Trương Tướng quân ra công đường.”
Hai người này vốn dĩ đang ở hậu đường bàn bạc với Khổng Tri châu về việc mượn tay Kỳ Yến Chu để đối phó với Dung Vương. Còn chưa bàn xong thì võ tăng chùa Tĩnh An đã giải thích khách đến, lại còn khai ra kẻ chủ mưu đứng sau là Dung Vương phi.
Cơ hội tốt tự tìm đến cửa, Khổng Tri châu đương nhiên sẽ không bỏ lỡ. Ông lên công đường thẩm án, để Lưu Thứ sử và Trương Tướng quân ở hậu đường tiếp tục bàn đối sách.
Khi Kỳ Yến Chu và Diệp Sơ Đường bước vào công đường, Lưu Thứ sử và Trương Tướng quân cũng vừa lúc đi ra. Khổng Tri châu tóm tắt sơ qua tiến triển của vụ án.
“Kỳ công t.ử, lời khai của phạm nhân ta đã nắm trong tay, đang định phái người đến Viên phủ bắt người.”
Tuy phạm nhân khai kẻ chủ mưu là Dung Vương phi, nhưng kẻ trực tiếp bỏ tiền thuê chúng lại là người nhà ngoại của bà ta – nhà họ Viên. Vì vậy, phải bắt được người nhà họ Viên trước thì mới có thể kéo theo cả phủ Dung Vương vào cuộc!
Kỳ Yến Chu nhìn mấy kẻ đang quỳ dưới công đường, lạnh lùng nói: “Khổng đại nhân, sẵn tiện hãy phái người mời cả Dung Vương phi đến đây một chuyến luôn đi.”
Lời này của Kỳ Yến Chu như tiếp thêm sự tự tin cho Khổng Tri châu. Ông lập tức hạ lệnh cho nha dịch: “Đến phủ Dung Vương, đưa Dung Vương phi tới đây!”
“Tuân lệnh đại nhân!”
Sau khi toán quan sai đi bắt người ở Viên gia và phủ Dung Vương rời đi, Khổng Tri châu bảo nha dịch giải phạm nhân vào đại lao trông giữ. Sau đó, ông sai người dọn một chiếc bàn và năm chiếc ghế ra.
“Kỳ công t.ử, Kỳ phu nhân, Lưu Thứ sử, Trương Tướng quân, mời ngồi.”
Năm người cùng ngồi xuống. Sư gia lập tức dâng trà nóng.
Khổng Tri châu xua tay bảo đám nha dịch trong công đường: “Tất cả ra cổng phủ đứng gác đi, nếu người nhà họ Viên và Dung Vương phi tới thì báo cáo ngay lập tức.”
“Tuân lệnh đại nhân!”
Đám nha dịch nối đuôi nhau đi ra cổng phủ. Công đường rộng lớn bỗng chốc trở nên trống trải.
Khổng Tri châu đi thẳng vào vấn đề, hỏi Kỳ Yến Chu: “Kỳ công t.ử, có phải ngài muốn đối phó với Dung Vương không?”
Kỳ Yến Chu không trả lời mà hỏi ngược lại: “Còn Khổng đại nhân thì sao?”
“Không chỉ mình ta, mà cả Lưu Thứ sử và Trương Tướng quân đều muốn Dung Vương cút khỏi Ký Châu thành này!”
“Sớ tấu Khổng đại nhân gửi lên triều đình ta đã xem qua, Hoàng thượng không muốn quản chuyện này, vậy thì để ta quản.”
Lời nói này giống như một viên t.h.u.ố.c an thần, khiến ba vị quan lớn đang cai quản Ký Châu thành hoàn toàn yên tâm. Họ đồng loạt đứng dậy, cúi người hành lễ với Kỳ Yến Chu.
“Kỳ công t.ử một lòng vì dân, chúng ta xin thay mặt bách tính Ký Châu cảm tạ công t.ử!”
“Chỉ cần các vị có bằng chứng phủ Dung Vương coi thường quốc pháp, ta có thể tước quyền của lão, trả lại sự bình yên cho Ký Châu thành.”
Nghe vậy, Khổng Tri châu kích động nhìn sang sư gia: “Mau đi lấy tất cả những bằng chứng về việc phủ Dung Vương ăn hối lộ, làm trái pháp luật mà ta thu thập bấy lâu nay cho Kỳ công t.ử xem.”
“Đại nhân chờ một lát, tiểu nhân đi rồi quay lại ngay.”
Sư gia nhanh ch.óng quay lại, trên tay cầm một xấp bằng chứng dày cộm. Khổng Tri châu trầm mặt nhận lấy, rồi cung kính đưa cho Kỳ Yến Chu.
“Kỳ công t.ử, mỗi một tờ giấy đều là một tội trạng, nhân chứng vật chứng đều được ghi chép rành mạch, chịu được kiểm chứng. Những việc này phần lớn đều do Dung Vương thế t.ử gây ra.”
Kỳ Yến Chu nhận lấy xấp bằng chứng, sơ lược đếm qua. Gần một trăm tờ giấy, một con số kinh người.
Từ việc Triệu Tư Duệ thấy cửa hàng nào làm ăn phát đạt là chiếm làm của riêng, đến việc hắn nhìn trúng cô nương nhà ai là bất chấp người ta có đồng ý hay không, cứ thế cướp về phủ làm thị thiếp. Thậm chí khi tâm trạng không vui, hắn còn đem bách tính vô tội ra trút giận, tùy ý đ.á.n.h đập, g.i.ế.c ch.óc.
Đáng hận nhất là, Dung Vương vì muốn có đủ tiền bạc cho con trai ăn chơi đàng điếm mà đã nhúng tay vào cả tiền cứu tế của triều đình.
“Rầm!”
Kỳ Yến Chu đập mạnh xấp bằng chứng xuống bàn, gương mặt tuấn tú tràn đầy vẻ phẫn nộ.
“Không ngờ những gì Khổng đại nhân tấu lên chỉ là một phần nhỏ trong những tội ác mà phủ Dung Vương đã gây ra.”
Lưu Thứ sử vội vàng giải thích: “Dung Vương là hoàng thân quốc thích, nếu tấu chương của Khổng đại nhân viết quá mức, e rằng sẽ bị khép tội coi thường hoàng uy, bị trị tội ngược lại.”
Kỳ Yến Chu hiểu rất rõ, vị hoàng đế hôn quân kia hoàn toàn có thể làm ra chuyện đó. Chàng uống cạn chén trà trước mặt, dứt khoát nói:
“Hiện giờ Hoàng thượng đang muốn thu phục lòng dân, đây chính là thời cơ tốt nhất để Khổng đại nhân dâng tấu chương. Hãy trình toàn bộ những bằng chứng này lên, cộng thêm việc Dung Vương ám sát ta, Hoàng thượng chắc chắn sẽ tước bỏ phong hiệu của lão, bắt lão phải trả giá cho những tội ác đã gây ra.”
